Nhất Tâm Nghịch Thiên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Tâm Nghịch Thiên

Chương 3: Họa phúc tương sinh

Đêm đen đặc quánh như mực tàu, Rừng Sương Mù chìm trong sự tĩnh mịch chết chóc, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng oan hồn khóc than.
Trần Mặc lết từng bước nặng nhọc trên nền tuyết lạnh, hướng về phía trấn Thanh Hà. Chân phải hắn đã tê dại, mỗi lần chạm đất, khớp xương lại phát ra tiếng kêu rắc rắc khô khốc, tựa hồ sắp gãy lìa dưới sức nặng của tấm thân gầy guộc.
Hắn không dám đi nhanh. Sự xáo trộn trong phế tạng sau lần thử "Dẫn Khí" ngu muội kia vẫn chưa dứt. Lồng ngực đau nhức như có hàng ngàn cái dằm sắt găm vào, mỗi nhịp hít thở là một lần bị cào xé tâm can.
"Khụ..."
Cổ họng ngứa ran, hắn ho khan một tiếng. Một búng máu đen đặc, tanh tưởi văng ra khỏi miệng, rơi xuống nền tuyết trắng, bốc hơi nghi ngút.
Nhìn vệt máu, ánh mắt Trần Mặc không gợn sóng, chỉ có sự ghê tởm thoáng qua. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ chính cơ thể hắn – thứ mùi của mồ hôi chua loét trộn lẫn với huyết nhục sói hoang khô cứng bết vào tóc, và cả thứ tạp chất đen ngòm đang rỉ ra từ lỗ chân lông như nhựa cây độc.
"Thối như tử thi trôi sông."
Hắn lầm bầm, quệt tay áo rách nát lên khóe miệng, đôi mắt vô hồn nhìn về phía ánh đèn leo lét xa xa của trấn nhỏ.
Về đến rìa trấn, hắn không dám đi quan lộ. Với bộ dạng như lệ quỷ hiện giờ, nếu gặp lính tuần tra hoặc người quen thì phiền phức khôn lường. Hắn chọn lối đi của loài chuột bọ: men theo con mương thoát nước bẩn thỉu, để nước cống đen ngòm ngập quá mắt cá chân, trườn qua hàng rào gỗ mục nát phía sau hậu viện bỏ hoang.
Hắn không về miếu hoang. Lão mù tuy mắt hỏng nhưng thính giác và khứu giác lại nhạy bén hơn người thường gấp bội. Cái mùi huyết tanh và thứ khí tức "nghịch thiên" lạ lẫm này chắc chắn sẽ khiến lão nghi ngờ. Hắn không muốn giải thích, càng không muốn đem tai họa về cho người duy nhất đối xử tốt với mình.
Trần Mặc chui vào cái buồng củi xiêu vẹo, nằm tách biệt ở góc vườn hoang phế của Triệu gia – nơi hắn thường lén giấu những thứ nhặt nhạnh được.
Đóng sầm cửa gỗ, cài then cẩn thận. Hắn trượt người ngồi bệt xuống đống rơm ẩm mốc, bụi đất mù mịt bay lên, lẫn với mùi mục rữa xộc thẳng vào mũi.
“An toàn…”
Hắn thở hắt ra một hơi dài, toàn thân rã rời tựa như cốt nhục đã bị rút hết khí lực.
Lúc này, khi sự căng thẳng tan biến, cơn thống khổ từ bắp thủ tả mới thực sự bùng phát, tựa búa tạ ngàn cân giáng xuống.
Thương khẩu do móng vuốt lão lang gây ra sâu hoắm tận cốt, nhục cân lật ra trắng hếu như mỡ đông, mép vết đã sưng vù, rỉ dịch vàng đặc quánh, bốc lên mùi hoại tử nồng nặc, tanh tưởi tựa tử thi phơi thây ba ngày.
Hàn khí từ vết thương lan ra, hòa cùng hỏa độc tiềm tàng trong huyết nhục, khiến cánh tay hắn run rẩy không ngừng, gân xanh nổi chằng chịt như trùng xà bò lết dưới da.
Trần Mặc cắn chặt hàm răng đến bật máu, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, thấm ướt tấm áo vải thô rách nát.
Hắn biết, nếu không xử lý, cánh tay này sẽ phế.
Mà phế thủ đồng nghĩa với phế mạng – một phu hái thuốc què tay thì chỉ còn con đường chết đói ngoài hoang dã.
Hắn run rẩy moi từ ngực áo ra bọc vải dính huyết, bên trong là cụm U Minh Nấm tím ngắt cùng cuốn da thú thư lạnh lẽo.
Ánh mắt hắn dừng lại trên cây nấm độc ấy, rồi lướt sang cuốn sách nhân bì vàng vọt.
Gã điên trong rừng đã viết bằng huyết: “Nấm tím… tính đại âm, kịch độc.”
Ăn sống tất thối ruột, cửu tử nhất sinh, nhưng nếu chịu nổi, nhục thân liền lạc, kháng được phần nào hỏa độc.
Chịu nổi hay không, chỉ có trời biết.
Hắn không có Kim Sang Dược, không có linh đan diệu dược của tiên nhân. Website TruyenLau.com
Chỉ có thứ này – thứ mà người thường nhìn thấy đã tránh xa như tránh ôn dịch.
Trần Mặc cười khẩy, tiếng cười khàn khàn vang lên trong buồng củi tối tăm.
“Đằng nào cũng chết.”
Chết vì hoại tử chậm rãi, hay chết vì độc phát nhanh chóng… cũng chỉ là chết.
Hắn bẻ một mẩu nấm nhỏ, chỉ bằng hạt đậu, đưa lên mũi ngửi. Website TruyenLau.com
Mùi hăng nồng xộc thẳng vào não, gây choáng váng, buồn nôn.
Nghiến răng đến rách lợi, hắn bỏ tọt mẩu nấm vào miệng, nuốt chửng mà không dám nhai.
Một khắc sau…
Dạ dày hắn đột ngột co thắt dữ dội, tựa có ai thò tay vào vặn xoắn lục phủ ngũ tạng.
Hỏa khí từ bụng dưới bùng lên, thiêu đốt kinh mạch, lan thẳng lên ngực.
Trần Mặc gập người lại, ôm bụng lăn lộn trên đống rơm mục.
Mười ngón tay cào cấu xuống nền địa cứng đến bật huyết, mà hắn chẳng hay.
Cổ họng bỏng cháy tựa hỏa thiêu, thực quản rách nát từng mảnh, huyết tanh trào ngược mà nuốt không nổi. TruyenLau
Chẳng có vật gì cứu mạng.
Hòn đá nhặt được trong rừng giờ đã nguội lạnh như băng, lăn lóc nơi túi áo rách, không còn chút ôn nhiệt nào sót lại.
Hắn chỉ độc có một thân, trần trụi đối diện với kịch độc đang ngoan ngoan đục khoét lục phủ ngũ tạng.
Hắn co quắp tựa tôm mới luộc, thập chỉ cào cấu xuống nền địa cứng đến bật huyết đầu ngón mà chẳng hay biết.
“Thống… thống khổ chí tử…”
Độc tính lan tràn, kéo thần trí hắn chìm vào huyễn cảnh u ám.
Hắn thấy cuốn da thú thư bên cạnh đột nhiên sinh chi, mọc ra những cánh tay gầy guộc vàng vọt, bò lết lên ngực hắn, quấn chặt yết hầu mà xiết mạnh.
Hắn thấy thương khẩu nơi bắp thủ lúc nhúc bạch trùng, ngoe nguẩy rúc rỉa từng sợi nhục cân.
Hắn dục gào toái phế, nhưng yết hầu chỉ phát ra vài tiếng khục khục tắc nghẽn, tựa dã thú hấp hối cố hấp một hơi cuối cùng.
Vô nhân thính kiến.
Vô nhân cứu tế.
Chỉ có hắn cùng thống khổ đang từ nội tại toái nát vạn vật, từng chút một, chậm rãi mà tàn khốc vô tình.
Hắn lịm đi trong vũng chất nôn và ô uế không tự chủ, cô độc và thảm hại như một con chó hoang hấp hối.
...
Đến khi gà gáy canh năm, cơn đau bụng xé ruột mới dần chuyển sang tê dại.
Trần Mặc từ từ mở mắt. Trần nhà mạng nhện quay cuồng.
Hắn chưa chết.
Hắn gượng dậy, việc đầu tiên là nhìn xuống bắp tay trái. Vết thương không "lành lại" một cách thần kỳ như trong truyền thuyết. Vết thương đóng một lớp vảy đen kịt, dày cộm, sần sùi tựa da cóc ghẻ lâu năm.
Xung quanh miệng vết, da thịt vốn sưng tấy nay đã chuyển sang sắc xám tro ngoét, lạnh lẽo như da tử thi phơi gió.
Hắn dùng ngón tay bấm mạnh vào đó.
Không thống.
Phần nhục thể ấy đã chết, hoặc đã hóa thành một thứ gì đó chai cứng hơn da người thường, một lớp “vỏ” vô tri vô giác – tựa như chất liệu nhân bì vàng vọt của cuốn sách kia.
Trần Mặc khẽ rùng mình, không phải vì sợ, mà vì lạnh lẽo lan từ da chết ấy thấu vào tận cốt tủy.
Hắn biết, từ nay cánh tay trái này đã không còn là của hắn nữa. Nó đã trở thành một phần dị vật, một thứ vỏ bọc thô kệch che chắn cho phần thịt sống còn lại bên trong.
Hắn cười khẩy, tiếng cười khàn khàn vang lên trong buồng củi ẩm mốc.
“Được. Chết một phần để sống toàn bộ. Cũng đáng.”
Nhưng trong đáy mắt hắn, một tia hoang mang thoáng qua.
Hắn còn là người không đây? Hay đã bắt đầu biến thành thứ gì đó khác – thứ mà ngay cả quỷ thần cũng phải kinh sợ?
"Sống rồi."
Hắn cười khẩy, nụ cười méo xệch trên khuôn mặt hốc hác dính đầy đất cát. Đổi lại một cái tay xấu xí và một đêm chết đi sống lại, hắn giữ được cái mạng rác rưởi này.
Những ngày sau đó, Trần Mặc sống chui rúc trong buồng củi, hành tung bí ẩn như loài chuột bọ.
Hắn giả bệnh lao phổi. Mỗi khi buộc phải ra ngoài mua chút gạo mốc, hắn đều cố tình ho khù khụ, khạc ra đờm lẫn máu đen trước mặt mọi người. Người trong trấn nhìn hắn như nhìn hủi, vội vã bịt mũi tránh xa.
Chu quản sự một lần đi ngang qua, thấy hắn đang gục đầu ho bên vệ đường, bãi đờm đen ngòm dưới chân, gã nhăn mặt khinh bỉ, lấy tay áo che miệng rồi rảo bước đi thẳng, không thèm đòi số dược liệu hắn còn thiếu.
Bệnh tật và sự ô uế là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất cho kẻ yếu.
Trần Mặc dành phần lớn thời gian nằm liệt trong buồng củi để nghiền ngẫm cuốn sách da người. Hắn phát hiện ra mình không thể tu luyện theo cách bình thường. Kinh mạch hắn quá yếu, tạp chất quá nhiều, lại không có linh khí hỗ trợ. Mỗi lần hắn thử dẫn khí theo khẩu quyết, phế tạng lại đau như bị xé rách, hơi thở đứt quãng.
Không có đá ấm trợ giúp, hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Mỗi lần đau quá, hắn lại lấy dao cứa nhẹ vào đùi để cơn đau xác thịt át đi cơn đau kinh mạch, giữ cho mình tỉnh táo.
Đùi hắn chi chít những vết sẹo mới chồng lên sẹo cũ, ngang dọc như bàn cờ.
Ngày thứ bảy.
Buổi trưa, khi hắn đang nằm mê man vì kiệt sức và đói khát, cánh cửa buồng củi bất ngờ bị đá văng ra.
Rầm!
Ánh sáng chói chang ùa vào khiến Trần Mặc nheo mắt. Đứng trước cửa là Vương "Sẹo" – tên tay sai đắc lực của Chu quản sự, cùng hai tên gia đinh cầm gậy gỗ.
"Uế khí nồng nặc!" Vương "Sẹo" bịt mũi bằng khăn lụa, giọng ồm ồm. "Quản sự đại nhân nghe nói ngươi sắp chết rồi mà vẫn bám trụ ở đây làm ô uế không khí của Triệu phủ. Ngài sai ta đến xem ngươi chết hẳn chưa để còn quẳng xác ra bãi tha ma."
Trần Mặc nằm im, tay lén luồn vào trong đống rơm, nắm chặt cán dao găm. Hắn đang sốt li bì, tứ chi bủn rủn, đánh nhau trực diện lúc này là tự sát.
"Đại nhân... tha mạng..." Hắn thều thào, cố rướn cổ lên, để lộ khuôn mặt hốc hác đầy mụn nhọt lở loét – di chứng của việc dùng nấm độc quá liều.
"Tởm lợm!" Vương "Sẹo" giật mình lùi lại. "Thằng này dính bệnh gì mà da dẻ như cóc ghẻ thế kia? Đánh! Đuổi nó đi! Đừng để tử thi của nó làm xui xẻo cho gia chủ."
Hai tên gia đinh ngần ngại, nhưng không dám cãi lệnh. Chúng tiến lại gần, vung gậy gỗ quất xuống.
Bốp!
Cú đánh giáng mạnh vào vai trái – nơi vết thương vừa đóng vảy. Lớp vảy cứng ngắc đỡ được một phần lực, nhưng dư chấn vẫn khiến xương cốt hắn đau điếng.
Trần Mặc không kêu, chỉ cuộn tròn người lại chịu trận.
Bốp! Bốp!
Thêm hai gậy nữa vào lưng và hông. Trần Mặc ho sặc sụa, hắn vận khí ép ngực, phun mạnh một bãi máu đen ngòm dính vào giày tên gia đinh gần nhất.
"Á! Huyết độc! Nó phun huyết độc!"
Tên gia đinh hoảng hốt nhảy dựng lên như đạp phải lửa. Vương "Sẹo" cũng kinh hãi, mặt cắt không còn giọt máu:
"Thôi! Thôi! Kệ xác nó! Lây bệnh bây giờ!"
Hắn đứng từ xa, chỉ tay dọa nạt:
"Thằng ranh, cho ngươi nốt đêm nay. Sáng mai ta quay lại mà còn thấy cái thây thối của ngươi ở đây thì ta sẽ cho người đốt trụi cái buồng này! Cút đi đâu thì cút!"
Nói xong, cả đám vội vã bỏ chạy như bị ma đuổi, để lại Trần Mặc nằm trơ trọi giữa đống rơm nát.
Cánh cửa buồng củi khép hờ.
Gió bấc lùa vào, mang theo bụi tuyết li ti, lạnh thấu tận xương tủy.
Trần Mặc chậm rãi ngồi dậy, dùng tay áo rách quệt vệt huyết đen trên khóe môi. Đôi mắt hắn lạnh lẽo như băng giá đỉnh Sầu Bi, không một tia kinh hoảng, chỉ có sự toan tính tàn khốc, sắc bén tựa đao phong.
Hắn không thể lưu lại nơi này nữa.
Chúng sẽ phóng hỏa thật sự. Với Chu quản sự và lũ tay sai, sinh mệnh hắn rẻ mạt hơn một bó củi mục ngoài sân.
Hắn bắt đầu thu thập hành lý.
Chẳng có gì nhiều: thanh dao găm cùn rỉ, cuốn da thú thư rách nát dính huyết khô, vài củ khoai khô mốc meo cứng như đá.
Hắn sờ vào túi quần bên hông, moi ra cái túi vải mốc lấy từ tử thi trong rừng hôm trước – thứ hắn chưa kịp xem xét kỹ vì cơn thống khổ hành hạ.
Hắn dốc ngược túi, giũ mạnh xuống nền địa bẩn thỉu.
Bụi mù bay tứ tán.
Ba viên thạch xốp lăn lóc ra, lăn vào góc tối.
Cùng với đó, một vật kim loại nặng trịch rơi xuống, phát ra tiếng “cạch” khô khốc trên nền đá lạnh.
Vật ấy bị kẹt dưới lớp vải lót rách nát đáy túi từ lâu.
Trần Mặc cúi xuống nhặt lên. Một luồng hàn khí thấu cốt lập tức truyền từ vật ấy vào lòng bàn tay chai sạn, khiến thập chỉ hắn khẽ run lên.
Đó là một tấm lệnh bài bằng huyền thiết đen kịt, to bằng bàn tay, nặng tựa thiết chùy.
Mặt trước khắc nổi một cái đầu lâu nhe nanh, ngậm chặt thanh đao gãy, sát khí ẩn hiện dù chỉ là đồ chết.
Mặt sau khắc một hàng chữ đỏ tươi như huyết mới, nét triện cổ ngoằn ngoèo, uốn lượn tựa trùng xà bò lết, toát ra vẻ quỷ dị rợn người:
HUYẾT TẾ — NHẤT BÁCH LINH BÁT
Bên dưới hàng đại tự là một dòng tiểu tự khắc chìm, phải ghé sát vào khe cửa đón ánh nguyệt hàn mới đọc rõ:
“Vật dẫn huyết tế — Địa điểm: Loạn Táng Cương.”
Trần Mặc ngẩn người. Ngón tay nứt nẻ miết nhẹ lên những nét khắc lạnh buốt.
“Nhất bách linh bát…”
Hắn thì thầm, giọng khàn khàn như gió rít qua khe cửa vỡ.
Kẻ chết trong rừng kia… không phải kẻ cô độc. Hắn chỉ là một con số trong trăm lẻ tám vật hi sinh.
Là mồi dẫn? Hay là một trong trăm lẻ tám cổ trùng bị thả vào bình để cắn xé lẫn nhau, kẻ sống sót cuối cùng mới được ban thưởng?
Hắn nhớ lại lời đồn đãi lén lút ngoài phố chợ mấy hôm nay: Huyết Đao Môn đang “quảng nạp môn nhân”. Hóa ra cái gọi là môn nhân chỉ là những con số vô danh, bị khắc dấu để dẫn đến lò luyện huyết nhục.
Đến đó là thập tử vô sinh.
Nhưng… lưu lại đây thì sao?
Trần Mặc nhìn xuống đôi thủ nứt nẻ, nhìn cuốn da thú thư dính huyết khô bên cạnh, rồi nhìn qua khe cửa, nơi lão mù đang ngồi bên đống lửa nhỏ trong miếu hoang, bát cháo loãng khói bay lững thững.
Tiếp tục làm phu hái thuốc giả lao phổi? Bán mạng vì vài đồng xu lẻ, trốn chui trốn nhủi như chuột, rồi chết dần trong bệnh tật hoặc bị thiêu sống trong đống củi?
Hay tiếp tục lén lút mò mẫm theo lời gã điên trong cuốn sách, thiếu thốn đủ đường, dùng độc thảo cầm cự ngày này qua ngày khác?
“Không tài nguyên, không nhân dẫn dắt, ta chỉ có con đường tử vong chậm rãi.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên dòng tiểu tự khắc chìm: Loạn Táng Cương.
Nơi ấy là cổ chiến trường, bãi tha ma khổng lồ chôn vạn vạn thi cốt sau những trận huyết chiến tu sĩ. Oán khí ngưng tụ, tử khí nồng đậm, chướng khí đủ làm phàm nhân thối phổi mà chết.
Với người thường, đó là tuyệt địa.
Nhưng với kẻ đang mò mẫm theo lời gã điên – lấy thân làm thùng rác, chứa đựng tạp khí…
Trong đầu Trần Mặc lóe lên một ý niệm điên cuồng.
Gã điên viết: “Lấy tạp làm nền.” Oán khí, tử khí… cũng là tạp. Thậm chí còn đậm đặc, ô trọc hơn linh khí loãng toẹt nơi trấn nghèo này gấp ngàn lần.
“Có khi… rác rưởi nơi ấy mới là dược liệu cho ta?”
Hắn bật cười khẽ. Tiếng cười khàn đục, lạnh lẽo, tựa gió bấc thổi qua mộ phần.
“Rác rưởi thì nên về với bãi rác.”
Hắn đứng dậy. Không chần chừ nữa. Do dự chỉ dành cho kẻ còn đường lui. Hắn đã không còn.
Hắn gói ghém mấy củ khoai khô, nhét cuốn da thú thư vào ngực áo sát da thịt, giắt dao găm cùn vào thắt lưng.
Tấm lệnh bài huyền thiết lạnh ngắt được hắn cẩn thận giấu vào túi quần, sát bên hông.
Hắn nhìn qua khe cửa về phía miếu hoang lần cuối. Lão mù vẫn ngồi đó, bóng lưng còng gánh bên đống lửa yếu ớt.
Hắn không cáo biệt. Lời từ biệt chỉ làm người ở lại thêm vướng bận, kẻ ra đi thêm chùn bước.
Trần Mặc đẩy cửa bước ra. Gió bấc thốc vào mặt, lạnh buốt tựa đao cạo, mang theo mùi tuyết rơi sắp tới.
Hắn kéo thấp vành nón rách che nửa khuôn mặt hốc hác, cúi đầu lướt qua sân tối, không hướng cổng Nam, mà thẳng về cổng Bắc – con lộ dẫn sâu vào dãy núi, dẫn đến Loạn Táng Cương.
Bước chân hắn khập khiễng, cà nhắc, nhưng kiên định như kẻ đã chọn tử lộ làm sinh lộ.
Bóng lưng gầy guộc nhanh chóng bị màn sương chiều nuốt chửng, để lại sau lưng sự bình yên giả tạo của phàm trần.
Phía trước là Loạn Táng Cương. Là huyết. Là tử.
Nhưng với kẻ đã quen sống trong rác rưởi, tử địa đôi khi lại là nơi duy nhất còn chút sinh cơ le lói.

Tác giả: Thiên Nhai Nghịch Lữ

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu