Ngày Con Dâu Bước Qua Cửa, Trưởng Tử Đã Khuất

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngày Con Dâu Bước Qua Cửa, Trưởng Tử Đã Khuất

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Người đó đến tìm ta khóc:

“Lão phu nhân, tiểu nhân biết tội, lúc ấy hồ đồ. Chỉ vì không biết thiếu gia còn hậu nhân, tưởng nhà này họ Ngô nên theo lệnh cũ, đâu ngờ lại sai…”

 

Ta cũng thấy tội nghiệp, nhưng chẳng giúp được.

 

Một là, Tô Huệ Như đã nói rõ, “Một nhà chỉ có một tiếng nói, nếu người trái ý, ta đi tái giá, người lại về nhà mẹ.”

Ta sợ nên không dám trái lời.

 

Hai là, như nàng nói: “Nhà của mình, không thể giữ kẻ mang lòng khác.”

 

Lời ấy ta nghe cũng thuận.

 

Chỉ là, ta lại nghĩ mãi.

  TruyenLau

Ta họ Lý, Tô Huệ Như họ Tô, Mạt Nhi thì không họ, đứa nhỏ trong bụng cũng chẳng phải cháu ruột ta…

 

Nhà này, rốt cuộc họ gì?

Còn là họ Ngô nữa chăng?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Ta ghét nhất là cái eo nhỏ mảnh của Mạt Nhi, uốn éo đi lại khiến ta nhớ đến người tình năm xưa của phu quân ta thuở trẻ.

 

Nhưng người đàn bà trăng hoa đó, khi mang cái bụng lớn, bước đi cũng vụng về khổ sở chẳng khác gì ai.
TruyenLau
 

Nàng ta khác hẳn Tô Huệ Như hiền hòa trước kia, chịu ở lại nhà ta sinh con, là vì Tô Huệ Như đã lấy một nửa của hồi môn ra mà đổi.

 

Đã sắp làm mẹ, nàng cũng dần biết thu liễm, ta nghĩ mình dù sao cũng là mẹ chồng của nàng, bèn ra oai bảo nàng dâng trà mấy lượt.

 

Không ngờ, mặt ngoài không nói gì, sau lưng lại đi mách tội ta với Tô Huệ Như.

 

Giờ Tô Huệ Như là người giữ sổ trong nhà, mọi đồng tiền ngân lâu kiếm được đều nằm trong tay nàng, ta muốn ăn thêm món thịt cũng phải qua nàng cho phép, bởi thế lúc nàng mắng ta cũng thật khí thế.

 

“Ngươi đừng có hồ đồ, cuộc sống sau này còn phải nhờ vào đứa nhỏ trong bụng nàng ta, nếu lỡ để nàng ta sảy thai, hai người thúc bá kia lại kéo đến, đến lúc đó muốn có người nối dõi họ Ngô thì e chẳng dễ đâu.”

 

Bị nàng mắng đến cúi đầu ủ rũ, ta chỉ dám lẩm bẩm: “Được rồi, ngươi là đại phu nhân, nàng ta là nhị phu nhân, cuối cùng chỉ có ta là người bị ghét bỏ.”

 

Mạt Nhi lại không cho ai gọi nàng là nhị phu nhân.

 

Khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của nàng cau lại.

 

“Ta biết rõ nặng nhẹ. Đứa bé này chỉ có thể có một người mẹ, đó là phu nhân. Bằng không, sau này người ta sẽ nói nó là con hầu sinh ra.”

 

Mạt Nhi đã tính đường cho đứa trẻ rõ ràng.

 

Nàng muốn nó phải học hành, được người tôn trọng, không thể như nàng – bị người khinh thường.

 

Nếu sinh ra là con gái thì sao? Nó có thể giữ được sản nghiệp nhà này không?

 

Sự lo lắng chưa kịp nói ra đã bị Tô Huệ Như nhẹ giọng cắt ngang:

 

“Nếu là con gái, thì cứ giả làm con trai, cẩn thận một chút là được.”

 

Nghe thế, ta kinh hãi, song nghĩ kỹ lại, đã lừa cả quan phủ một lần rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng sao.

 

Mùa thu năm ấy, Mạt Nhi sinh non, hạ sinh một bé trai, đặt tên là Ngô Khứ Ưu.

 

Lúc sinh khó, suýt nữa mất mạng.

 

Tình hình lúc ấy nguy cấp, mọi người trong nhà đều cuống cuồng, còn nàng thì kéo ta lại, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng ép ta phải thề, rằng sẽ nuôi đứa trẻ này như con ruột.

 

“Dù đứa nhỏ không chung huyết thống với người, nhưng đừng quên, khi ta lâm nạn, chính nhờ nó mà ta và người thoát được.”

 

Ta giận dữ mắng nàng: “Giờ là lúc nào rồi mà còn nói mấy lời đó? Trong mắt các ngươi, ta thấp hèn đến thế sao?”

 

May thay, sau một đêm, cả hai mẹ con đều bình an, Khứ Ưu ra đời.

 

Ta vốn tưởng lòng mình sớm đã như nước tĩnh, thế nhưng khi ôm đứa bé trong tay, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, tim ta lại như bị mèo cào.

 

“Đứa nhỏ này, thật có chút giống Vĩnh Hòa.”

 

Vĩnh Hòa khi mới sinh cũng nhỏ bé và yếu ớt thế này.

 

Ta không nhịn được khẽ gọi: “Cháu ngoan.”

 

Tô Huệ Như và Mạt Nhi nhìn nhau cười, ta giả vờ không thấy.

 

Ta thầm nhủ phải nuôi nấng đứa trẻ này cho tốt, dạy nó biết điều, biết hiếu.

 

Để nó hiểu hết những khổ cực của ba người đàn bà chúng ta.

 

Thân phận Mạt Nhi khó nói, nhưng có Khứ Ưu, ta và Tô Huệ Như sau này nhất định được chôn trong phần mộ họ Ngô.

 

Ta khe khẽ nói với Tô Huệ Như về tương lai huy hoàng ấy, nàng chỉ cười lạnh:

 

“Người c.h.ế.t rồi, chôn ở đâu có gì quan trọng?”

 

Ta hừ một tiếng: “Sao lại không? Người không về gốc, c.h.ế.t rồi không vào mộ tổ, thì là cô hồn dã quỷ, chẳng được hưởng hương khói, còn bị ma khác bắt nạt.”

 

 

Nói đến số phận mình suýt gặp phải, ta rùng mình, rồi yêu thương vuốt má Khứ Ưu.

 

Khứ Ưu cực kỳ thông minh, có lẽ là giống Mạt Nhi, vì chẳng ai biết cha nó là ai.

 

Nó gọi Tô Huệ Như là đại nương, gọi Mạt Nhi là nhị nương.

 

Khi hai người đem hai túi thêu khác nhau ra cho nó chọn, nó lại chậm rãi nhặt lấy túi vải thô ta tự thêu.

 

Đứa bé bảy tuổi ấy mỉm cười buồn bã.

 

“Con thích túi có con chim nhỏ bà thêu.”

 

Ta bĩu môi: “Đó là phượng hoàng, chứ đâu phải con chim nhỏ. Mắt con kém quá.”

 

Tô Huệ Như cau mày: “Ngươi lại dẫn nó đi đ.á.n.h bài nữa phải không?”

 

Đôi mắt to của Mạt Nhi cũng nhìn chằm chằm khiến ta chột dạ.

 

“Trời ạ, hai người nào hiểu được trông trẻ vất vả ra sao. Ở thư phòng mãi nó chán, chợ cũng đi hết rồi, ta chẳng còn chỗ nào để đi, đành dẫn nó đến nhà người quen, tiện thể đ.á.n.h mấy ván.”

 

Ngân lâu càng lúc càng phát đạt, ngay cả Mạt Nhi cũng ra ngoài giúp việc.

 

Những mẫu trang sức nàng vẽ được nhiều người đặt, nàng nói chuyện ngọt, mắt nhìn tinh tế, rất được các quý phu nhân ưa thích.

 

Gánh chăm Khứ Ưu liền đổ lên vai ta.

 

Lúc đồng ý, ta tưởng dễ, ai ngờ trẻ nhỏ sức không cạn, chạy nhảy cả ngày vẫn tỉnh táo, còn nài ta đọc thêm sách cho nghe.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu