Theo lý, tầm tuổi này đã có thể đi học, lễ vật nhập học cũng đã chuẩn bị, nhưng Tô Huệ Như vẫn do dự.
Nàng không để ý tới trường bình dân, chỉ muốn cho Khứ Ưu vào Vân Thâm Thư Viện.
Đó là nơi không phải con nhà thường dân nào cũng dám mơ.
Nghe nói ở đó có lão Hàn Lâm đã cáo quan, học trò đều là con cháu quyền quý trong huyện.
Nhà ta tuy làm ăn khấm khá, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là dân thủ công, chẳng chen nổi vào hàng ngũ ấy.
Tô Huệ Như thở dài: “Cứ kéo dài thế này cũng không được. Đứa nhỏ phải học thôi. Ta định vẽ mấy bộ trang sức mới, xem có thể kết giao được quý nhân nào không.”
Nhưng chẳng ai ngờ, bước chân của Khứ Ưu lại đi trước một bước.
Hôm đó nó ra phố, chẳng hiểu sao bỗng muốn bắt dế.
Không chịu bắt trong sân mà phải chạy xuống chân núi.
Mà núi kia, chẳng chỉ có thú dữ ăn người, còn đồn rằng có yêu quái.
TruyenLau
Nếu Tô Huệ Như và Mạt Nhi biết, chắc chắn không để nó đi.
Ta nghiêm mặt từ chối, nó lại ôm lấy ta năn nỉ: “Bà ơi, bà tốt nhất thế gian.”
TruyenLau
Ta không chịu nổi, đành theo nó ra bãi cỏ ba ngày liền, bị côn trùng đốt đầy người, may mà khi hai người kia về nhà trời đã tối, không bị phát hiện.
Khứ Ưu bắt được một con dế xấu xí, cẩn thận nhốt trong giỏ tre nhỏ.
TruyenLau.com
Sau đó đem ra chợ, con dế ấy đ.á.n.h đâu thắng đó, giúp ta kiếm được kha khá bạc.
Cho đến khi dế của Khứ Ưu c.ắ.n c.h.ế.t con “Hổ Vàng” của con trai Tri huyện, ta mới tái mặt.
Ai mà không biết Thẩm Trác là kẻ phá phách nhất huyện?
Thằng bé ấy tức giận bước đến, ta vừa định kéo Khứ Ưu ra sau, thì nó lại lặng lẽ đưa chiếc giỏ tre lên.
“Tặng ngươi.”
Thẩm Trác sững sờ, rồi “phì” một tiếng: “Ai thèm thứ của ngươi?”
Khứ Ưu bình tĩnh: “Nếu ngươi không cần, ta thả nó đi.”
Vừa mở nắp, dế định nhảy ra, Thẩm Trác hoảng hốt giật lại.
“Ngươi làm gì thế? Uổng quá!”
Khứ Ưu nhướng mày: “Con này chỉ tầm thường thôi, ta sẽ bắt con tốt hơn.”
“Láo! Có mà ngươi gặp may thôi!”
Hai đứa hẹn nhau ba ngày sau tái đấu.
Nhưng ba ngày sau, Khứ Ưu lại ở nhà, không ra ngoài. Nghe cô bán hàng xóm nói, Thẩm Trác nổi giận đùng đùng, nhất định sẽ tới tìm.
Quả nhiên, hắn đến, mặt mày hằm hằm, còn Khứ Ưu thì thở dài, chẳng hề sợ hãi.
“Ta vốn định tới, nhưng mẫu thân gửi ta vào thư viện, còn ném hết dế rồi. Sau này chắc chẳng có dịp đấu nữa.”
Thẩm Trác đ.ấ.m mạnh xuống bàn, trừng mắt: “Học hành gì chứ? Học làm gì, chơi mới vui!”
Hắn trầm ngâm chốc lát, chợt sáng mắt: “Có rồi! Ngươi học cùng ta đi! Thầy giảng thì cứ nghe, nhưng giữa giờ ta với ngươi lẻn đi bắt dế. Trong Vân Thâm Thư Viện, dế nhiều lắm!”
Khứ Ưu lại dài giọng thở ra: “Sợ là khó đấy.”
“Khó cái gì! Dễ ấy chứ!” Thẩm Trác quay ra quát lão đầy tớ theo sau: “Báo với cha ta, nếu Ngô Khứ Ưu không học cùng ta, ta sẽ bỏ học luôn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
16
Về cậu bạn mới của con, Tri huyện đại nhân rất hài lòng, còn nhiều lần giữ Khứ Ưu lại ăn cơm cùng.
Nghe thầy ở Vân Thâm Thư Viện nói, tính nết Thẩm Trác đã bớt ngang ngược, biết kính thầy trọng đạo.
Tất cả đều nhờ cháu ta – đứa bé chỉ chơi mà cũng khéo lồng được chữ “học” vào mọi chuyện.
Thẩm Trác khen nó bắt dế giỏi, nó liền bảo: “Sách dạy rằng dế thích nơi ẩm thấp, vắng người, nhiều cỏ, cho nên công tử muốn giỏi, phải đọc sách mới biết.”
Thẩm Trác hỏi vì sao cung tên của nó b.ắ.n xa thế, Khứ Ưu đáp: “Binh thư dạy thế, không học sao biết được?”
Lâu dần, Thẩm Trác cũng đổi tính, dù học vẫn mơ màng, nhưng ít ra chịu ngồi yên nghe giảng.
Vài năm sau, trên con phố ấy mọc thêm mấy tiệm vàng bạc, ngân lâu của ta bắt đầu vắng khách.
Tô Huệ Như và Mạt Nhi càng ra sức chèo chống, nhưng khách quen vẫn dần thưa thớt.
May mà Khứ Ưu sắp thi đồng sinh, Mạt Nhi cười rạng rỡ, tay xoắn khăn:
“Ta xem thế nào Khứ Ưu cũng đỗ tú tài. Sau này nhờ công tử nhà Tri huyện xin cho chức trong nha môn, cả đời chẳng lo đói.”
Tô Huệ Như im lặng nhìn ngọn nến.
Ta hiểu, nàng muốn nhiều hơn thế cho đứa nhỏ.
Những năm gần đây, ta như ngồi trên con thuyền nhỏ chòng chành, chở bốn người bọn ta, trôi theo dòng đời.
Đợi Khứ Ưu lên bờ, ta cũng đã già rồi.
Hai người phụ nữ cùng ta sớm chiều chung sống, chẳng còn trẻ trung, nhưng trong lòng ta biết rõ, đây mới là nhà.
Không ai bị đuổi đi, không ai phải sống sợ hãi.
Vì sao khi Huệ Như mới vào cửa, ta lại chẳng hiểu điều ấy, chỉ muốn đè nàng một đầu?
Suy nghĩ của ta bị cắt ngang bởi tiếng gõ cửa nặng nề ngoài sân.
“Muộn thế này, ai đến vậy?”
Tô Huệ Như cùng nha hoàn ra xem.
Ta nhắm mắt nghỉ, chỉ nghe tiếng cửa “két” mở, rồi là tiếng chân nến rơi xuống nền đá, cùng tiếng thét kinh hãi của Huệ Như:
“Là... ngươi!”
Trước mặt ta là người đàn ông râu ria xồm xoàm, áo rách chắp vá, như mấy tháng chưa tắm rửa.
Đôi mắt hắn vì gầy mà càng thêm to, tròng trắng đầy tia máu, nhìn chằm chằm ta.
Khuôn mặt ấy, dù không ra người cũng chẳng ra ma, ta vẫn nhận ra —
“...Con à, là ta, mẹ không nhận ra con sao?”
Một tiếng “mẹ” như bàn tay nhỏ bóp chặt tim ta.
Mọi hoang mang, nghi hoặc trong ta hóa thành mừng rỡ xen lẫn đau đớn.
Ta òa khóc, lao tới ôm chặt hắn.
“Vĩnh Hòa! Con ta! Con còn sống! Mẹ tưởng con c.h.ế.t rồi!”
Giọng hắn run rẩy: “Con về rồi. Con chưa c.h.ế.t. C.h.ế.t... không phải con.”
Hóa ra xác mang về năm ấy, không phải Vĩnh Hòa, mà là tiểu đồng đi cùng.
“Không có bọn cướp ngựa nào cả. Là con, con g.i.ế.c hắn.”
Ngày Con Dâu Bước Qua Cửa, Trưởng Tử Đã Khuất
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.