Nhất Tâm Nghịch Thiên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Tâm Nghịch Thiên

Chương 6: Nhân tâm độc hơn xà hạt

Tiếng bước chân của hai tên Huyết Đao Vệ đã tan hẳn vào màn sương vàng ố, nhưng dư âm của sự chết chóc vẫn còn lơ lửng, nặng trịch như đá đè lên ngực.

Trần Mặc không dám thở mạnh. Hắn nhìn cái xác trâu trương phềnh bị đâm nát bấy, dịch thối chảy lênh láng. Mùi máu và nội tạng thối này sẽ sớm dẫn dụ lũ Thi Khuyển hay Thi Nha tới xâu xé.

"Phải đi ngay."

Nhét nốt miếng thịt chuột khô khốc vào ngực áo, siết chặt con dao găm, rón rén trườn ra khỏi khe nứt. Hắn không đứng thẳng người, chỉ khom lưng di chuyển men theo những tảng đá lớn, lợi dụng bóng tối che giấu thân hình gầy gò.

Đi được chừng nửa dặm, địa hình thay đổi.

Đá đen thưa dần, thay vào đó là rừng cây khô vặn vẹo như móng vuốt quỷ dữ. Dưới chân là lớp bùn đen nhão nhoét, thỉnh thoảng sủi bọt khí độc vỡ bụp, tỏa mùi trứng thối. Trần Mặc bước đi rất cẩn trọng, dùng cành cây khô dò đường. Đột nhiên, cành cây chạm phải vật mềm dưới lớp lá mục. Một cái xác người mới chết, mặt úp xuống đất. Trần Mặc quan sát hồi lâu rồi mới lật cái xác lại.

Phập!

Ngay khi xác lật ngửa, một con rắn xám tro từ hốc mắt rỗng tuếch phóng vút ra, nhắm thẳng cổ họng hắn. Trần Mặc không kịp né, chỉ kịp đưa cánh tay trái đã đóng vảy dày lên đỡ theo bản năng.
Con rắn nhe nanh cắn phập vào cổ tay. Răng nanh xuyên qua lớp vảy chết, cắm vào thịt. Không đau, chỉ thấy lạnh buốt. Tay phải hắn vung dao chém đứt đôi con rắn. Hắn dùng mũi dao cạy hàm răng còn găm trên tay, ném đầu rắn đi. Hai lỗ nhỏ rỉ máu đen.

"Độc rắn đối với độc chuột... xem ai mạnh hơn."

Hắn vận hành dòng khí hỗn loạn trong bụng về phía tay trái. Cảm giác tê dại lan tỏa, phong bế vết thương.
Hắn lục soát cái xác.
Trống rỗng, chỉ có một tấm lệnh bài rơi ra.

“Huyết Tế - Ngũ Thập Thất”

“Lại một kẻ xấu số” Trần Mặc nhặt lên, nó lạnh ngắt, vô tri.
Chủ nhân đã chết, oán khí đã tan. Hắn liền cất vào túi.
Trời sẩm tối, không gian tĩnh mịch đến rợn người.

Trần Mặc tìm thấy một hốc nhỏ dưới gốc cổ thụ chết khô, rễ cây cuộn lại thành mái che. Hắn chui vào, định nghỉ ngơi. Nhưng vừa ngồi xuống, mũi hắn khịt khịt. Giữa mùi thối rữa quen thuộc của Loạn Táng Cương, có một mùi lạ. Mùi chua nồng, khai ngái của mồ hôi và nước tiểu... của người sống.

Xào xạc...

Một tiếng động cực nhẹ vang lên ngay trên đỉnh đầu. Lông tơ sau gáy Trần Mặc dựng đứng tựa bản năng sinh tồn của một loài dã thú.

Hắn ngẩng phắt lên.

Trên cành cây khô, một đôi mắt đỏ lòm đang nhìn xuống. Một gã đàn ông gầy đét như bộ xương khô, tóc tai bù xù, trần truồng, da bôi đầy bùn đất. Gã nhe hàm răng vàng khè, cười man dại. Website TruyenLau.com

"Thịt..."

Gã buông tay, thả người rơi tự do xuống như một tảng đá.
TruyenLau
Rầm!

Trần Mặc không kịp lăn đi, bị gã đè nghiến xuống đất. Gã điên tuy gầy nhưng nặng trịch, sức mạnh của kẻ đói khát điên cuồng khiến gã khỏe kinh hồn. Hai bàn tay gầy guộc như móng gà bóp chặt cổ Trần Mặc.

"Chết đi!

Chết đi cho tao ăn!" TruyenLau.com

Gã gào lên, nước dãi chảy ròng ròng xuống mặt Trần Mặc.
Trần Mặc ngạt thở, phế tạng yếu ớt bị chèn ép, mắt hắn nổ đom đóm. Hắn vùng vẫy, vung dao đâm vào sườn gã.

Phập!

Lưỡi dao cắm sâu vào mạn sườn.
Dường như không biết đau, gã gầm lên, móng tay sắc nhọn cào xé vào ngực và cổ Trần Mặc.

Xoẹt!...Xoẹt!

Da thịt trên cổ Trần Mặc bị cào rách toạc, máu tươi tuôn ra ướt đẫm vai áo.

"Thịt... tươi..."

Gã điên cúi đầu xuống, há miệng định cắn vào mũi Trần Mặc.
Trần Mặc cảm thấy cái chết cận kề.
Phổi hắn nóng ran như sắp nổ tung vì thiếu khí.
Sức lực rời bỏ cơ thể.

"Không..."

Cái thứ cồn cào trong bụng hắn giãy giụa kịch liệt.
Nó không muốn chết, trong khoảnh khắc sinh tử, Trần Mặc buông dao. Hắn dồn toàn bộ chút sức tàn vào hai ngón tay cái, chọc thẳng vào hai mắt gã điên.

Bụp!

Cảm giác mềm nhũn, ướt át ghê rợn nơi đầu ngón tay.
Hắn ấn mạnh hơn, sâu hơn vào hốc mắt.

"Aaaaa!!!"

Gã điên rú lên thảm thiết, buông cổ Trần Mặc ra, ôm lấy mặt lăn lộn. Trần Mặc ho sặc sụa, hít lấy hít để không khí, cổ họng đau rát như bị bóp nát. Máu từ vết cào trên cổ chảy xuống ngực, hòa với bùn đất. Lảo đảo chộp lấy con dao rơi dưới đất, hắn không bỏ chạy. Chạy lúc này, gã điên sẽ hồi phục và đuổi theo.
Hắn lao tới, đè lên người gã điên đang quằn quại. Gã điên quờ quạng, móng tay cào loạn xạ vào mặt Trần Mặc, để lại một vết rách dài trên má.
Trần Mặc nghiến răng, mặc kệ đau đớn. Tay trái hắn bịt chặt miệng gã để ngăn tiếng hét, tay phải cầm dao cứa mạnh một đường ngang cổ họng.
Lưỡi dao cùn nghiến vào sụn cổ, phát ra tiếng sột soạt rợn người.
Phụt!
Máu tươi trào ra, nóng hổi, bắn đầy mặt Trần Mặc.
Gã điên co giật mạnh, đôi chân đạp loạn xạ vào đất rồi duỗi thẳng, nằm im.
Trần Mặc ngã vật ra bên cạnh cái xác, thở dốc như bễ lò rèn.
Toàn thân hắn đầy vết thương, máu me be bét.
Cổ họng đau buốt, mỗi lần nuốt nước bọt là một cực hình.
Hắn nhìn đôi tay dính đầy máu và dịch mắt nhầy nhụa.
Hắn đã giết người.
Giết một cách tàn bạo, nguyên thủy nhất.
Nhưng trong lòng hắn không có sợ hãi, chỉ có sự bình thản lạnh lùng và một chút... thỏa mãn kỳ lạ của kẻ sống sót.
Hắn lục soát cái xác.
Trong túi vải rách nát bên hông gã, hắn tìm thấy một mẩu xương đùi người còn dính thịt.
Và một tấm lệnh bài.
Huyết Tế - Bát Thập Cửu
Trần Mặc cầm tấm lệnh bài lên.
Khác với tấm Ngũ Thập Thất lạnh ngắt, tấm lệnh bài này vẫn còn... ấm.
Một hơi ấm u uất, dinh dính, như thể oán niệm của gã điên vừa chết vẫn còn bám chặt lấy nó.
Ngay khi ngón tay Trần Mặc chạm vào, cái dòng khí hỗn loạn trong đan điền hắn bỗng rung lên khe khẽ.
Nó không "ăn" tấm lệnh bài, nhưng nó đang hút.
Nó hút lấy cái hơi ấm oán khí còn sót lại đó, kéo tuột vào trong kinh mạch của Trần Mặc.
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc cánh tay, xộc vào bụng.
Trần Mặc rùng mình, cảm giác như vừa nuốt phải một con giun đất lạnh lẽo.
Nhưng ngay sau đó, dòng khí trong bụng hắn trở nên cô đặc hơn một chút, hung hãn hơn một chút.

"Nuốt cả oán khí của người chết sao?"
Trần Mặc nheo mắt.
Cái công pháp này tà môn hơn hắn tưởng. Nhưng hắn không bài xích. Hắn cất tấm lệnh bài đã nguội lạnh vào túi. Ném mẩu xương người đi thật xa.

Hắn ăn chuột, ăn bọ, nhưng hắn sẽ không ăn người.

Đó là ranh giới cuối cùng.

Đột nhiên, từ xa vọng lại tiếng vỗ cánh phành phạch.

Quạ... Quạ...

Tiếng kêu khàn đục vang vọng.

Hàng chục bóng đen chao lượn trên bầu trời sương mù.

Thi Nha.

Chúng đã ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc ở đây.

"Phải đi."

Trần Mặc lồm cồm bò dậy, bỏ lại cái xác gã điên làm mồi nhử.

Hắn chạy, bước thấp bước cao tìm nơi ẩn nấp.

Hắn tìm thấy một vũng bùn lầy lớn bốc mùi trứng thối.

Không chút do dự, hắn nhảy xuống, dầm mình trong bùn đen ngập đến cổ.

Hắn bôi bùn lên mặt, lên các vết thương đang rỉ máu để che mùi.

Trên đầu, lũ quạ bay qua, lượn vài vòng rồi sà xuống phía cái hốc cây phía sau.

Tiếng xé xác, tranh giành thức ăn rùng rợn vọng lại.

Trần Mặc ngâm mình trong bùn lạnh, nhắm mắt lại.

Ở cái nơi này, con người còn đáng sợ hơn thú dữ.

Và hắn, để sống sót, vừa phải trở thành con thú, vừa phải giữ lấy cái đầu của con người.

Tác giả: Thiên Nhai Nghịch Lữ

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu