Tôi nhặt được một thiếu gia sa sút.
Anh ta giỏi giang, ăn khỏe, ngủ cũng khỏe.
Đến khi tôi phát hiện anh ta có vị hôn thê.
Tôi đã mang thai.
Tôi vội vàng đá anh ta, giả chết rồi trốn về nước.
Sau này, anh ta sa sầm mặt nhốt tôi trong phòng, lực đạo mạnh như muốn bóp chết tôi.
“Xem tôi như ghế massage, dùng xong liền vứt?”
“Không sao, ông đây cho em chế độ bảo hành trọn đời.”
1
Kết thúc buổi tiệc xã giao công việc.
Khi tôi về đến nhà đã là mười một giờ.
Đẩy cửa ra.
Lục Kình thành thục lấy dép cho tôi, đặt sẵn nước ấm.
Anh ngửi thấy mùi nước hoa đàn ông trên người tôi, không nhịn được nhíu mày.
Tôi mệt mỏi, chỉ muốn nhanh chóng tắm rửa rồi đi ngủ.
Anh lại chui vào phòng tắm, cầm khăn tắm muốn giúp tôi tắm.
Tôi quay đầu, nhìn thấy bắp ngực căng đầy dưới bộ đồ thể thao của anh.
Lời từ chối lập tức nghẹn nơi cổ họng.
Lục Kình rất hiếm khi chủ động lấy lòng như vậy. Website TruyenLau.com
Cửa phòng tắm khép lại.
Hơi nước dần dần mờ mịt.
Ngón tay tôi ấn lên mặt kính cửa, lưu lại một dấu nước nhòe nhoẹt.
Người phía sau áp tới hôn tôi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nóng bỏng, khiến người ta trốn cũng không thoát.
Tôi đứng không vững, đẩy cánh tay anh định ngồi vào bồn tắm.
Anh lại dán chặt lấy tôi, không cho tôi động đậy.
“Không phải đã nói rồi, lúc không tăng ca thì phải về sớm sao? Có phải tên thực tập sinh đó lại tìm em?”
Website TruyenLau.com
Dù trong tình cảnh mờ ám thế này, giọng Lục Kình vẫn rất bình thản.
Nếu không phải lực đạo anh bóp lấy tôi quá nặng, tôi cũng không nghĩ anh đang ghen.
“Là dự án kết thúc, phó tổng đề nghị ăn mừng.”
“Vậy hắn ngồi cạnh em? Hai người ngồi rất gần? Có phải hắn đưa em về không?”
Một loạt câu hỏi liên tiếp.
Tôi quay đầu nhìn Lục Kình, buồn cười hôn khẽ lên khóe môi anh.
“Anh chua quá rồi.”
“Em đã hứa với tôi, phải tránh xa hắn.”
Trong mắt anh âm u, như ẩn giấu một con dã thú.
Tựa hồ giây tiếp theo sẽ nuốt chửng tôi.
Dưới quyền tôi có một thực tập sinh mới, dáng dấp như một chú cún con, ngoan ngoãn, miệng lưỡi ngọt ngào.
Từ lần anh ta nhắn tin cho tôi, bị Lục Kình nhìn thấy, từ đó anh luôn cảnh giác với cậu ta.
“Yên tâm đi, chủ nhân nuôi một con chó nhỏ là đủ rồi, có phải không?”
Tôi kéo cổ áo anh, cười sáng rực với anh.
Lục Kình yết hầu khẽ động, mắt càng trở nên thâm trầm.
Thân thể nóng rực áp sát tôi.
Anh ôm ngang tôi, đặt vào trong bồn tắm.
“Vậy từ giờ, chó nhỏ sẽ phục vụ em.”
……
2
Lục Kình là người tôi nhặt được ở bờ biển.
Anh bị thương, lại không có chứng minh thư.
Vốn dĩ tôi định để anh dưỡng thương xong thì rời đi.
Thế nhưng hình như anh đã mất trí nhớ.
Lục Kình làm việc nhà rất giỏi.
Người Tôi Từng Nhặt
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.