Tôi khẽ né tránh.
Chiếc túi rơi xuống đất.
Bên trong danh thiếp và mấy tờ giấy nhỏ rơi tung tóe.
Ánh mắt Lục Kình quét qua những con số điện thoại cùng vài lời lẽ mờ ám, sắc mặt chợt sầm xuống.
Hỏng rồi.
Tôi định ngăn lại.
Nhưng anh đã nhặt lên.
Trong buổi tiệc hôm nay có vài ngôi sao nhỏ.
Tôi đeo chiếc đồng hồ giới hạn anh tặng.
Đám trai trẻ kia chắc tưởng tôi là quý bà nhà giàu, đã vài lần tìm cách bắt chuyện.
Lục Kình xem hết từng tờ, gương mặt không biểu cảm, ánh mắt lại gắt gao dán lấy tôi.
“Đây chính là lý do em không cho tôi đi đón em?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không phải…”
Tôi chột dạ lắc đầu.
Anh lạnh mặt xé nát những mảnh giấy kia, ném thẳng vào thùng rác.
“Mộ Diểu, tốt nhất em đừng hồ đồ bên ngoài, nếu không tôi thực sự sẽ bẻ gãy ba cái chân của hắn, rồi nhốt em lại.”
TruyenLau
Giọng điệu bình thản, nhưng những lời thốt ra lại đáng sợ, âm u.
Bề ngoài Lục Kình trông luôn phong nhã, thế mà đôi khi sát khí ẩn giấu lại đột ngột hiện ra.
Tôi nuốt khan, chợt nhớ tới câu hỏi tôi đã hỏi Lâm Nguyệt hôm nay.
Tôi hỏi cô ta có từng thích Lục Kình không?
Cô bật cười, “Tôi chẳng dại gì đi mưu tính cùng hổ.” TruyenLau.com
Lục Kình ngẩng mắt, đem tia dữ dằn ban nãy giấu sạch.
Anh lại hóa thành chú chó lớn ngoan ngoãn, ôm lấy tôi.
“Nghe rõ chưa?”
Cảm giác đối lập ấy khiến tim tôi đập loạn.
Có thể thuần phục một con sói chó như anh, đúng là đỉnh cao đời làm kẻ kiểm soát của tôi.
Tôi xoa mái tóc anh, khẽ cười.
“Anh dữ quá đấy.”
“Còn có thể dữ hơn nữa cơ.”
Hơi thở nóng rực áp sát bên tôi.
Tôi cứ thấy nếu tiếp tục, ngày mai chắc chắn không bò nổi dậy.
“Mệt rồi, tôi đi tắm trước.”
19
Tôi đi lấy đồ ngủ.
Mở tủ quần áo.
Trong đống áo quần của Lục Kình, tôi thấy chiếc băng buộc tóc trắng quen thuộc.
Thứ này trước đây tôi thường dùng để trói anh.
Anh sao còn giữ lại chứ?
Tiếng bước chân vang lên sau lưng, tiến lại gần.
Lục Kình theo ánh mắt tôi nhìn qua, nhướng mày.
“Muốn chơi không?”
Tôi do dự một chút, rồi lắc đầu.
Bây giờ khí thế của Lục Kình mạnh mẽ quá, cộng thêm bộ vest tinh anh cấm dục kia.
Tôi luôn có cảm giác sợ hãi, chẳng dám ra tay.
Vừa định đi tắm.
Anh ôm lấy tôi, giọng có chút buồn bã.
“Sao dạo này em không động đến tôi nữa?
Trước đây em rất thích trói tôi lại, giẫm lên cơ bụng tôi cơ mà, sao không làm nữa? Tôi bây giờ vẫn kiên trì tập luyện, thân hình chẳng đổi.”
“……”
Tai tôi nóng bừng.
“Bây giờ anh là Lục tổng, hơn nữa mỗi lần nhìn vào mắt anh, tôi lại thấy sợ.”
Anh hoàn toàn không biết đôi mắt mình áp lực đến nhường nào.
Giống như bất kể tôi làm gì, thì cũng đều rơi vào thế bị động.
Lục Kình mím môi.
“Vậy thì em che mắt tôi đi.
Đừng sợ tôi, em muốn làm gì tôi cũng được.”
Tim tôi khẽ rung động.
Lục Kình chủ động rút ra chiếc băng buộc tóc kia.
Sợi ren trắng rộng hai tấc, vừa khéo che kín đôi mắt anh.
Anh nhắm mắt, tháo cà vạt đưa cho tôi.
Từng cử động, vừa cấm dục vừa gợi tình.
Ai dạy anh phạm quy thế này chứ?
Lục Kình cởi áo ngồi bên giường, hai tay chống ra hai bên.
Tai tôi nóng ran, cổ họng cũng khát khô.
Anh cong môi, tựa như chú chó con.
“Chủ nhân, tôi đã sẵn sàng.”
( Het )
Người Tôi Từng Nhặt
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Người Tôi Từng Nhặt
Chương 11
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn