Rừng Sương Mù nằm sâu trong hẻm núi phía Bắc dãy Thương Loan, nơi quanh năm tử khí tích tụ, ánh mặt trời hiếm khi xuyên qua được tầng tầng lớp lớp tán lá kim châm dày đặc.
Trần Mặc lê bước chân nặng trịch trên thảm lá mục ẩm ướt. Đôi giày cỏ rách nát đã thấm đẫm nước lạnh, khiến mười đầu ngón chân hắn tê dại, mất hẳn cảm giác, tím bầm như những quả nho thối. Hắn không đi tìm thuốc, cũng chẳng còn sức mà leo trèo. Hắn đi tìm cái gì đó bỏ vào bụng.
Cơn đau bụng âm ỉ từ đêm "tập thở" ngu ngốc hôm trước vẫn còn đó, như một hòn đá lạnh ngắt nằm trong ruột, nhưng cơn đói cồn cào thì càng lúc càng dữ dội, cào xé lục phủ ngũ tạng hắn như móng vuốt mèo hoang. Đã hai ngày nay hắn chưa có hạt cơm nào vào bụng, chỉ cầm hơi bằng nước tuyết tan.
Đi được nửa canh giờ, mũi hắn ngửi thấy mùi lạ. Mùi hôi thối nồng nặc xen lẫn mùi tanh tưởi của máu và nội tạng vỡ.
Trần Mặc nấp sau một gốc cây cổ thụ chết khô, nheo mắt nhìn về phía trước. Dưới một hốc đá, có xác một con trâu rừng đã chết trương phềnh. Cái bụng nó vỡ toác, ruột gan tràn ra ngoài, bốc mùi khủng khiếp, ruồi nhặng bu đen kịt dù trời đang rét căm căm.
Nhưng Trần Mặc không phải kẻ duy nhất phát hiện ra bữa tiệc này. Một con sói già, lông rụng lởm chởm lộ ra những mảng da ghẻ lở chảy mủ vàng, đang rúc đầu vào bụng con trâu mà gặm nhấm.
Trần Mặc nuốt nước bọt. Không phải vì thèm, mà vì sợ. Con sói đó dù già, dù bệnh, nhưng nó vẫn là thú dữ. Chỉ cần một cú tát của nó cũng đủ làm gãy cổ cái thân xác cò hương đang run lẩy bẩy của hắn.
"Đi thôi... đừng dây vào..."
Lý trí bảo hắn bỏ chạy. Nhưng cái dạ dày rỗng tuếch lại như mỏ neo giữ chặt chân hắn lại. Hắn đứng đó, mắt dán chặt vào miếng thịt thối, chờ đợi một cơ hội mong manh hoặc chờ đợi cái chết của chính mình vì đói.
Con sói gặm được một lúc thì bỗng nhiên toàn thân co giật dữ dội. Nó hộc lên một tiếng đau đớn, cào cấu điên cuồng xuống đất, rồi ngã vật ra, sùi bọt mép trắng xóa. Nó đã ăn phải phần nội tạng bị nhiễm độc nấm mốc hoặc túi mật vỡ của con trâu.
Trần Mặc đợi. Hắn đợi rất lâu, cho đến khi cái xác con sói hoàn toàn bất động, đôi mắt vàng đục mở trừng trừng vô hồn, hắn mới dám rón rén bước ra. Tay hắn nắm chặt con dao găm cùn rỉ sét – tài sản quý giá nhất mà cha hắn để lại.
Hắn không đến gần con trâu. Thịt trâu đã thối rữa quá lâu, ăn vào chắc chắn chết ngay. Hắn đến gần con sói. Thịt sói tuy hôi hám mùi xạ và bệnh tật, nhưng nó mới chết, có lẽ... có lẽ độc chưa ngấm sâu vào thịt đùi.
Hắn dùng dao cứa vào đùi sau con sói. Da nó dai như da trâu khô. Hắn phải dùng cả hai tay ấn mạnh, nghiến răng cứa đi cứa lại mãi mới rạch được một đường. Máu đen rỉ ra, đặc quánh.
Hắn xẻo vội một miếng thịt đùi bằng nắm tay, gói ghém vào lá cây. Đang định quay đi, ánh mắt hắn va phải một bụi gai rậm rạp cách đó không xa. Trong bụi gai, có màu trắng của vải rách.
Trần Mặc vạch bụi gai bước vào. Một cái xác người nằm co quắp ở đó, đã đông cứng từ bao giờ.
Nhìn trang phục rách rưới tả tơi, tóc tai bù xù bết bát, có vẻ như đây là một tên khất cái hoặc một gã điên lang thang chết đói trong rừng. Cái xác gầy đét, da bọc xương, khuôn mặt nhăn nhúm méo mó vì đau đớn tột cùng trước khi chết.
Trần Mặc không sợ xác chết. Ở cái trấn nghèo nàn này, mùa đông năm nào chẳng có người chết cóng ngoài đường. Hắn chỉ quan tâm xem trên người kẻ chết này có gì dùng được không. Hắn lục lọi với sự thành thục của một kẻ chuyên nhặt rác.
Quần áo đã mục nát, đụng vào là rách bươm. Giày cũng không có, chân trần tím đen.
Trong cái túi vải mốc meo đeo bên hông cái xác, Trần Mặc tìm thấy ba thứ.
Thứ nhất là mấy củ khoai khô cứng như đá. Thứ hai là một hòn đá xám xịt, lạnh ngắt. Thứ ba là một cuốn sách mỏng, bìa làm bằng một loại chất liệu kỳ lạ.
Trần Mặc cầm lên, cảm giác đầu tiên là lạnh. Cái lạnh không giống đá, mà giống như chạm vào tay một người chết vừa mới tắt thở. Bề mặt bìa sách trơn nhẵn, màu vàng ố, lấm tấm những đốm đồi mồi và... cả những sợi lông tơ nhỏ xíu còn sót lại chưa được cạo sạch.
Hắn rùng mình, suýt đánh rơi cuốn sách.
"Da người..."
Hắn nhận ra kết cấu quen thuộc này. Ở Loạn Táng Cương, hắn đã thấy quá nhiều xác chết để không nhận nhầm. Kẻ điên này đã dùng chính da của đồng loại – hoặc kinh khủng hơn, da của chính mình – để làm giấy viết.
Trần Mặc lật ra xem, hy vọng kiếm được tờ ngân phiếu hay bản đồ kho báu giấu tiền của gã ăn mày. Nhưng không. Bên trong chi chít những dòng chữ viết bằng than củi và cả máu khô, nét chữ nguệch ngoạc, điên loạn, chỗ đậm chỗ nhạt.
"Đau! Đau quá! Lửa đốt ruột... Ta sai rồi! Không chứa được... Nổ tung mất!"
"Lũ khốn kiếp... Ta không phải phế vật... Ta sẽ chứa hết... Lấy thân làm thùng rác..."
"Đừng kháng cự... Ép tạp khí xuống... Thối rữa cũng được... Chứa nó! Chết thì thôi!"
Những dòng chữ đầy oán khí, tuyệt vọng và mê sảng. Không có tên công pháp, không có hình vẽ kinh mạch, chỉ là nhật ký của một kẻ tẩu hỏa nhập ma đến phát điên. Website TruyenLau.com
Trần Mặc rùng mình. Hắn định vứt đi vì sợ xui xẻo. Nhưng sờ vào chất liệu da thú dày dặn của bìa sách, hắn lại tiếc.
"Da này dày, nhét vào lót giày đi cho đỡ buốt chân."
Nghĩ thế, hắn nhét cuốn sách và hòn đá ấm vào ngực áo, sát làn da lạnh ngắt của mình. Hắn đứng dậy, không cúi chào, không mặc niệm. Hắn quay lưng bỏ chạy vì mùi máu từ con sói chết bắt đầu dẫn dụ lũ quạ đen kéo đến rợp trời.
Trần Mặc tìm được một cái hang đá nhỏ, ẩm thấp và tối tăm để trốn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cơn đói đã lên đến đỉnh điểm, làm mờ đi mọi lý trí và nỗi sợ hãi. Hắn lôi miếng thịt sói tanh tưởi ra. Hắn không có lửa. Mà ở cái chốn ẩm ướt này, có củi cũng chẳng nhóm được lửa.
Hắn nhắm mắt, cắn một miếng thịt sống.
Vị tanh nồng, hôi hám của mùi xạ sói và mùi thịt bệnh xộc lên mũi khiến hắn suýt nôn. Nhưng hắn cố nuốt. Miếng thịt trôi tuột xuống cổ họng, lạnh ngắt và nhớp nháp.
Một miếng. Hai miếng.
Hắn ăn ngấu nghiến như một con thú hoang, ăn để lấp đầy cái hố sâu không đáy trong bụng.
Nhưng vừa nuốt xong miếng cuối cùng, tai họa ập đến.
Không phải là no. Mà là đau. Một cơn đau xé ruột xé gan.
Thịt con sói bệnh này chứa đầy độc tố tích tụ từ nội tạng thối của con trâu, cộng thêm mầm bệnh sẵn có trong cơ thể nó.
"Á..." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trần Mặc ôm bụng ngã vật ra nền đá lạnh. Dạ dày hắn như bị ai đó đổ một gáo chì nung chảy vào. Nó co thắt dữ dội, quặn xoắn lại như muốn vắt kiệt sự sống của hắn.
Hắn nôn khan. Hắn muốn nôn ra miếng thịt độc kia nhưng không được. Cơ thực quản co rút cứng ngắc.
"Cứu... cứu..."
Hắn rên rỉ, tiếng kêu tắc nghẹn trong cổ họng. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt đẫm cả bộ quần áo rách nát.
Đêm đầu tiên là địa ngục.
Trần Mặc lăn lộn trên nền đá dăm nhọn, đầu đập vào vách đá đến chảy máu mà không biết đau. Cơn đau trong bụng lấn át tất cả. Hắn cảm giác như có ngàn con dao đang băm nát ruột gan mình.
Trong cơn mê sảng, tay hắn quờ quạng vào ngực áo, chạm phải hòn đá của gã điên. Hắn lôi nó ra, áp chặt vào bụng dưới đang quặn thắt.
Hòn đá chỉ hơi ấm. Nó chẳng có phép màu nào cả. Nó không làm dịu cơn đau, không xua tan độc tố. Nó chỉ giống như một bàn tay lạnh lẽo của tử thần đang vỗ về hắn, bảo hắn rằng: "Chết đi cho bớt đau."
Hắn lôi cuốn sách da thú ra, trong ánh sáng lờ mờ của cơn ảo giác, những dòng chữ bằng máu như nhảy múa trước mắt hắn:
"Thùng rác... Ta là thùng rác... Đừng kháng cự... Chứa nó..."
Trần Mặc bật cười khanh khách, tiếng cười méo mó, man dại lẫn trong tiếng rên la.
"Đúng... ta là thùng rác... Đồ bỏ đi... Đau quá..."
Hắn không hiểu ý nghĩa của những dòng chữ đó. Hắn chỉ thấy nó giống hệt mình lúc này. Một cái thùng rác chứa đầy thịt thối, độc dược và sự đau đớn.
Ngày thứ hai, cơn sốt ập đến.
Toàn thân Trần Mặc nóng như hòn than, nhưng bên trong lại lạnh buốt. Hắn nằm liệt một chỗ, mê man bất tỉnh. Hắn thấy gã điên trong cuốn sách hiện ra, chỉ vào mặt hắn mà cười nhạo: "Chết đi! Chết thối rữa như ta đi!"
Hắn nôn ra mật xanh mật vàng, lẫn với những vệt máu đen đặc quánh. Mùi hôi thối nồng nặc bao trùm lấy cái hang nhỏ hẹp.
Ngày thứ ba, độc tố bắt đầu phá hủy đường ruột.
Hắn bị tiêu chảy cấp. Thứ tuôn ra từ cơ thể hắn không phải là chất thải, mà là máu loãng lẫn với niêm mạc ruột bong tróc.
Trần Mặc yếu đến mức không nhấc nổi tay. Hắn nằm trên vũng xú uế của chính mình, mắt trũng sâu, môi nứt nẻ trắng bệch.
Khát.
Cơn khát cháy cổ hành hạ hắn. Cách chỗ hắn nằm mười bước chân có một vũng nước nhỏ rỉ ra từ khe đá. Nhưng mười bước chân lúc này xa xôi như ngàn dặm. Hắn cố bò, móng tay cào xuống nền đá bật máu, nhưng chỉ nhích được vài tấc rồi lại ngã gục.
Hắn đành thè lưỡi liếm những giọt nước ẩm ướt đọng trên nền đá bẩn thỉu ngay cạnh miệng mình, liếm cả đất cát và rêu mốc.
Ngày thứ tư, hắn tê liệt hoàn toàn.
Độc tố đã ngấm vào thần kinh. Hắn vẫn tỉnh, nhưng không điều khiển được cơ thể. Hắn nằm trơ mắt nhìn trần hang tối om, nghe tiếng chuột chạy rột roạt xung quanh. Một con chuột cống to tướng bò lên chân hắn, ngửi ngửi, rồi cắn thử một cái vào ngón chân cái.
Hắn thấy đau, nhưng chân không rụt lại được.
"Ăn đi..." Hắn nghĩ thầm trong tuyệt vọng. "Ăn tao đi cho xong kiếp này."
Nhưng con chuột có vẻ chê thịt hắn hôi mùi độc dược, nó chỉ cắn một miếng rồi bỏ đi. Đến cả chuột cũng chê hắn.
Ngày thứ năm.
Trần Mặc tỉnh lại sau một giấc ngủ dài như cái chết.
Cơn đau bụng dữ dội đã giảm bớt, thay vào đó là một cảm giác tê dại, trống rỗng. Ruột gan hắn dường như đã chai lì, hoặc đã chết một phần.
Hắn thử cử động ngón tay. Được.
Hắn chống tay ngồi dậy. Cả thế giới quay cuồng đảo lộn. Hắn ngã vật xuống, rồi lại gượng dậy.
Hắn còn sống.
Không có kỳ tích tẩy tủy phạt mao. Không có sức mạnh tăng vọt. Cơ thể hắn giờ đây gầy rộc đi, chỉ còn da bọc xương, hốc hác như một cái xác khô. Hắn yếu hơn trước gấp bội phần.
Trần Mặc nhìn cuốn sách da thú vứt lăn lóc bên cạnh, dính đầy chất nôn và máu bẩn. Hắn cầm lên, định xé nát nó vì giận dữ. Chính vì những dòng chữ điên khùng này, chính vì miếng thịt sói chết tiệt này mà hắn ra nông nỗi này.
Nhưng rồi tay hắn khựng lại. Hắn vuốt sạch vết bẩn trên bìa da.
"Giữ lại... lót giày."
Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc không ra tiếng. Hắn nhét cuốn sách và hòn đá đã nguội lạnh từ lâu vào ngực áo.
Trần Mặc bò ra khỏi hang.
Phải, là bò. Hắn không đứng dậy nổi. Hắn dùng hai cùi chỏ và đầu gối trầy trụa lết từng tấc một trên nền tuyết lạnh giá để hướng về phía con đường mòn dẫn về trấn.
Gió bấc lại nổi lên, thốc vào mặt hắn, mang theo hơi lạnh của cái chết.
Bụng hắn vẫn đau âm ỉ, một cơn đau sẽ còn theo hắn rất lâu nữa, như một lời nhắc nhở tàn khốc về cái giá của sự sinh tồn.
Nước mắt Trần Mặc trào ra, nóng hổi rồi nhanh chóng lạnh ngắt trên má. Hắn khóc vì tủi thân, vì sợ hãi. Hắn đã sống sót, nhưng cái sống này sao mà thảm hại, sao mà đau đớn đến thế.
"Mai... mai lại phải kiếm cái ăn..."
Hắn nghĩ thầm, nỗi kinh hoàng về cơn đói ngày mai còn đáng sợ hơn cả độc tố trong người.
Bóng dáng tiều tụy của thiếu niên lết đi trong gió tuyết, để lại sau lưng một vệt dài ngoằn ngoèo trên nền trắng xóa – vệt của máu, của bùn đất, và của sự bất lực cùng cực.
Tác giả: Thiên Nhai Nghịch Lữ
Nhất Tâm Nghịch Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.