Ngày Con Dâu Bước Qua Cửa, Trưởng Tử Đã Khuất

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngày Con Dâu Bước Qua Cửa, Trưởng Tử Đã Khuất

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

 

Vĩnh Hòa đau khổ ôm đầu: “Không thể trách con... Là hắn! Hắn thông đồng với đối thủ, còn trộm bản vẽ, bán bí quyết của ta cho tiệm khác.”

 

“Con tìm thấy trong túi hắn, bản vẽ các mẫu trang sức chúng ta chở đi. Họ định mua cao giá để cướp khách của ta.”

 

“Con chất vấn, hắn quỳ xin tha, thề sẽ không tái phạm. Nhưng càng nghĩ càng tức, giữa rừng đêm, con... nhặt đá, đập vào đầu hắn...”

 

Nói đến đây, Vĩnh Hòa điên cuồng vò tóc.

 

“Sau đó con hối hận, nhưng muộn rồi. Mẹ ơi, con sợ, sợ bị bắt đền mạng!”

 

Hắn nhào vào lòng ta, ta chỉ biết vỗ nhẹ lưng.

 

Hai người đàn bà kia mặt cắt không còn giọt máu.

 

Ta cố bình tĩnh sai Mạt Nhi đuổi hết người hầu đi, ngày mai cho nghỉ, không ai được trở lại.

 
TruyenLau
Mạt Nhi hấp tấp chạy, vấp cả ngưỡng cửa, còn Vĩnh Hòa lặng nhìn theo, rồi nói:

 

“Hắn và con vóc dáng tương tự, con thay y phục, ngọc bội, túi thơm, để người ta tưởng con c.h.ế.t.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

“Con sợ quan phủ, sợ bị nhận ra, nên trốn trong núi, kiếm củi đổi gạo mà sống.”

 
Website TruyenLau.com
“Sau này, có nhà phú hộ thuê làm nô dịch, tuy no bụng nhưng đêm nào cũng mơ thấy quan sai đeo xiềng tìm đến.”

 

Ta run lên. Con ta... đã g.i.ế.c người. Nhưng ta chỉ biết ôm chặt nó, thì thào: “Không sao, không sao, chẳng ai bắt con đâu.”

 

“Con biết không mẹ? Mười ba năm rồi, con không dám trở về!”

 

Rồi hắn ngẩng đầu, đôi mắt như dao, nhìn thẳng Tô Huệ Như:

 

“Vợ à, ta về rồi.”

 

Huệ Như run lên.

 

“Về là tốt, về là tốt...” ta lẩm bẩm, “năm ấy họ còn tìm thấy một bộ hài cốt, chắc là nhầm xác. Giờ chẳng ai tra nữa. Chúng ta chỉ cần lặng lẽ rời đi, giấy tờ để mẹ lo, rồi lại sống tiếp...”

 

“Được. Nhưng mẹ, con còn muốn hỏi một chuyện.”

 

Hắn chỉ tay về phía tây.

 

Vĩnh Hòa nhe răng cười, hàm răng trắng nhởn:

 

“Đứa trẻ đang ngủ trong gian kia — là ai sinh ra?”

 

Bóng đêm dày đặc bên ngoài và đôi mắt đỏ rực như m.á.u của Vĩnh Hòa khiến lòng ta bất an.

 

“Con à, muộn rồi, con cũng đã mệt, nghỉ ngơi một ngày đi, đợi sáng hẵng nói.”

 

Tô Huệ Như ngẩng mắt lên, khẽ nói: “Đứa nhỏ ấy là con trai của chàng, sớm muộn gì chàng cũng phải biết.”

 

Vĩnh Hòa nhe răng cười, răng nghiến ken két: “Con trai cái gì? Ngươi tưởng ta ngu sao? Rõ ràng là đồ hoang!”

 

Một nắm tay gầy guộc nện mạnh xuống mặt bàn.

 

Khóe môi hắn hiện lên một nụ cười đầy ác ý: “Ngươi nói rõ cho ta! Rốt cuộc là tên nam nhân nào? Xem ta có lột da hắn không!”

 

Ta vậy mà lại sinh lòng sợ hãi đối với con trai mình.

Con người trước mắt ta, đã không còn là đứa con mà ta từng quen biết, trong từng cử chỉ đều mang theo sát khí hung hãn.

 

Người làm mẹ sao có thể sợ con trai mình chứ? Dẫu nó có g.i.ế.c người, cũng là cốt nhục rơi ra từ thân ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cái cảm giác quái dị này, chắc chắn là vì màn đêm dày đặc quấn lấy.

 

Ta khẽ khàng nói: “Mẹ và vợ con đều có nỗi khổ riêng. Ngày mai hãy nói, ngủ trước đi, coi như mẹ cầu con đấy.”

 

Khuyên lơn mãi, cuối cùng Vĩnh Hòa cũng chịu đồng ý nghỉ ngơi trước, rồi định vào phòng của Huệ Như.

 

Ta thấy ánh mắt Huệ Như nhìn hắn đầy sợ hãi, không hề giống ánh mắt của vợ nhìn chồng, lại nghĩ đến việc họ đã mười mấy năm không gặp, liền kéo Vĩnh Hòa ở lại sương phòng của ta, nói là muốn cùng nói chuyện.

 

Ta vừa khóc vừa cười, đem những năm tháng cực nhọc kể hết cho hắn nghe.

 

Vĩnh Hòa mở mắt trừng trừng, trên mặt không hề có gợn sóng. Đợi ta nói xong, hắn mới chậm rãi mở miệng:

 

“Mẹ nói các người khổ, nhưng các người có ăn có mặc, khổ thế nào cũng chẳng bằng con.”

 

“Các người còn giữ được ngân lâu, còn nuôi được một đứa nhỏ, đã sớm quên con rồi.”

 

“Huệ Như tưởng con c.h.ế.t, sao không tuẫn tiết? Còn dám sống yên ổn như thế? Trong mắt nàng ta còn có người chồng này sao?”

 

Hắn càng nói càng phẫn uất, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

 

“Các người đều có lỗi với ta!”

 

Ta không nhớ nổi mình ngủ thiếp đi khi nào, chỉ nhớ đã mơ rất nhiều giấc mộng đầy cay đắng.

 

Trong mơ, ta trở về thời thanh xuân, tay cầm kim chỉ, ngoài cửa sổ là tiếng gièm pha của mẹ chồng, trên đùi là đứa nhỏ Vĩnh Hòa đang chơi tóc ta.

 

Bỗng nó ngẩng đầu lên, đôi mắt ngây thơ nhìn ta: “Mẹ, người ta nói cha có người khác bên ngoài.”

 

Ta đè nén nỗi phiền muộn, xoa đầu nó: “Đó là chuyện của người lớn, con đừng bận tâm.”

 

Vĩnh Hòa nhảy khỏi đùi ta, cười tươi rói: “Mẹ, để cha cưới nàng ấy về đi. Nam nhân ai chả có ba vợ bốn nàng hầu, cưới thêm một người, cha có thể nở mày nở mặt, người ta cũng khen mẹ hiền, lại có thêm người chăm con.”

 

Ta ngẩn người, rồi ký ức ùa về.

Đó là chuyện hơn hai mươi năm trước.

 

Phu quân trăng hoa, mẹ chồng không chỉ mặc kệ mà còn xúi giục con trai đến khuyên ta chấp nhận.

 

Sau đó thì sao?

 

Ta lập tức gào khóc, Vĩnh Hòa bỏ chạy, ta định treo cổ, may mà tiểu nha hoàn trong nhà cứu kịp, từ đó chẳng ai dám nhắc lại.

 

Vĩnh Hòa trong mơ lại đẩy ta, vẫn là bộ dạng cợt nhả: “Mẹ, người nói xem có đúng không? Phụ nữ thì phải có đức hạnh…”

 

Chưa dứt lời, ta không suy nghĩ gì liền vung tay tát mạnh vào mặt hắn.

 

“Câm miệng! Ai sinh ra ngươi thế hả? Đồ ăn cháo đá bát!”

 

Gương mặt của Vĩnh Hòa như hóa gỗ, cứng đờ, rồi cái miệng hắn chậm rãi mở to đến mức đáng sợ.

 

“Oa ——!”

 

Hắn bật khóc.

 

Nhưng không hiểu sao, ta lại thấy sảng khoái lạ thường.

 

Thế nhưng tiếng khóc đó càng lúc càng sắc, càng lúc càng lớn, như đang gào ngay bên tai ta vậy…

 

Ta chợt bừng tỉnh, bật dậy khỏi giường.

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu