Người Tôi Từng Nhặt

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Người Tôi Từng Nhặt

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Ra khỏi quán rượu khi say, tôi đã để quên báo cáo và thuốc ở đó.

Lục Kình đứng bên, ánh mắt như đang nói “để xem em còn giả bộ thế nào.”

“Sao? Nếu tôi không phát hiện, có phải em định ôm con của tôi bỏ trốn cùng gã đàn ông khác?”

“Cái gì mà bỏ trốn, nghe khó nghe quá, tôi với anh có từng xác định quan hệ đâu.”

Vừa dứt lời, ánh mắt u tối lạnh băng của anh ập đến.

Tôi lập tức ngậm miệng.

Lục Kình bực dọc kéo tay tôi xuống lầu.

“Đã mang thai mà còn uống rượu, Mộ Diểu, em có thể biết tự chăm sóc mình không?”

Anh tức tối pha trà cho tôi.

Lại sợ tôi cảm lạnh, lấy thêm chăn phủ lên người tôi.

Dáng vẻ lo lắng này, rất giống Lục cún con khi mất trí nhớ.

Tôi khẽ thở dài.

“Tôi thật sự không có thai, không tin thì anh đưa tôi đi kiểm tra.”

“Tôi sẽ đưa em đi khám thai, nhưng không phải bây giờ.”

Lục Kình liếc đồng hồ.

Đã mười một giờ.

Anh giục tôi đi tắm, nói phụ nữ mang thai không nên thức khuya.

Hừ, chẳng biết vừa rồi ai sốt ruột muốn chiếm lấy tôi như thế.

Tôi tắm xong đi ra.
TruyenLau.com
Trong phòng ngủ, những món đồ kỳ quái đã bị dọn sạch.

Lục Kình nằm sẵn trên giường chờ tôi.

“Tôi muốn ngủ phòng bên.”

“Lại đây, tôi không nói lần thứ hai.” Website TruyenLau.com

Anh vỗ vào chiếc gối bên cạnh.

Giọng điệu không cho phép cãi lời, phối với gương mặt tinh anh lạnh lùng kia.

Tim tôi khẽ run một nhịp. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Phải thừa nhận, lúc này anh quả thật rất hợp làm kẻ nắm quyền.

Nhưng tôi trời sinh phản nghịch, chỉ thích điều khiển người khác.

Tôi quay người bỏ đi, không muốn ngủ cùng anh.

Lục Kình chạy vài bước, bế thốc tôi lên.

Tôi giãy giụa, anh bất đắc dĩ siết chặt thêm.

“Mộ Diểu, nếu em không muốn tôi trói em lại, thì ngoan ngoãn nghe lời đi.”

“…”

Sợi xích kia sáng lấp lánh trong góc phòng.

Tôi đành buông xuôi.

Anh mạnh mẽ ôm tôi trở lại giường, giam chặt trong vòng tay.

Lục Kình hít lấy mùi hương trên người tôi, như thể vô cùng luyến tiếc.

11

Trời vừa sáng.

Lục Kình đưa tôi đến bệnh viện tư nhân để kiểm tra.

Khoa phụ sản là nơi đàn ông cấm vào.

Nhân lúc người của Lục Kình lơi lỏng cảnh giác.

Tôi leo qua cửa sổ trốn mất.

Giờ Lục Kình đã có thân phận hùng mạnh, chỉ cần động ngón tay là có thể lấy mạng tôi.

Tôi còn muốn sống cơ mà.

Sáng sớm, tôi quay lại nhà bạn thân.

Vừa định gõ cửa.

Thì Tiêu Dương từ trong đi ra, quần áo có phần lộn xộn.

Quan trọng là, anh ta vẫn mặc bộ hôm qua.

Tôi nheo mắt lại.

Tiêu Dương ngượng ngùng đưa tay gãi mũi, lúng túng chào tôi.

“Chào buổi sáng, không ngờ bạn mà cậu nói sẽ ở cùng, lại là Tô Lị à?”

“Yên tâm, tôi sẽ đi ngay, không làm phiền chuyện tốt của hai người đâu.”

Anh cười gượng hai tiếng, “Không cần thế, cô ấy vẫn còn ngủ, nhớ gọi cô ấy dậy ăn sáng.”

Tôi gật đầu, liếc thấy trên cổ áo sơ mi anh có vết cào bị che lấp.

Chậc chậc.

Không ngờ bạn thân tôi lại dữ dằn đến vậy.

Tiêu Dương đi làm.

Tôi vội vàng vào trong thu dọn đồ đạc chuẩn bị chuồn đi.

Tô Lị bị tôi làm ồn tỉnh giấc.

Cô vươn vai, gương mặt hồng hào, như con mèo nhỏ vừa ăn no.

Tôi liếc cô một cái.

“Tôi vừa gặp Tiêu Dương, hai người hồi đại học chẳng phải không hợp sao, từ khi nào lại dính với nhau thế?”

“Tôi khó chịu nên nhờ anh ấy khám bệnh thôi.”

“Rồi thành ra lên giường à? Giờ thì thoải mái chưa?”

“Xì, nói bậy gì thế.”

Khuôn mặt cô đầy chột dạ, khóe miệng lại nhịn không nổi mà cong lên.

Hừ.

Theo hiểu biết nhiều năm của tôi về cô.

Chắc chắn chẳng phải lần đầu tiên.

Nhưng giờ tôi chẳng rảnh tám chuyện, lập tức kéo vali ra nhét quần áo.

“Tôi phải chạy rồi, Tô Tô, hôm qua tôi bị Lục Kình bắt được, chắc chúng ta sau này có dịp gặp lại.”

“Cậu chạy được đi đâu chứ? Lục Kình muốn tìm cậu thì chẳng phải chuyện trong nháy mắt sao.”

“Thế thì phải làm sao, tôi thật sự sợ anh ta giết mình.”

Nghĩ đến những thứ mà Lục Kình chuẩn bị tối qua.

Chỉ cần nhớ lại, tim tôi cũng run lên.

Quá biến thái.

Khó trách bên ngoài ai cũng sợ anh.

Tô Lị suy nghĩ một chút, đưa tôi kế sách.

“Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, cậu cứ ở lại Kinh Đô, cho anh ta một vố ‘đèn dưới bóng tối’. Với lại anh ta vừa quay về công ty, còn nhiều kẻ thù chưa xử lý đâu.”

Nghe cũng có lý.

Tôi thở dài một hơi.

Dứt khoát ở lì trong nhà Tô Tô nghỉ ngơi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu