Tôi gật đầu đồng ý.
Cùng anh ta bước ra khỏi cửa công ty.
Đúng lúc đó tôi nhận được điện thoại của Lục Kình.
Chắc chắn là hỏi tôi mấy giờ về nhà.
Ngại Chu Dịch đứng cạnh, tôi cúp máy, định nhắn tin cho Lục Kình rằng lát nữa sẽ về.
“Quản lý Mộ, lần trước trong dự án tôi mắc lỗi, chị không đuổi tôi, tôi rất cảm kích. Không biết nên báo đáp thế nào, hay là hôm nào mời chị ăn cơm nhé?”
Ánh mắt Chu Dịch sáng rực khi nhìn tôi.
Cậu ấy chăm chỉ cầu tiến, là một trong số thực tập sinh có biểu hiện tốt nhất.
Tôi mỉm cười: “Để hôm khác đi.”
Ngẩng đầu lên, tôi thấy bên kia đường có một bóng dáng quen thuộc.
Thân hình cao thẳng đứng trong màn mưa, ngón tay siết chặt chiếc điện thoại vừa bị cúp.
Lục Kình lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi đứng sững tại chỗ, vô thức có chút chột dạ.
Chu Dịch thuận theo ánh mắt tôi nhìn qua.
“Quản lý, đó là bạn trai chị sao?”
“… Không phải.” Tôi khàn giọng đáp. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Kình đi lại, nghe thấy câu này cũng không hề phản bác.
Giữa tôi và anh chưa từng chính thức xác định quan hệ.
Sau khi biết rõ thân phận thật sự của anh, tôi cũng thấy chẳng cần thiết nữa.
Chiếc ô của Lục Kình nghiêng về phía tôi, giọng nói so với thường ngày lạnh hơn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đi thôi, về nhà.”
5
Trên đường về. TruyenLau.com
Lục Kình im lặng đến mức khiến người ta rùng mình.
Thường ngày anh sẽ hỏi tôi công việc có mệt không.
Nhưng hôm nay về đến nhà, anh chỉ lặng lẽ dùng khăn lau đi những giọt mưa trên vai tôi.
Anh pha cho tôi một cốc trà gừng đường đỏ nóng.
Mỗi khi tôi sắp đến kỳ, anh đều chuẩn bị như vậy.
Tôi ngẩn người nhìn chằm chằm chiếc cốc, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Tháng này hình như kỳ kinh của tôi đã bị trễ.
“Uống chút đi, gió lạnh dễ cảm đấy.”
Lục Kình thúc giục.
Nhưng tôi chẳng có chút khẩu vị nào.
Tôi giải thích với anh chuyện vừa rồi.
Anh lặng lẽ lắng nghe, ngẩng mắt hỏi ngược lại tôi.
“Gần đây em thật sự tăng ca à? Hay là muốn ở bên cậu ta lâu hơn? Hoặc là… em không muốn về nhà gặp tôi?”
“Tôi…”
Nhất thời, tôi chẳng biết nên gật hay lắc đầu.
Dù nói thế nào cũng đều sai.
Dù sao tôi trốn tránh anh là sự thật.
“Em tốt nhất hãy nghĩ kỹ rồi hãy nói.”
“…”
Tôi cắn môi, đành liều cứng miệng rằng mình thật sự bận, ngày nào cũng tăng ca.
“Được, tôi tin em.”
Lục Kình cụp mắt xuống: “Em từng nói, chỉ được có một thú cưng là tôi thôi, đúng không?”
Tôi gật đầu.
Anh vén những sợi tóc rối bên tai tôi, khẽ đặt ra sau.
Hơi thở nóng ấm kề bên, giọng trầm thấp.
“Nói rồi thì phải làm được.
Nếu tôi phát hiện em lừa tôi, hậu quả em sẽ không gánh nổi đâu, chủ nhân.”
Rõ ràng là anh gọi tôi là chủ nhân.
Thế nhưng khí thế bẩm sinh của anh lại mang theo áp lực, như thể kẻ nắm quyền thật sự chính là anh.
Mi mắt tôi run nhẹ.
Người Tôi Từng Nhặt
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.