Nhất Tâm Nghịch Thiên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Tâm Nghịch Thiên

Chương 5: Kẻ săn mồi tĩnh lặng

Ba ngày sau khi ngã gục tại ranh giới, Trần Mặc tỉnh lại.
Cái lạnh thấu xương của sương đêm và tiếng nước nhỏ tong tong từ trần hang đá đánh thức hắn. Hắn mở mắt chậm rãi, toàn thân cứng đờ như khúc gỗ mục nằm dưới tuyết lâu năm.
Cơn sốt cao đã qua đi, để lại một cơ thể rỗng tuếch, nhẹ bẫng như sắp bay theo gió. Nhưng cơn đói thì không. Nó cồn cào âm ỉ, dai dẳng, như có bàn tay vô hình bóp chặt dạ dày, vặn xoắn từng hồi.
Hắn nhìn xuống tay mình. Lớp da bị chướng khí ăn mòn đã đóng vảy xám xịt, dày cộm, sần sùi. Vùng da chết lan rộng hơn, từ bắp tay lên vai, lên cổ. Nửa khuôn mặt bên trái tê dại hoàn toàn, mí mắt sụp xuống nặng trĩu, cơ miệng méo xệch khiến hắn nói chuyện cũng lơ lớ.
Hắn thử sờ vào vùng da ấy. Không cảm giác. Như sờ vào da người khác.
“Vẫn sống.”
Hắn thì thào, giọng khàn đặc vì cổ họng khô rát. Phế tạng vẫn đau râm ran mỗi khi hít sâu, nhưng cảm giác muốn nôn ra máu đen đã hết. Cái thứ hỗn loạn kỳ quái trong bụng dưới hắn đã lặng lẽ làm việc suốt ba ngày mê man, lọc bớt tử khí loãng từ không khí, biến nó thành chút năng lượng cầm hơi yếu ớt.
Nhưng giờ, năng lượng ấy đã cạn kiệt. Hắn cần ăn. Thực sự ăn.
Trần Mặc chống tay xuống nền đá lạnh, chậm rãi bò ra khỏi hốc đá kín đáo. Hắn nằm rạp xuống đất, thu mình sau một bụi gai khô khẳng khiu, đôi mắt đen láy tĩnh lặng quét qua màn sương vàng ố lờ đờ trôi.
Loạn Táng Cương không yên lặng như hắn tưởng. Tiếng gió u uất thổi qua khe đá, mang theo mùi tanh nồng của máu cũ và thịt thối. Xương trắng nằm rải rác khắp nơi, có bộ còn nguyên vẹn tư thế quằn quại cuối cùng.
Cách đó mười lăm trượng, bên cạnh xác một con trâu nước trương phềnh, có tiếng động nhẹ.
Một con Thí Thi Thử – chuột ăn xác – to như mèo rừng đang rúc đầu vào bụng trâu, ngoe nguẩy gặm nội tạng thối rữa. Bộ lông nó bết bùn đất và máu khô, móng vuốt sắc bén như dao nhỏ, mắt đỏ ngầu cảnh giác.
Con vật to lớn, nhanh nhẹn. Với thể trạng run rẩy, chân cà nhắc hiện tại của Trần Mặc, lao vào đánh trực diện là tự sát. Hắn không phải võ giả núi rừng, càng không phải dã thú khỏe mạnh. Hắn chỉ là một phàm nhân yếu ớt, có cái đầu biết tính toán để bù đắp sức lực.
Trần Mặc nằm im, quan sát kỹ.
Con chuột ăn ngấu nghiến, nhưng cứ ba miếng lại ngẩng đầu lên nghe ngóng, mũi khịt khịt, đôi mắt đỏ quét xung quanh rất cảnh giác. Ánh mắt hắn lướt qua khu vực xung quanh. Gần xác trâu, có một cái xác tu sĩ nằm sấp, quần áo rách nát, bên hông dắt một con dao găm còn bóng loáng – chắc chắn sắc bén hơn con dao cùn rỉ của hắn.
Hắn nhặt một viên đá nhỏ bằng ngón tay, nắm chặt.
Cạch.
Ném viên đá về phía bụi rậm đối diện, cách con chuột xa nhất. Tiếng đá rơi vang lên khô khốc giữa sương mù. Con chuột giật mình, quay ngoắt đầu về phía ấy, lông dựng đứng, phát ra tiếng khè khè đe dọa thấp giọng, móng vuốt bấu chặt đất chuẩn bị bỏ chạy hoặc tấn công.
Lợi dụng khoảnh khắc ấy chỉ vài hơi thở ngắn ngủi Trần Mặc trườn đi.
Hắn không chạy, không gây tiếng động lớn. Hắn trườn êm như rắn, bụng sát đất, tay chân phối hợp nhịp nhàng, tận dụng mọi bụi gai và hõm đá để che thân. Khi con chuột quay lại bữa ăn, nhận ra không có nguy hiểm thực sự, Trần Mặc đã đến bên cái xác tu sĩ. Hắn rút phăng con dao găm từ thắt lưng xác chết. Lưỡi dao lạnh ngắt, sắc bén, cầm chắc tay hơn con dao cũ nhiều.
Hắn không tham lam lục thêm – thời gian không cho phép. Hắn trườn tiếp, nấp ngay sau lưng xác trâu trương phềnh, cách con chuột chỉ năm bước chân.
Hắn nín thở, nằm im chờ đợi.
Con chuột, sau phút cảnh giác, lại chui sâu hơn vào bụng trâu say sưa ăn. Nó chừa lại cái đuôi dài và hai chân sau, ngoe nguẩy thỏa mãn.
Đây là lúc.
Trần Mặc lao ra như bóng ma.
Không gầm gừ, không sát khí ngút trời. Chỉ có sự lạnh lùng tuyệt đối của một lưỡi dao.
Tay trái hắn tóm chặt cái đuôi trơn tuột của con chuột, giật ngược lại mạnh mẽ.
Con vật bị lôi bất ngờ ra khỏi bữa ăn, rít lên chói tai kinh hoàng, quay ngoắt đầu lại, hàm răng nhọn hoắt há ra định cắn đứt tay kẻ tấn công. Ngay khi cái cổ họng trắng hếu không lông che chắn lộ ra, tay phải hắn vung lên. Con dao găm sắc lẹm vạch một đường ngọt xớt, chính xác qua yết hầu.
Phập.
Máu đen phun ra như suối, bắn tung tóe lên mặt hắn. Con chuột giãy đành đạch dữ dội, móng vuốt cào loạn xạ vào không khí, vào bụng trâu, nhưng không chạm được tới người hắn. Trần Mặc buông tay, lùi lại hai bước, đứng nhìn lạnh lùng.
Con vật giãy giụa hồi lâu mới nằm im, mắt đỏ ngầu trợn ngược, máu đen loang lổ trên nền đất.
Gọn gàng, không phí một chút sức lực nào thừa.
Hắn xách xác con chuột lên bằng đuôi, kéo về hốc đá kín đáo. Bụng hắn đói cồn cào đến mức dạ dày co thắt từng cơn, nhưng hắn không vội vồ vập. Hắn ngồi xuống, tỉ mẩn lột da bằng con dao mới – lưỡi dao sắc khiến công việc dễ dàng hơn nhiều.
Hắn bỏ túi mật, moi ruột phân ra riêng, ném xa khỏi hốc đá để tránh mùi thu hút thú khác. Xong xuôi, hắn cắt một miếng thịt đùi đỏ lòm, to bằng nắm tay.
Không có lửa - Đốt lửa là tự sát, khói sẽ dẫn tuần tra hoặc thú dữ tới ngay.
Hắn phải ăn sống. TruyenLau
Mùi tanh tưởi của thịt chuột ăn xác xộc lên mũi, nồng nặc đến mức hắn suýt nôn khan. Hắn là người, lớn lên ở trấn nhỏ, dù nghèo khổ cũng chưa từng ăn thứ này. Nhưng hắn nhớ đến lão mù đang ho ra máu ở miếu hoang. Nhớ đến ánh mắt khinh miệt của Chu quản sự, của đám người Triệu gia. Nhớ đến cái chết chậm rãi đang chờ hắn nếu yếu đuối.
“Đây không phải thịt thối. Đây là dược liệu. Là đá lót đường để sống.”
Hắn tự nhủ, ánh mắt bình thản đến lạ lùng. Hắn nhắm mắt, bỏ miếng thịt vào miệng, nhai kỹ. Vị tanh, mặn, lợm giọng lan tỏa khắp khoang miệng. Thịt dai nhách, lẫn chút vụn xương nhỏ. Hắn nhai chậm, nuốt từng ngụm. Ngay lập tức, luồng nhiệt độc từ thịt chuột bùng phát trong dạ dày. Bụng hắn quặn lên như bị dao khuấy. Đau đớn lan ra tứ chi, nóng rát rồi lạnh buốt xen kẽ.
Trần Mặc không lăn lộn rên rỉ. Hắn ngồi xếp bằng ngay ngắn, tay đặt lên đầu gối, dùng ý chí sắt đá dẫn dắt cái thứ hỗn loạn trong bụng dưới lao tới. Nó rung lên, bao vây lấy luồng độc khí mới, nghiền nát chậm rãi, hấp thụ từng chút một.
Một nén nhang trôi qua, cơn đau dịu đi phần nào. Một luồng hơi ấm yếu ớt chạy dọc tứ chi, mang theo chút sức lực len lỏi vào cơ bắp rệu rã.
Hắn mở mắt, đáy mắt trong veo, lạnh lẽo, không vương chút dã tính nào của loài ăn thịt sống. Hắn vẫn là Trần Mặc – chỉ là đã biết cách biến rác rưởi thành năng lượng để sống sót. Hắn cắt thêm miếng nữa, ăn tiếp. Lần này, buồn nôn vẫn có, nhưng nuốt ngược, không để phí.
Đột nhiên, tấm lệnh bài trong túi quần hắn nóng lên. TruyenLau.com
Lần này không ấm nhẹ, mà nóng rát như hòn than hồng, bỏng da thịt qua lớp vải.
Trần Mặc giật mình, vội vàng giấu phần thịt còn lại vào khe đá sâu, rồi nép người vào góc tối tăm nhất của hốc đá, nín thở quan sát.
Từ xa, trong màn sương mù vàng ố, tiếng bước chân sột soạt vang lên. Không phải thú hoang – nhịp bước đều đặn, có tiếng kim loại va chạm nhẹ.
Có người.
Hai bóng người mặc áo bào đỏ thẫm dần hiện ra. Huyết Đao Vệ.
Chúng đi ngang qua xác con trâu – nơi Trần Mặc vừa giết con chuột chỉ cách đó không lâu. Vũng máu đen của con chuột vẫn còn mới nguyên trên nền đất, lẫn với dịch thối từ bụng trâu.
Một tên cầm cái la bàn làm từ xương trắng, kim chỉ nam rung bần bật, xoay tít không định hướng rõ ràng.
“Chướng khí dày quá, la bàn bị nhiễu rồi.” Tên cầm la bàn càu nhàu, giọng khàn khàn như cưa gỗ. “Nhưng kim chỉ mạnh ở khu vực này. Con số 108 chắc chắn ở quanh đây, không chạy xa được.”
Tên còn lại rút trường đao ra, lưỡi đao đỏ ngầu dưới sương mù, ánh mắt sắc lạnh quét qua các bụi rậm và hốc đá: “Có mùi máu mới. Không phải máu thú thường. Máu đen, tanh như máu vật hi sinh.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn bước tới gần tảng đá lớn nơi Trần Mặc đang ẩn nấp. Khoảng cách chỉ còn mười bước chân, rồi tám bước, rồi sáu bước.
Tim Trần Mặc đập chậm lại đến mức tối thiểu, như ngừng hẳn. Hắn nắm chặt con dao găm mới, tay run nhẹ vì yếu, nhưng ý chí lạnh băng: nếu bị phát hiện, hắn sẽ lao ra đâm một nhát quyết tử, dù vô vọng.
Tên Huyết Đao Vệ dừng lại trước xác con trâu trương phềnh. Hắn nheo mắt quan sát vũng máu đen mới, rồi bất ngờ vung đao đâm mạnh vào bụng con trâu.
Phập! Phập! Phập!
Ba nhát đao liên tiếp, mạnh mẽ, xuyên thấu qua lớp da dày, cắm sâu vào nội tạng thối rữa bên trong.
Dịch thối phun ra tung tóe, bắn vào ủng và vạt áo tên lính. Nếu Trần Mặc còn nấp sau xác trâu như lúc giết chuột, hắn đã bị xiên thành xiên thịt, chết không toàn thây.
Hắn nhăn mặt vì mùi thối, rút đao ra kiểm tra. Không có tiếng kêu la nào từ bên trong.
“Không có trong này. Chỉ là máu thú.”
Tên cầm la bàn nhìn ngó nghiêng thêm chút, rồi chỉ tay về phía một hang động nhỏ ở vách núi đối diện: “Đằng kia có dấu chân thú lạ. Có lẽ con mồi bị tha vào đó rồi. Qua xem sao.”
“Hừ, rắc rối thật. Nếu tìm không thấy xác thì bắt đại con thú biến dị nào đó về thế chỗ vậy. Trưởng lão chỉ cần đủ huyết nhục và oán khí là được.”
Hai tên lính quay đầu, bước về hướng hang động đối diện, tiếng bước chân xa dần trong sương mù.
Trong khe nứt tối tăm, Trần Mặc mới dám thở hắt ra một hơi dài. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, hòa lẫn với bùn đất nhớp nháp dính trên người từ trước.
Hắn nhìn cái xác trâu bị đâm nát bấy, sống lưng lạnh toát như có gió tử khí thổi qua.
Hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết.
Bọn chúng không phải đang “tìm người mất tích”. Bọn chúng đang đi săn. Săn mồi một cách có hệ thống, tàn nhẫn, không bỏ qua bất kỳ dấu vết nào.
La bàn của chúng dựa vào oán khí để định vị, nhưng ở nơi tử khí ngập trời này, độ chính xác bị giảm mạnh. Đó là cơ may duy nhất của hắn.
Nhưng sự đa nghi và tàn độc của chúng bù đắp lại tất cả. Chúng sẵn sàng đâm nát mọi thứ nghi ngờ, sẵn sàng bắt thú thay người – chỉ cần đủ huyết nhục cho nghi thức.
“Phải mạnh lên. Trước khi chúng thực sự nhìn thấy ta.”
Trần Mặc nhìn con dao găm mới trong tay – lưỡi dao còn dính máu đen của con chuột. Hắn nhìn sâu vào màn sương vàng ố phía trước, nơi tiếng gió rít mang theo mùi tử khí nồng nặc.
Hắn không còn là con mồi thụ động chờ chết nữa.
Hắn cắt thêm một miếng thịt chuột, bỏ vào miệng nhai chậm rãi.
Lần này, hắn không còn thấy buồn nôn nữa. Vị tanh vẫn đó, nhưng hắn nuốt xuống bình thản, như nuốt một thứ dược liệu đắng ngắt cần thiết để sống.
Cuộc đi săn của hắn, vừa mới chỉ bắt đầu.

Tác giả: Thiên Nhai Nghịch Lữ

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu