Ngày Con Dâu Bước Qua Cửa, Trưởng Tử Đã Khuất

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngày Con Dâu Bước Qua Cửa, Trưởng Tử Đã Khuất

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

 

Đèn dầu trong phòng cũng bị Bạch thị tháo xuống, lấy cớ tiết kiệm. Mỗi khi chạng vạng, căn phòng chìm dần trong bóng tối, ta lại nhớ đến đứa con khổ mệnh của mình, nước mắt không ngừng rơi.

 

Bạch thị nghe thấy bên ngoài, liền ném cái chậu sắt vang trời.

 

“Già thế kia, bị đuổi về nhà mẹ ăn nhờ uống ké, mà còn dám khóc hả!”

 

Ta đành phải nín lặng, sợ nàng ta lại nghe thấy, rồi tối nay chẳng cho ăn.

 

Thân thể ta càng lúc càng yếu, đứng còn không vững. Những đêm đói bụng thật khó chịu đựng, ta chỉ có thể uống thêm nước rồi cố ngủ sớm.

 

Chính đêm ấy, ta trằn trọc không sao chợp mắt, lơ mơ lại nghe tiếng người nói ngoài chân tường.

 

“Ngươi xem con em ngươi còn sống được mấy ngày nữa?”

 

Đại ca ta nói đầy đắc ý: “Cùng lắm là hai mươi ngày.”

 
TruyenLau
“Còn bao nhiêu của riêng?”

 

Đại ca hừ một tiếng: “Cái bọc đồ ta đã lục trộm hết rồi, chẳng có gì cả. Chắc là khâu trong áo.”

 
Website TruyenLau.com
Bạch thị cười khanh khách: “Thế thì dễ thôi. Đến lúc mặc áo liệm, chẳng phải áo trong giày dưới đều là của ta lục sao?”

 

Ta không dám thở mạnh, sống lưng lạnh toát, mồ hôi túa ra như mưa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Cùng một mẹ sinh ra, mà đại ca thật có thể làm đến mức ấy sao?

 

Ngoài chuyện trốn chạy, ta dường như không còn đường nào khác.

 

Nhưng cái ổ khóa han gỉ kia đủ để giam giữ ta lúc này.

 

Những ngày kế tiếp, ta nằm trên giường giả vờ hấp hối, ai gọi cũng không đáp.

 

Bạch thị thấy thế, quả nhiên tưởng ta sắp c.h.ế.t.

 

Trong sân lại bắt đầu rộn ràng.

 

Bạch thị đắn đo xem mua quan tài thế nào cho rẻ — dùng chiếu bó lại thì tiết kiệm, chỉ sợ bị hàng xóm dị nghị.

 

Đại ca bèn nảy ra chủ ý:

“Phiền phức gì cho cam? Đến lúc đó, khiêng ra cửa nhà họ Ngô, nói là họ bức c.h.ế.t, bắt họ lo ma chay, còn có thể moi thêm ít bạc.”

 

“Đúng là nhà ta có ông chồng khôn ngoan!”

 

Đã bàn bạc đâu vào đấy, chỉ cần chờ ta tắt thở.

 

Rốt cuộc, một lần mang cơm cho ta, Bạch thị sơ ý quên khóa cửa.

 

Ta chờ đến khi nàng ra phố, trong sân không còn tiếng động, mới rón rén bước ra.

 

Ngay cổng sân lại có một bóng người ngồi chồm hỗm chặn ngang.

 

Là cháu trai ta – Lý Hoài!

 

Hắn chậm rãi đứng lên, từng bước tiến tới.

 

“Cô nhỏ, cô thật là người biết tính toán.”

 

“Đêm qua ta thấy cơm dâng bị động tới, liền biết có vấn đề. Kẻ hấp hối nào còn muốn ăn? Cô giả c.h.ế.t thật rồi.”

 

Ta quả thật lộ sơ hở, nhưng không cách nào khác, ta đói quá.

 

“Cô nhỏ, cha mẹ ta có chỗ nào đối xử tệ với cô? Cô lại giở trò với chúng ta?”

 

“Cô lấy chồng bao năm, từ nhà họ Ngô mang về được bao nhiêu bạc chứ? Ai mà tin!”

 

“Huống hồ, biểu ca đã c.h.ế.t, cô chỉ còn ta là cháu. Dù cô có giấu bao nhiêu, cuối cùng chẳng phải cũng để lại cho ta sao? Việc gì phải giấu?”

 

Ta lùi lại mấy bước, run rẩy: “Đừng lại gần, ngươi… ngươi định g.i.ế.c người!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“G.i.ế.c cô? Ai nói ta g.i.ế.c cô?” Lý Hoài cười, “Ta chỉ muốn mời cô về phòng nghỉ thôi…”

 

Hắn sải bước tới, nắm chặt lấy bờ vai gầy gò của ta, đúng lúc bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa nhịp nhàng chậm rãi.

 

Giờ này, làm gì có khách?

 

Lý Hoài biến sắc, che miệng ta lại, rồi lớn tiếng hỏi: “Ai đó?”

 

Bên ngoài truyền đến một giọng nói mềm mại, dịu dàng — giọng nói mà ta quen đến tận xương tủy.

 

Giọng của kẻ yếu đuối, nhẫn nhịn, khổ cực mà không kêu nửa lời ấy —

 

“Là ta, dâu của Vĩnh Hòa — Huệ Như. Ta đến đón mẹ về nhà.”

 

Lý Hoài đẩy ta trở lại gian nhà nhỏ, lại khóa cửa.

 

Ta áp sát bên cửa, nín thở lắng nghe.

 

Trước tiên là tiếng cười khan của hắn.

 

“Cô Tô à, cô nói đùa gì thế? Cô sắp tái giá rồi còn gì.”

 

Tô Huệ Như điềm nhiên đáp: “Ta không tái giá nữa.”

 

“Nhưng mà... nhà cửa, ngân lâu đều bị họ Ngô đoạt rồi, cô có đón được bà ta cũng chẳng biết đưa đi đâu. Chẳng lẽ đưa về nhà họ Tô?”

 

“Ta sẽ đòi lại ngân lâu.”

 

“Cô... gì cơ?”

 

Tô Huệ Như chợt cao giọng: “Vĩnh Hòa có người nối dõi, hương hỏa chưa dứt, tài sản phải chia lại. Ta tới đón mẹ chồng về nhà!”

 

Sau đó là tiếng cửa bị đạp tung.

 

Ta bỗng thấy mơ hồ — chỉ vài tháng mà cửa nhà chồng lẫn nhà mẹ đều bị người phá vỡ.

 

Một lần để đuổi ta, một lần để cứu ta — đời này thật chẳng còn phân rõ trắng đen.

 

Tô Huệ Như dẫn theo mấy người làm vốn ít được để ý.

 

Họ dìu ta dậy, vừa khom người vừa nói:

“Lão phu nhân, hôm trước đến gây chuyện ở quý phủ không có chúng tôi đâu, xin người phân xử cho công bằng.”

 

Mấy hôm chẳng được ăn, đầu ta choáng váng, chỉ biết liên tục gật đầu.

 

Ta hỏi Huệ Như rốt cuộc chuyện là thế nào.

 

Nàng chỉ hỏi lại: “Mẹ còn nhớ Mạt Nhi chứ?”

 

Cái con hồ ly Vĩnh Hòa mua về, ta sao quên được. Lâu rồi chẳng thấy, tưởng đã chạy mất.

 

“Nó có thai rồi.”

 

Thì ra Mạt Nhi chạy sang trấn khác làm thuê, thấy kinh nguyệt chậm liền biết mình mang thai. Nó tính kế quay lại nhà họ Ngô, định dựa vào đứa bé trong bụng mà sống sung sướng.

 

Nhà họ Ngô nhiều tiền, đứa con này nếu sinh ra chẳng khác nào cây hái bạc.

 

Nhưng nó đ.á.n.h giá thấp lòng dạ độc ác của hai vị thúc bá. Họ bằng lòng bỏ tiền — để mua một bát canh hoa hồng.

 

Mạt Nhi thấy tình thế nguy hiểm liền trốn, nhưng trong lòng vẫn không cam, quanh quẩn gần nhà họ Tô, chờ Huệ Như ra ngoài thì chặn đường gặp mặt.

 

Huệ Như không tỏ vẻ gì, trước lo chỗ ở cho Mạt Nhi, rồi bí mật gửi tin cho mấy người làm trung thành ở ngân lâu, cuối cùng dẫn họ đến nhà họ Lý đón ta.

 

“Ta không muốn tái giá, cũng không muốn làm dâu thêm lần nữa. Ngân lâu là việc ta khổ công học được, ta không muốn mất. May mà còn có đứa bé này.”

 

Nàng nói một mạch, ta vẫn đầy do dự.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu