Nhất Tâm Nghịch Thiên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Tâm Nghịch Thiên

Chương 7: Thối cốt chi đau

CHƯƠNG 7: THỐI CỐT CHI ĐAU
Trần Mặc nằm im trong vũng bùn lầy suốt đêm dài, không dám cựa quậy.
Tiếng vỗ cánh của lũ Thi Nha đã xa dần, hòa vào màn sương vàng ố, nhưng mùi máu từ cái xác gã điên phía sau vẫn nồng nặc, quyện với mùi bùn thối và dịch trâu. Chỉ cần một tiếng động lạ, lũ quạ sẽ quay lại, hoặc thứ gì đó đáng sợ hơn sẽ đánh hơi tới.
Hắn chỉ nằm đó, để lớp bùn lạnh ngấm sâu hơn vào da thịt, che lấp mùi máu trên vết thương mới. Cái lạnh ấy không phải từ gió tuyết bên ngoài, mà lạnh từ đầm lầy, lạnh từ bên trong cơ thể hắn đang yếu đi từng khắc một.
Hắn không ngủ sâu. Mắt mở hé, nhìn sương trôi lờ đờ phía trên. Nghe gió rít qua rừng cây khô. Thỉnh thoảng có tiếng gầm gừ xa xăm của Thi Khuyển vọng lại, khiến hắn nín thở, tim đập chậm lại như muốn ngừng hẳn.
Hắn đã học được từ con chuột hôm trước: kẻ sống lâu nhất là kẻ biết nằm im, biết hòa mình vào tử địa, trở thành một phần của nó, không khác gì bùn đất hay xương trắng nằm rải rác.
Khi sương vàng chuyển màu nhạt hơn – dấu hiệu trời sáng ở Loạn Táng Cương – hắn mới chậm rãi cựa mình.
Lớp bùn khô đóng vảy trên người nứt ra từng mảng lớn, rơi xuống đất như da rắn lột. Cơ thể hắn cứng đờ, khớp xương kêu rắc rắc khô khốc mỗi lần cử động như khúc gỗ mục nát.
Hắn bò lên bờ, lết từng bước nặng nề, chân cà nhắc vì vết thương cũ tái phát, tay trái tê dại vì độc rắn. Hắn không dám đứng thẳng người – ở đây, kẻ nào đứng thẳng kẻ đó chết sớm. Hắn khom lưng, men theo những tảng đá lớn để che thân, lợi dụng bóng tối còn sót lại của đêm.
Cơn đau bắt đầu ập đến ngay khi hắn di chuyển.
Không phải đau từ vết cào trên cổ và ngực – những vết ấy đã đóng vảy máu, đau âm ỉ quen thuộc như bạn cũ.
Mà đau từ bên trong, từ miếng thịt chuột sống hôm qua, từ độc rắn lan chậm, từ chướng khí tích tụ suốt đêm trong bùn lầy.
Bụng hắn quặn lên như bị dao khuấy đảo chậm rãi. Đau ruột gan, đau dạ dày, đau lan ra tứ chi như có lửa đốt từ trong xương tủy.
Hắn ngồi sụp xuống đất, hai tay ôm bụng, nghiến răng chịu đựng cơn quặn.
Nôn khan.
Dạ dày rỗng tuếch co bóp điên cuồng, cố tống khứ thứ gì đó ra ngoài, nhưng chỉ có dịch vị chua loét và chút mật đắng ngắt trào lên cổ họng.
Hắn nuốt ngược xuống. Không để phí dù chỉ một giọt – dù đắng ngắt, dù tanh tưởi.
Phế tạng hắn nóng rát. Mỗi hơi thở là một lần phổi co thắt nhẹ, như có kim châm chậm rãi đâm vào bên trong.
Vết cắn rắn ở cổ tay trái sưng vù hơn, tím bầm, rỉ dịch vàng đục ngầu, hôi tanh như thịt thối.
Hắn dẫn dòng khí hỗn loạn trong bụng dưới chạy về phía tay trái, cố phong bế độc tố.
Cảm giác tê dại lan tỏa, nhưng không đủ mạnh. Độc vẫn lan chậm, khiến nửa cánh tay nặng trịch, cầm dao cũng khó khăn hơn ngày thường.
Hắn cười khẩy, nụ cười méo xệch vì nửa mặt liệt.
“Chưa chết. Nhưng cũng sắp rồi.”
Hắn không than vãn. Hắn chỉ tính toán lạnh lùng.
Chỗ này không ở được lâu. Mùi máu sẽ dẫn thú dữ tới, tệ nhất là Huyết Đao Vệ sẽ quay lại. Hắn phải di chuyển, tìm chỗ ẩn náu mới.
Hắn lết đi, dùng cành cây khô làm gậy chống, men theo những gò đất mấp mô để tránh bùn lầy nuốt người.
Địa hình càng lúc càng hiểm trở. Tảng đá đen nhẵn thín thưa dần, thay vào đó là lớp đất mềm đầy hố sâu, chi chít xương trắng lòi ra như răng quỷ cười nhạo kẻ sống.
Cây cối dị dạng hơn: thân phình to đầy u bướu, rỉ nhựa đỏ như máu khô, không còn chút lá nào, chỉ có cành khô vặn vẹo vươn lên trời, như móng vuốt cầu cứu vô vọng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn đi chậm, quan sát kỹ mọi thứ xung quanh. Cơn đau bụng tăng dần theo từng bước chân. Hắn dừng lại vài lần, ngồi sụp thở dốc, chờ cơn quặn dịu đi rồi mới tiếp tục.
Trong đầu hắn chỉ vang lên chữ duy nhất.
“Đói.”
Cái đói không còn cồn cào nữa, nó đã trở thành khoảng trống đen ngòm trong bụng, hút hết sức lực, khiến mắt hắn hoa lên, bước chân loạng choạng như kẻ say rượu.
Hắn tìm thức ăn dọc đường. Bới từng lớp lá mục dưới gốc cây khô, hắn tìm được vài con bọ cánh cứng to bằng ngón tay. Vỏ đen bóng, chân ngoe nguẩy yếu ớt. Hắn vặt chân, bỏ vào miệng nhai sống, vị tanh hăng đánh thẳng vào vị giác, bùi bùi vỡ ra trong khoang miệng, làm hắn buồn nôn.
Hắn nuốt xuống, cắn răng chịu đựng.
“Không đủ. Vẫn đói như cũ.”
Hắn tìm rễ cây đen sì trồi lên mặt đất, mùi hăng độc xộc vào mũi. Cắn một miếng nhỏ thử, vị đắng tê lưỡi, cổ họng bỏng rát như nuốt than. Hắn liều mạng nhổ ra ngay, không dám ăn nhiều, sợ độc phát chết ngay giữa đường. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn tiếp tục đi, dù chân nặng như đeo chì.
Chiều đến, cơn đau dịu đi phần nào, nhưng thay vào đó là sốt nhẹ ập đến. Toàn thân hắn nóng ran, rồi lại lạnh run cầm cập xen kẽ. Mồ hôi túa ra như tắm, thấm ướt lớp áo rách nát, rồi bị gió lạnh làm đông lại thành lớp băng mỏng trên da.
Hắn tìm được một khe đá hẹp, sâu hun hút, chỉ đủ cho một người gầy chui vào. Hắn chui tọt vào đó, nằm co quắp trong bóng tối ẩm thấp.
Hắn bắt đầu mê man.
Trong cơn mê, ảo giác bắt đầu len lỏi.
Hắn thấy gã điên hiện về, cái cổ bị cắt vẫn cười khanh khách, máu nhỏ giọt xuống đất: “Mày giết tao… rồi mày cũng sẽ ăn thịt người thôi… Đói thêm vài ngày xem… thịt người ngon lắm…”
Hắn thấy lão mù ngồi bên đống lửa miếu hoang, đôi mắt trắng dã chảy máu lệ: “Mặc nhi… sao ngươi biến thành thế này? Da xám như xác chết… ngươi còn là người không? Về đi con… về với lão…”
Hắn giãy giụa trong mơ, muốn giải thích, muốn nói rằng hắn phải sống, phải mạnh lên. Nhưng miệng hắn tắc nghẽn, không thốt nổi lời.
Ngày thứ hai nằm liệt trong khe đá, cơn sốt tăng mạnh.
Hắn nóng hầm hập, da thịt lở loét từng mảng ở vết thương cũ. Dịch vàng rỉ ra, bốc mùi thối rữa nồng nặc trong không gian kín. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn tỉnh dậy vài khắc, chỉ đủ để uống chút nước đọng trên vách đá lạnh, rồi lại chìm vào mê man.
Ảo giác mạnh hơn.
Hắn thấy chính mình đứng trước một cái xác tươi – một gã thanh niên trẻ tuổi, mắt còn mở trừng vì sợ hãi. Dao trong tay hắn kề sát bắp đùi gã. Cắt một đường dứt khoát, miếng thịt đỏ lòm rơi xuống. Hắn tính ăn vị máu tanh ngọt lan trong miệng, ấm áp, no nê. Bất chợt hắn giật mình tỉnh dậy, nôn khan dữ dội.
“Không…”
Hắn thì thào, tự nhắc mình trong bóng tối.
Ngày thứ ba, sốt dịu đi, nhưng đói khát lên đến cực điểm.
Mắt hắn hoa lên liên tục, đầu óc quay cuồng như say rượu nặng. Bò ra khỏi khe đá, lết đi tìm thức ăn với chút sức lực cuối cùng. Hắn tìm được một bụi cây có quả nhỏ đen sì, chắc chắn độc. Nhưng hắn vẫn ăn, nhai ngấu nghiến. Nhưng chỉ vài khắc sau, bụng quặn thắt kinh hoàng, hắn tiêu chảy ra máu loãng, nằm liệt bên vệ đường thêm một ngày nữa.
Ngày thứ tư, hắn yếu đến mức không cử động nổi ngón tay.
Ý thức chập chờn như ngọn đèn dầu trước gió bão. Hắn nghĩ mình sẽ chết ở đây, chết trong khe đá tối tăm, không ai hay, không ai chôn.
Nhưng cái thứ hỗn loạn trong bụng hắn vẫn rung động yếu ớt, hút lấy tử khí loãng từ không khí xung quanh, lọc ra chút năng lượng bẩn thỉu để giữ nhịp tim hắn đập thoi thóp. Nó không để hắn chết, vì chết thì nó cũng chết theo.
Ngày thứ năm, cơn sốt cuối cùng dịu hẳn.
Trần Mặc mở mắt.
Nằm đó hồi lâu, nhìn trần hang đá tối om, nước nhỏ tong tong rơi xuống. Hắn không động đậy ngay, chỉ thở ra yếu ớt, phế tạng vẫn đau râm ran. Mỗi hơi hít vào là phổi co thắt nhẹ, hưng hắn thở được dễ hơn trước rất nhiều.
Chướng khí xung quanh không còn làm hắn muốn nôn ra máu ngay lập tức. Phổi hắn đã chai lì, đã quen dần với tử khí.
Hắn chống tay ngồi dậy.
Xương cốt kêu rắc rắc. Cơ thể teo tóp, da bọc xương. Vùng da chết xám ngoét đã lan xuống nửa ngực trái, cứng ngắc như lớp vỏ cây khô.
Hắn sờ vào đó. Không có cảm giác gì cả Hắn cười khẩy, nụ cười méo xệch vì nửa mặt liệt.
“Quen rồi.”
Tấm lệnh bài bên hông nóng lên lần nữa – không rực như than, chỉ ấm nhẹ, như lời nhắc nhở từ xa.
Hắn biết. Chúng vẫn đang tìm, lùng sục mọi ngóc ngách để tìm con chuột nhắt như hắn. Nhìn ra ngoài khe đá, sương vàng dày đặc, gió mang mùi tử khí nồng nặc hơn.
Nhưng hắn không sợ nữa. Mặc dù hắn yếu hơn trước rất nhiều. Nhưng vẫn sống, vẫn thoi thóp sinh tồn. Và cái thứ trong bụng hắn đã lớn hơn một chút, tham lam hơn một chút.
Hắn nhặt con dao găm lên, lau sạch bụi đất dính trên lưỡi.
“Phải đi tiếp…”
Hắn phải tìm chỗ ẩn náu mới, tìm cách mạnh lên. Không phải để báo thù. Cũng chưa phải để nghịch thiên cao xa. Mà chỉ để sống lâu hơn một ngày so với hôm qua.
Trần Mặc lết ra khỏi khe đá.
Bóng dáng gầy guộc, xiêu vẹo chìm dần vào sương mù.
Loạn Táng Cương vẫn lạnh lẽo, vô tình như xưa.
Nhưng hắn đã quen dần, thích nghi dần với chúng.

Tác giả: Thiên Nhai Nghịch Lữ

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu