Mỗi ngày ở nhà nấu cơm đợi tôi về, dáng vẻ ấy khiến tôi có chút rung động.
Lâu dần.
Hôm nọ trong nhà mất điện.
Tôi và anh đã lăn lộn với nhau.
Anh ngoài cái tên ra thì chẳng nhớ gì, chỉ có thể dựa vào tôi.
Tôi cố ý bắt nạt anh, coi anh như cún con mà trêu chọc, anh cũng không phản kháng.
Bạn thân luôn nói đàn ông lai lịch không rõ thì không thể giữ.
Nhưng tôi lại thấy Lục Kình rất tốt.
Hiện tại mà nói, mọi phương diện trải nghiệm đều rất tuyệt.
Ngày hôm sau tôi tỉnh lại.
Cơ thể đã được anh bôi thuốc.
Eo lưng đau nhức.
Cũng may anh biết điều, không để lại dấu vết gì trên cổ tôi.
Lục Kình chuẩn bị cho tôi một phần cơm hộp tinh xảo, còn cố ý đưa tôi đi làm.
Đồng nghiệp đi qua đi lại nhìn thấy anh thân mật với tôi.
Mọi người đều hiểu ra.
Tên này, còn khá nhiều tâm cơ.
Lục Kình ôm tôi một cái, thấp giọng dặn dò:
“Anh sẽ chờ em về nhà.”
Giọng nói đầy tình ý, nhưng ánh mắt anh lại âm thầm liếc về phía cậu thực tập sinh không xa.
TruyenLau.com
3
Sắp tan ca.
Bạn thân đột nhiên gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn.
Cô ấy gửi một tấm ảnh chụp mờ mờ.
【Tô Tô: Cậu mau nhìn xem, người này có giống với chú cún con nhà cậu không?】 TruyenLau.com
Tôi nhìn bức ảnh kia.
Quả thật có vài phần giống.
Những tấm khác là tin tức về việc mất tích của người này.
Dòng tiêu đề là: Thiếu gia tập đoàn tài phiệt Kinh Đô mất tích, nghi bị kẻ thù hãm hại rơi xuống biển.
Loại người thừa kế hào môn như vậy thường sẽ không công khai ảnh chụp. Website TruyenLau.com
Có lẽ vì tìm lâu mà không thấy, gia đình mới bắt đầu đăng báo cầu cứu khắp nơi.
Tôi nhìn những thông tin trên đó.
Tên tuổi, địa điểm.
Hoàn toàn khớp.
Tô Tô nói, nhà họ Lục là thế gia tài phiệt, hắc bạch đều có thể nắm giữ, người thừa kế từ nhỏ đã được nuôi dạy kỹ lưỡng.
Anh mới 22 tuổi đã nắm trong tay dự án tài chính nổi tiếng nhất, còn dẫn dắt công ty vượt qua khủng hoảng kinh tế ổn định.
Lục Kình làm việc thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, thà giết lầm chứ không bỏ sót.
Bất cứ ai từng chọc giận hay lợi dụng anh, đều không có kết cục tốt.
Tôi run rẩy đọc xong.
Ngón tay không ngừng run.
Tên này lại là người thừa kế lừng danh của thế tộc sao?
Mà tôi lại ngày ngày ở nhà coi anh như chó con để chơi, còn cố ý nhục nhã anh.
Ngay sau đó, Tô Tô lại gửi đến một tin nhắn khác.
Trong ảnh là Lục Kình thời niên thiếu và một cô gái tóc dài xinh đẹp đang đứng trong đại sảnh xa hoa.
Anh cúi đầu lắng nghe cô gái nói chuyện, nụ cười nghiêng mặt dịu dàng hiếm thấy.
Dù là Lục Kình sau khi mất trí nhớ, cũng hiếm khi có vẻ ôn hòa như vậy.
Phần lớn thời gian anh đều là trầm lặng, kiềm chế.
Báo chí nói, đó chính là vị hôn thê của Lục Kình.
Hai người từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã.
Nếu không vì kẻ thù hãm hại, e rằng sớm đã thành thân.
【Tô Tô: Giờ phải làm sao? Sau này anh ta nhớ lại, chẳng lẽ sẽ tìm cậu tính sổ?】
Đầu tôi trống rỗng.
Thật không ngờ Lục Kình có bối cảnh khủng khiếp đến thế.
Nếu anh quay lại thế giới của mình, nhớ đến đoạn quá khứ chẳng mấy hay ho này, e rằng giết tôi còn dễ hơn giẫm chết một con kiến.
4
Liên tiếp mấy ngày.
Tôi đều lấy cớ phải tăng ca, cố ý ở lại công ty đến rất muộn.
Đêm khuya trở về, Lục Kình đã ngủ.
Chúng tôi dần ít nói chuyện với nhau.
Có mấy lần, anh cố ý đang tắm thì gọi tôi vào cùng.
Tôi chợt nghĩ đến vị hôn thê của anh, lập tức chẳng còn tâm trạng gì.
Tôi nói mình rất mệt, rồi chui vào chăn ngủ sớm.
Thứ sáu hôm đó trời mưa.
Tôi cố tình nấn ná đến tận chín giờ.
Thực tập sinh Chu Dịch làm xong PPT đến tìm tôi.
“Quản lý, hôm nay tôi có lái xe, hay là để tôi đưa chị về nhé?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa lớn như trút.
Hôm nay lại không mang ô.
Người Tôi Từng Nhặt
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.