Rời khỏi trấn Thanh Hà, Trần Mặc không dám ngoái đầu nhìn lại lần cuối.
Hắn biết, nếu ngoái lại, có lẽ hắn sẽ chùn bước. Miếu hoang, lão mù, bát cháo loãng khói bay – tất cả những thứ ấy giờ chỉ còn là chút hơi ấm le lói trong ký ức. Phía trước là gió bấc tháng Chạp, lạnh buốt như hàng vạn lưỡi dao băng cứa vào da thịt, xuyên qua lớp áo rách nát, đâm thấu tận xương tủy.
Hắn đi về phía Bắc, hướng thẳng vào dãy Thương Loan trùng điệp, nơi núi đá chồng chất, mây mù quanh năm không tan.
Ngày đầu tiên, hắn còn đi được bằng hai chân. Bước chân tuy khập khiễng vì vết thương cũ, nhưng vẫn vững. Hắn men theo con đường mòn ít người qua, tránh quan lộ để khỏi gặp lính tuần hoặc đám gia đinh Triệu gia. Lệnh bài trong túi quần vẫn lạnh ngắt, chưa nóng lên lần nào. Hắn nghĩ, có lẽ chúng chưa để ý đến “nhất bách linh bát” nhỏ bé như hắn.
Cái lạnh là thứ đầu tiên hành hạ hắn. Gió thổi từ khe núi, mang theo bụi tuyết li ti rơi lả tả. Chúng bám vào tóc, vào lông mày, tan ra thành nước lạnh ngắt chảy xuống cổ. Hắn kéo cao cổ áo, nhưng vô ích. Lớp vải mỏng đã rách nhiều chỗ, gió lùa vào như bàn tay tử thần vuốt ve da thịt.
Đến trưa, hắn ngồi nghỉ bên một gốc cây khô. Lôi ra củ khoai khô cuối cùng, gặm từng miếng nhỏ. Khoai cứng như đá, cắn đau cả răng. Hắn nhai chậm rãi, nuốt từng miếng vụn xuống cái bụng lép kẹp. Vẫn đói. Nhưng hắn quen rồi. Đói là bạn cũ của phu hái thuốc.
Buổi chiều, chân trái bắt đầu nhức nhối. Vết sưng từ trước lại tái phát, mỗi bước đi như có kim châm vào xương. Hắn cắn răng, tiếp tục lết. Hắn biết, dừng lại lâu là chết cóng.
Đêm đầu tiên, hắn tìm được một hốc đá khuất gió. Co ro trong đó, dùng lá khô phủ lên người. Gió vẫn lùa qua khe đá, lạnh đến mức hắn run lẩy bẩy không ngủ nổi. Hắn ôm chặt cuốn sách da thú vào ngực, dùng hòn đá lạnh làm gối. Cái thứ cồn cào kỳ lạ trong bụng dưới vẫn im lìm, không cựa quậy. Hắn nghĩ, có lẽ nó đã ngủ quên sau mấy ngày không có “thức ăn”.
Ngày thứ hai, chân trái sưng vù hơn. Mỗi bước đi là một lần kéo lê nặng nề trên nền đất cứng. Tuyết rơi dày hơn, phủ trắng đường mòn. Hắn phải bẻ một cành cây khô làm gậy chống, vừa đi vừa thở dốc. Hơi thở hóa thành sương trắng, bay lơ lửng rồi tan biến ngay trước mắt.
Cái đói bắt đầu cồn cào thực sự. Bụng hắn réo lên từng cơn, như có ai cầm dao khuấy đảo bên trong. Dừng lại bên khe suối nhỏ, hắn cúi xuống uống nước lạnh. Nước buốt thấu cổ họng, xuống bụng như đổ băng. Nhưng ít ra cũng lấp đầy phần nào khoảng trống.
Đến chiều, hắn gặp dấu vết đầu tiên của thú dữ. Một bãi phân tươi, còn bốc hơi ấm. Mùi tanh nồng xộc vào mũi. Hắn nép sát vào bụi cây, nín thở quan sát. Không thấy gì nhưng hắn biết, vùng này đã có thú lớn hoạt động.
Đêm thứ hai lạnh hơn. Hắn tìm được một bụi cây rậm, chui vào nằm co quắp. Lá khô phủ lên người, nhưng gió vẫn tìm cách lùa vào. Hắn run cầm cập, răng va vào nhau lập cập. Cái tê liệt nửa mặt trái khiến hắn khó nhắm mắt. Mí mắt sụp xuống, nặng trĩu như có đá đè. Hắn nằm đó, nghĩ về lão mù. Không biết lão có lo không. Có lẽ không. Lão quen với việc hắn đi mấy ngày không về rồi.
Ngày thứ ba, chân hắn đau đến mức mỗi bước đều phải dừng lại thở. Gậy chống giờ là thứ duy nhất giữ hắn không ngã. Tuyết rơi dày đặc, phủ kín đường. Hắn phải đoán hướng bằng cách nhìn núi đá xa xa.
Đói khát hành hạ hắn dữ dội hơn. Mắt hắn hoa lên, bước chân loạng choạng. Hắn ngồi nghỉ bên một gốc cây chết, lôi cuốn sách da thú ra xem lại. Những dòng chữ nguệch ngoạc của gã điên vẫn đó: “Chứa đi… chứa hết rác rưởi vào… chết thì thôi.”
Hắn cười khẩy. Chứa cái gì? Ở đây chỉ có lạnh và đói.
Nhưng rồi, bất chợt, đùi phải hắn nóng lên.
Hắn giật mình, sờ tay vào túi quần. Tấm lệnh bài đang ấm. Không nóng rực, chỉ ấm nhẹ, như có ai đặt tay lên từ xa.
Hắn biến sắc. Chúng đang gọi. Hay đang tìm.
Nỗi sợ bị bắt lại làm hắn quên cả chân đau. Hắn đứng dậy, lết đi nhanh hơn. Phải đến nơi trước khi chúng tìm thấy.
Ngày thứ tư, độc tính U Minh Nấm bùng phát mạnh hơn.
Vùng da chết không chỉ dừng ở tay. Nó lan lên vai, lên cổ, lên mặt.
Khi hắn soi mình xuống vũng nước đóng băng, hắn suýt không nhận ra chính mình.
Nửa mặt trái xám ngoét, cứng đờ như da xác chết. Mí mắt trái sụp hẳn, chỉ còn khe hẹp. Nửa miệng trái bất động. Hắn thử nói, giọng lơ lớ, méo mó.
Hắn sờ vào vùng da chết ấy. Không cảm giác. Như sờ vào da người khác.
Sợ hãi thực sự ập đến. Không phải sợ chết, mà sợ sống mà không còn là người.
Hắn ngồi bên vũng nước hồi lâu, nhìn bóng mình méo mó. Quái vật. Hắn đã thành quái vật. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng hắn không có thời gian để tự thương. Hắn phải đi tiếp.
Ngày thứ năm, hắn bước vào vùng đệm.
Cây cối thưa dần, thân cây đen đúa vặn vẹo như đang chết dần trong đau đớn. Không khí nặng nề hơn, mang mùi tanh của máu cũ và lá mục.
Tấm lệnh bài ấm hơn một chút. Hắn biết, hắn đang gần.
Buổi trưa, tai hắn vang lên tiếng gầm gừ trầm thấp.
Con gấu xám xuất hiện.
Hắn làm như đã kể: lao vào bãi phân, trát đầy người, nằm im.
Con gấu ngửi ngửi, bới bới, rồi bỏ đi. Website TruyenLau.com
Hắn nằm im hai canh giờ, đến khi lớp phân đông cứng mới dám cựa.
Hắn không rửa. Mùi thối ấy giờ là bạn. Nó che giấu hắn khỏi thú dữ, và có lẽ cả khỏi những kẻ săn người.
Ngày thứ sáu và bảy, đói khát lên đến cực điểm. Hắn ăn bọ sống, nôn ra lại, ăn quạ chết, tiêu chảy máu, nằm liệt nửa ngày. Hắn yếu đến mức phải bò từng đoạn, nhưng hắn vẫn đi, vì dừng lại là chết.
Lệnh bài nóng dần, Lần cuối cùng, nóng như than, bỏng rát da thịt.
Ngày thứ chín, hắn đến ranh giới.Xương trắng rải rác xuất hiện một bia đá “Nhập Giả Tử”. Một làn gió nhẹ từ thung lũng thổi ra, mang theo hơi mỏng của màn sương vàng. Chỉ là một làn hơi mỏng thôi, loãng như khói bếp buổi sớm. Trần Mặc hít vào theo bản năng, như mọi lần hít gió lạnh trên núi.
Nhưng lần này khác.
Ngay lập tức, lồng ngực hắn như bị ngàn vạn trùng độc từ địa ngục chui vào, gặm nhấm phế nang, thống khổ tựa lăng trì từ nội. Phổi co thắt dữ dội, từng thớ thịt bên trong như bị ai cầm dao sắc cứa lia lịa. Hắn há miệng định thở, nhưng không khí chui vào lại biến thành lửa, thiêu đốt từ cổ họng xuống tận bụng dưới.
“Khụ… khụ khụ!!!”
Hắn gập người lại, hai tay ôm ngực, ho sù sụ như muốn lôi cả phổi ra ngoài. Tiếng ho khô khốc, xé rách cổ họng, vang vọng giữa núi đá hoang vu.
Phụt! Website TruyenLau.com
Một ngụm máu đen đặc quánh phun ra khỏi miệng, rơi xuống nền đất đen kịt. Máu ấy không đỏ tươi như máu thường, mà đen ngòm, lẫn những mảng nhỏ li ti – như thể niêm mạc phổi bị ăn mòn, bong ra từng mảnh. Máu rơi xuống đất, xèo xèo bốc khói trắng, ăn mòn cả lớp đất khô cứng thành hố nhỏ.
Đau.
Đau hơn tất cả những gì hắn từng chịu: hơn lúc bị sói cào xé thịt, hơn lúc nuốt nấm độc quặn ruột, hơn cả những đêm lạnh cóng trên đỉnh Sầu Bi. Đây là đau từ bên trong, như có hàng vạn con kiến lửa đang ngoe nguẩy bên trong phổi, gặm nhấm từng phế nang, từng mạch máu nhỏ.
Trần Mặc quỳ sụp xuống đất, hai tay bấu chặt vào nền đá nứt nẻ, móng tay bật máu mà hắn chẳng hay. Hắn há miệng đớp không khí, nhưng càng hít vào, phổi càng đau như bị xát muối ớt tươi. Mỗi hơi thở là một lần tra tấn, mỗi lần cố nuốt nước bọt là một lần cổ họng bỏng rát như nuốt than hồng.
Nước mắt hắn trào ra giàn giụa, không phải vì khóc, mà vì đau đến mức mắt cay xè, nước mũi chảy ròng ròng xuống cằm.
“Không… thở… được nữa…”
Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, méo mó vì nửa mặt liệt. Ý thức hắn bắt đầu mờ đi, tầm nhìn tối sầm lại. Hắn nghĩ, lần này chết thật rồi. Chết bên rìa tử địa, không ai hay, không ai chôn. Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, khi hắn sắp ngã gục hẳn, một chuyện lạ xảy ra. Cái thứ cồn cào kỳ lạ trong bụng dưới – thứ đã im lìm mấy ngày nay – bỗng cựa quậy. Nó rung lên bần bật, xoay chuyển loạn xạ, như một ổ giòi đói khát vừa ngửi thấy mùi xác thối nồng nặc.
Hắn chỉ cảm thấy nó… tham lam.
Tham lam hút lấy thứ khí độc đang giết chết phổi hắn, kéo tuột xuống dưới, nuốt chửng không chừa chút nào.
Trần Mặc cảm nhận rõ ràng: những dòng hỗn loạn vô hình trong bụng hắn đang tham lam hút lấy thứ khí độc đang hành hạ phổi, kéo tuột xuống dưới, như cá mắc lưới bị lôi xuống vực sâu. Cơn đau ở phổi vẫn còn đó, vẫn xé lòng xé phổi, vẫn khiến hắn ho ra máu đen từng ngụm. Nhưng kèm theo nó là một cảm giác tê dại, râm ran lan từ ngực xuống bụng, mang theo chút sức lực kỳ quái, bệnh hoạn – như thể cơ thể hắn đang ăn no thứ gì đó bẩn thỉu, và hài lòng vì điều đó.
Trần Mặc ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu vằn tia máu, nhìn chằm chằm vào màn sương vàng đặc quánh phía trước. Khóe miệng liệt nửa bên nhếch lên một nụ cười thảm hại, điên cuồng.
“Nơi này… khác hẳn trấn Thanh Hà.”
Ở trấn, hít thở chỉ thấy trống rỗng, bình yên vô vị. Ở đây, mỗi hơi thở là đau đớn như xé thịt, như chết đi từng chút. Nhưng trong cái đau ấy, cái thứ trong bụng hắn lại reo vui, lại sống dậy. Cơ thể rác rưởi của hắn dường như đã tìm thấy thứ nó cần – thứ mà gã điên trong sách gọi là “rác rưởi”.
Hắn chống tay xuống đất lạnh, run rẩy đứng dậy.
Tấm vải rách từ xác quạ khô được buộc chặt che mũi miệng. Hắn biết nó chẳng chắn được bao nhiêu trước chướng khí, nhưng có còn hơn không.
Lệnh bài bên hông nóng rực như than nung, bỏng rát da thịt, thúc giục hắn như roi quất ngựa.
Hắn lê bước nặng nề, tiến thẳng vào màn sương vàng.
Chỉ vài bước chân, gió rít bên tai đã đổi giọng – u uất, trầm đục, tựa tiếng khóc than ngàn vong hồn dưới đáy vực sâu. Áp lực vô hình nặng ngàn cân ập xuống, đè bẹp vai, ngực, toàn thân hắn. Sương vàng đặc quánh lao thẳng vào mặt, len lỏi qua lớp vải mỏng, chui vào mắt, tai, từng lỗ chân lông. Da thịt nóng rát như bị tạt nước sôi pha độc. Phổi hắn co thắt kịch liệt lần nữa, như có ai cầm dao sắc cứa lia lịa từ bên trong.
Hắn lảo đảo, cố bước thêm bước nữa. Nhưng chân không nghe lời. Đầu quay cuồng, mắt tối sầm.
Bịch.
Hắn ngã sấp mặt xuống bùn đen hôi thối của Loạn Táng Cương. Ý thức chìm dần vào bóng tối. Phổi hắn lại co thắt kịch liệt lần nữa, như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Hắn lảo đảo, cố bước thêm một bước, hai bước.
Nhưng đôi chân không còn nghe lời, đầu óc thì quay cuồng, trước mắt tối sầm lại.
Bịch.
Hắn ngã sấp mặt xuống lớp bùn đất đen ngòm, hôi thối bên trong Loạn Táng Cương. Ý thức chìm dần vào bóng tối mênh mông.
Hắn không biết mình đã nằm đó bao lâu.
Ba ngày ba đêm.
Ba ngày hắn nằm liệt bên rìa sương mù, phơi thân cho chướng khí gặm nhấm chậm rãi.
Ngày đầu, sốt cao thiêu đốt toàn thân. Hắn co giật không ngừng, miệng sùi bọt trắng, mắt trợn ngược. Da thịt lở loét từng mảng, rỉ dịch vàng đặc quánh, bốc mùi thối rữa.
Hắn mơ màng thấy lão mù ngồi bên đống lửa miếu hoang, gọi tên hắn. Nhưng khi hắn cố với tay, lão tan biến thành sương khói.
Ngày thứ hai, cơn sốt dịu đi một chút, nhưng thay vào đó là lạnh thấu xương. Chướng khí len lỏi sâu hơn, phổi hắn lại đau như bị dao cắt. Hắn nôn ra mật xanh mật vàng, lẫn máu đen, vũng dịch loang lổ bên cạnh thân thể nằm bất động.
Da thịt chỗ lở loét bắt đầu đóng vảy, nhưng vảy ấy đen kịt, cứng ngắc, lan rộng hơn. Nửa mặt hắn giờ tê liệt hoàn toàn, mí mắt trái không nháy nổi. Hắn tỉnh dậy vài khắc, chỉ đủ để há miệng đớp chút không khí độc, rồi lại mê man.
Ngày thứ ba, hắn yếu đến mức không cử động nổi ngón tay. Ý thức chập chờn như ngọn đèn dầu trước gió bão. Hắn nghĩ, lần này chết chắc.
Nhưng hắn vẫn chưa chết.
Cái thứ cồn cào kỳ lạ trong bụng dưới vẫn làm việc miệt mài. Nó rung động yếu ớt, hút lấy chút tử khí loãng từ không khí xung quanh, lọc ra chút năng lượng bẩn thỉu để giữ nhịp tim hắn đập thoi thóp. Như giòi bọ trong xác thối, nó không để vật chủ chết hẳn – vì chết hẳn thì nó cũng chết theo.
Ba ngày ba đêm trôi qua trong đau đớn lặp lại, lở loét rồi đóng vảy, đóng vảy rồi lại lở loét.
Đến sáng ngày thứ tư, Trần Mặc tỉnh lại.
Hắn nằm đó, mắt mở trừng trừng nhìn màn sương vàng lờ đờ trôi phía trên.
Hắn còn sống.
Cơ thể hắn giờ dị thường hơn trước: da xám ngoét lan đến cổ, nửa mặt trái cứng đờ như mặt nạ tử thần, phổi đau âm ỉ mỗi hơi thở.
Nhưng hắn sống.
Và cái thứ trong bụng hắn… no hơn một chút.
Hắn chống tay xuống bùn đen, chậm rãi ngồi dậy.
Đau vẫn đau. Lạnh vẫn lạnh. Đói vẫn đói.
Nhưng hắn đã ở trong Loạn Táng Cương. Khi Trần Mặc tỉnh lại, hắn chỉ thấy sương vàng lờ đờ trôi trên đầu.
Hắn còn thở.
Đau vẫn đau, lạnh vẫn lạnh. Nhưng cái thứ kỳ quái trong bụng hắn… đang reo vui.
Như thể nó đã về nhà.
Tác giả: Thiên Nhai Nghịch Lữ
Nhất Tâm Nghịch Thiên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.