Mấy ngày sau, một đoàn thương nhân hay lui tới chốn này liền mang về một cỗ thi thể.
Ta nghe tin liền chạy đi hóng chuyện.
Hàng xóm bốn phía vây quanh cái cáng, người chỉ trỏ, kẻ xì xào, bỗng chốc tất cả đồng loạt nhìn về phía ta, ánh mắt đầy thương hại.
Dự cảm chẳng lành bốc lên như sương mù trong tim ta.
Ta vội bước lên, giây phút nhìn thấy thi thể, ta xây xẩm mặt mày, hai tai ù đi, không còn nghe rõ bất kỳ âm thanh nào nữa.
Mặt Vĩnh Hòa bị dã thú c.ắ.n xé, m.á.u thịt nát bét, không còn hình dạng, nhưng miếng ngọc đeo cổ, túi thơm bên hông – tất cả đều chứng tỏ, đó chính là con trai ta.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vĩnh Hòa nửa đường gặp phải bọn thổ phỉ.
Không chỉ bị cướp sạch hàng hóa, mà ngay cả mạng sống cũng không giữ được.
Website TruyenLau.com
Người trong đoàn thương nói, trong sơn động gần đó còn tìm thấy một bộ hài cốt đã bị dã thú ăn mất nửa phần, chắc là tiểu đồng đi theo.
Ta "a" lên một tiếng, lao vào người Vĩnh Hòa, gào khóc t.h.ả.m thiết, đau đớn như ngũ tạng bị xé toạc.
TruyenLau
Không biết từ khi nào, vai ta bị một bàn tay mềm nhẹ đặt lên, mềm đến rợn người.
Ta quay đầu nhìn lại, thấy chính là Tô Huệ Như, sắc mặt bình tĩnh, không bi ai, không vui buồn, như thể người nằm đó không phải là chồng của mình.
Nó khẽ mấp máy môi, nói: “Mẹ, xin người nén bi thương.”
Ta vừa đau lòng vừa phẫn nộ: “Ngươi thật là sắt đá! Phu quân mất rồi, mà còn có bộ dạng thản nhiên thế kia… Đừng có mơ tưởng ta mất con rồi ngươi sẽ được lấn lướt ta…”
Hai mắt ta tối sầm, chỉ thấy Tô Huệ Như vẫn với vẻ mặt thản nhiên đó, mặc kệ ta trút giận thế nào, nàng chỉ im lặng nhìn ta.
Cuối cùng, ta nghẹn thở không nổi, liền ngất đi tại chỗ.
Ta khóc lóc suốt ngày, gần như ngất lịm.
Nhưng mặt trời vẫn mọc rồi lặn, chẳng vì thương hại ta mà dừng lại chút nào.
Người đã mất, không thể không chôn, ta đành gắng gượng tinh thần lo liệu xong hậu sự cho Vĩnh Hòa.
Sau tang lễ, ta mơ mơ màng màng quay về nhà.
Nhưng nơi sân viện, lại thấy đại bá và tiểu thúc của Vĩnh Hòa.
Ta khản đặc giọng nói: “Tang sự đã xong, mời hai vị trở về.”
Đại bá khẽ ho một tiếng.
“Cháu ta đã c.h.ế.t, chi này của huynh đệ ta cũng xem như tuyệt tự. Căn nhà này, cả tiệm bạc, nhà họ Ngô đều nên thu về. Mong em dâu hiểu lý lẽ, giao ra khế nhà và sổ sách, đừng để chúng ta khó xử.”
Tiệm bạc, khế đất, từ khi phân gia mười mấy năm trước đã chia rõ, bên nhà ta chỉ được một tiệm bạc, giờ sao lại đòi?
Lúc này ta mới nhận ra, mấy người làm công trong tiệm bạc đều đứng phía sau họ.
Tim ta chua xót, nhìn lướt qua từng gương mặt quen thuộc ấy.
Những năm qua, lương bổng chưa từng chậm trả, nhà ai gặp khó khăn ta cũng móc tiền túi giúp đỡ.
“Ta đã từng đối xử tệ bạc với các ngươi chỗ nào? Sao lại quay lưng với ta như thế?”
Chưởng quầy cung kính khom lưng, giọng điệu nghiêm trang:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lão phu nhân, xin người chớ trách. Tấm lòng của người, chúng tôi không ai dám chê trách nửa câu. Nhưng chủ nhân của chúng tôi họ Ngô, ai là người nhà, ai là người ngoài, há lại không cần phân rõ?”
Ta quên mất, ta cũng là người họ khác. Vĩnh Hòa vừa c.h.ế.t, họ đã không còn nhận ta là người nhà họ Ngô nữa.
Đại bá cười ha ha: “Chúng ta nói chuyện tử tế với ngươi, là đã nể mặt rồi. Nếu ngươi không thức thời, thì đừng trách chúng ta khiến mọi việc khó coi.”
Mấy kẻ sai vặt lập tức xông vào nhà, bắt đầu lục lọi tìm khế đất.
Ta lao lên ngăn cản, nhưng gia đinh không kiên nhẫn, vung tay một cái liền hất ta ngã xuống đất.
Ta rơi mất một cái răng, miệng đầy mùi m.á.u tanh hòa với vị mặn của nước mắt, còn dính cả vài hạt đất.
Đau lưng phát tác đúng lúc đó, khiến ta muốn bò dậy cũng không được.
Ta nằm rạp dưới đất một lúc lâu, gọi mấy tiếng, chẳng ai tới đỡ.
Từ trong nhà vang lên một tiếng: “Tìm được rồi.”
Vài tờ giấy mỏng manh kia lập tức được giao vào tay đại bá.
“Tiệm bạc thì thôi đi, còn căn nhà này là do chúng tôi mua mấy năm trước, các người thật quá đáng!”
Ta tức đến suýt phun máu.
Đại bá hừ lạnh một tiếng:
“Dù sao cũng là dùng tiền nhà họ Ngô! Lý thị, ngươi khắc c.h.ế.t đệ ta, rồi khắc luôn cháu ta, loại sao chổi sát phu hại tử như ngươi, không xứng làm dâu họ Ngô!”
Ta bị đại bá và tiểu thúc đuổi ra khỏi cửa.
Mấy kẻ sai vặt trước kia cũng vội vàng cuốn sạch tiền bạc, như chim muông tan tác.
Tô Huệ Như gọi cha nàng – Tú tài họ Tô – tới đón về nhà mẹ đẻ.
Mạt Nhi không rõ tung tích.
Ta cõng một bọc vải, trong đó toàn là y phục cũ.
Ở nhà họ Ngô bao nhiêu năm, đây là toàn bộ gia sản còn lại của ta.
Ta lững thững đi bên lề phố, mà chẳng biết nên đi đâu về đâu.
Đám châu chấu kia đã vét sạch tiền tích góp bao năm của ta, chỉ còn vài món vàng bạc vụn theo người là chưa bị lấy mất.
C.h.ế.t đói thì cũng chẳng phải chuyện lớn, nhưng ai sẽ là người chôn ta?
Nhà họ Ngô đã quét sạch ta ra khỏi cửa, ta c.h.ế.t rồi còn có thể táng ở đâu?
Nghe nói những nữ nhân bị nhà chồng ruồng bỏ, sau khi c.h.ế.t sẽ thành cô hồn dã quỷ, không ai cúng tế, còn bị ác quỷ bức hại.
Trừ phi có người bằng lòng phụng dưỡng họ đến lúc cuối đời...
Ta chợt nhớ đến nhà mẹ đẻ.
Ta là quả phụ, nay lại mất con, nương nhờ nhà mẹ cũng là lẽ thường tình.
Năm xưa đại ca ta cưới vợ, sính lễ đều dùng của hồi môn của ta.
Ngày Con Dâu Bước Qua Cửa, Trưởng Tử Đã Khuất
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.