Ý tôi hoàn toàn không phải vậy.
Chưa kịp phản bác.
Lục Kình đã dùng khăn tắm quấn chặt lấy tôi.
……
Bước ra khỏi phòng tắm, chân tôi mềm nhũn.
Anh quá biết hành hạ người khác.
Tôi bỗng nhận ra, trước kia anh vẫn luôn nhường nhịn tôi.
Khi Lục Kình thật sự nghiêm túc, tôi không cách nào thoát khỏi.
Ga giường nhăn nhúm thành một mớ hỗn độn.
Tôi muốn bò ra mép giường, lại bị anh kéo trở về.
Giọng trầm khàn cọ qua vành tai tôi.
“Vẫn chưa xong đâu, bảo bối.”
“……”
Trước đây tôi từng chơi đùa anh thế nào, giờ anh phải trả lại gấp đôi.
Thời gian kéo dài quá lâu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh còn không để tôi chợp mắt.
Khi tôi gần như sụp đổ.
Lục Kình nhân cơ hội hỏi tôi.
“Mộ Diểu, em chơi đùa tôi lâu như vậy, thật sự không có chút cảm giác nào sao?
TruyenLau.com
Là tôi chưa đủ ngoan sao? Tại sao em nói bỏ là bỏ tôi?”
Anh vô cùng để ý chuyện này.
Nếu tôi gật đầu.
E rằng anh sẽ lập tức bức chết tôi.
Nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, tôi thở dài. Website TruyenLau.com
“Tôi đã lỡ biết thân phận thật của anh.
Lục Kình, tôi rất sợ anh.
Tôi chỉ là một người bình thường, còn anh quyền cao chức trọng, tôi không thể đắc tội nổi.”
Ngón tay Lục Kình khựng lại một nhịp.
Anh nâng cằm tôi, cúi hôn xuống.
“Đừng sợ tôi, lúc em chăm sóc tôi, tôi đã khôi phục trí nhớ. So với thương trường đầy thủ đoạn, tôi càng thích ở bên cạnh em.
Tôi thậm chí muốn cứ thế mà ẩn danh cùng em mãi mãi, nhưng em lại không cần tôi, sao em có thể nhanh chóng chán tôi như vậy?”
Bóng dáng cao lớn ấy, lại nói ra lời lẽ mong manh đến vậy.
Thật khó tin, Lục tổng quyết đoán sát phạt cũng có điều khiến anh sợ hãi.
Hàng mi anh cụp xuống khẽ run.
Như cánh bướm vừa tỉnh giấc.
Nhịp đập ấy lan thẳng đến trái tim tôi.
Tôi không kìm được, bật thốt tâm tình.
“Không hề chán, là tôi gạt anh, tôi tưởng anh đã có người mình thích, chỉ vì mất trí nhớ mới ở lại bên tôi.”
“Ngoài em ra, tôi còn có thể thích ai?
Mộ Diểu, tôi chỉ từng làm chó cho một người.”
Đôi mắt đen sâu của Lục Kình như muốn soi thấu vào tận đáy lòng tôi.
“Giờ, em định bỏ rơi tôi sao?”
“……”
Dáng vẻ ngoan ngoãn yếu mềm ấy khiến tim tôi chấn động.
Như dòng điện chạy qua, như vô số cánh bướm tung bay.
Tôi siết chặt ngón tay anh.
“Không, về sau sẽ không nữa.”
“Em tốt nhất đừng lừa tôi lần nào nữa.”
Nụ hôn nóng rực sâu đậm phủ xuống.
Đêm nay.
Lục Kình so với mọi khi lại càng cuồng nhiệt mãnh liệt hơn.
16
Ngày hôm sau.
Tôi ngủ li bì đến tận trưa mới tỉnh.
Dưới lớp đồ ngủ, toàn là dấu vết anh để lại.
Mở điện thoại, thấy Tô Tô gọi cho tôi không biết bao nhiêu cuộc.
Tôi vội vàng báo cho cô ấy biết mình bình an.
Cô ấy nhắn lại ngay: Anh ta không làm khó cậu chứ?
Tôi: Không, chỉ là suýt chút nữa chết đi sống lại.
Cô ấy: ? Nói chi tiết.
Tôi lảng sang chuyện khác, hỏi tình hình của cô với Tiêu Dương thế nào.
Tô Tô thở dài.
Cô nói Tiêu Dương đã khôn ra rồi, chưa xác định quan hệ thì không để cô chạm vào.
Thế nên cô đành quyết định thử một lần, dù sao cũng chẳng mất mát gì.
Người Tôi Từng Nhặt
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.