Phu Quân Ta Là Thế Tử Giả, Ta Mới Là Thiên Kim Thật

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phu Quân Ta Là Thế Tử Giả, Ta Mới Là Thiên Kim Thật

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

Sau khi ta sinh hài t.ử không bao lâu, Thế t.ử phủ Xương Nghị Hầu — trượng phu của ta — liền bắt đầu giở trò.

 

Hắn nuôi một nữ nhân bên ngoài, còn sai hạ nhân gọi nàng ta là “Nhị phu nhân”.

 

Tin truyền về phủ, ta chỉ khẽ nhướng mày.

 

Hắn tưởng vì sao mẹ chồng lại đối đãi với nàng dâu này còn tốt hơn cả hắn?

 

Dĩ nhiên là bởi ta mới là thiên kim thật của phủ Hầu.

 

Còn hắn, chẳng qua chỉ là kẻ giả mạo mà mẫu thân ta năm xưa tìm về để lấp chỗ trống cho dòng dõi nam đinh của phủ này mà thôi.  Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Chương 1:

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lò sưởi phả hơi ấm, ta ngồi trên giường, đã hai tháng sau sinh, thân thể vẫn còn mềm yếu.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Một đôi long phụng ta sinh ra, Quân ca nhi đã ngủ say, còn Hi tỷ nhi vẫn tròn xoe mắt tỉnh táo. Ta cầm một cây trâm vàng có hình linh tước ngậm cành quế, dùng tua trâm đung đưa trước mắt con bé, trêu chọc nó cười.

 

Chờ dỗ được Hi tỷ nhi ngủ yên, hai đứa trẻ được nhũ mẫu bế đi, nha hoàn tâm phúc của ta là Bích Tỉ liền lặng lẽ bước vào phòng.

 

Lúc ấy ta đang uống bát t.h.u.ố.c dưỡng thân.

 

Sắc mặt nàng nghiêm trọng, ghé sát tai ta thấp giọng:

 

“Nô tỳ đã điều tra rõ. Thế t.ử gia mua một căn nhà ở ngõ Trân Châu phía tây thành. Trong đó có một nữ nhân họ Trịnh, Thế t.ử còn căn dặn hạ nhân gọi nàng ta là ‘Nhị phu nhân.”

 

“Nhị phu nhân?”

 

Ta lặp lại một lần, tay cầm khăn chấm nhẹ khóe miệng, giận đến bật cười.

 

Hay cho ngươi, Cố Cảnh Châu — ta cận kề cái c.h.ế.t mới sinh hạ được một đôi long phụng, nâng niu yêu thương suốt hai tháng, mới miễn cưỡng bồi bổ lại đôi phần khí huyết. Vậy mà ngươi đã sớm dựng xong tổ uyên ương bên ngoài, đến danh phận “Nhị phu nhân” cũng tùy tiện ban ra.

 

Bảo sao dạo gần đây bận rộn, thì ra là bận đắm chìm trong mộng đẹp cùng người mới.

 

Nôn nóng đến mức ấy — có phải cho rằng nhà mẹ đẻ của ta không sánh được với Hầu phủ, nên có thể mặc tình khi dễ?

 

Ta ngẩng đầu nhìn vào gương — gương mặt vì mang thai, sinh nở, ở cữ mà trở nên đầy đặn hơn không ít.

 

Chỉ có đôi mày mắt kia là vẫn không đổi — lúc này đã chất chứa một ý niệm chắc chắn.

 

Thuở thiếu nữ, ta từng si mê một vị biểu ca họ Giang.

 

Biểu ca đối với ta cũng không tệ, tặng ta một miếng ngọc khắc hình chim trĩ đỏ, ta quý như bảo vật, ngày ngày mang bên hông.

 

Vậy mà sau này, ta lại nhìn thấy một chiếc y hệt trên người Triệu tiểu thư.

 

Thì ra một mối tâm ý, lại chia đều cho hai người.

 

Thế là ta cầm nghiên mực, đập nát miếng ngọc thành từng mảnh.

 

Đến hôm nay ta mới hiểu rõ — thành thân thì sao, sinh con thì sao?

 

Ta vẫn là ta.

 



 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hổ Phách sai người truyền lời đến chính viện, nói Thế t.ử phu nhân từ sáng đã thấy trong người khó chịu, bữa trưa cũng chẳng ăn được bao nhiêu.

 

Chưa đến một nén hương, mẹ chồng ta đã vội vã chạy sang.

 

Vừa bước vào Lăng Ba Uyển, bà liền không ngớt lời trách móc đám nha hoàn:

 

“Các ngươi c.h.ế.t cả rồi sao? Thế t.ử phu nhân ăn không vô cũng không biết sang chính viện báo một tiếng. Thân thể còn chưa khỏe hẳn, lại để đói suốt nửa ngày, chẳng phải càng thêm hại sức à?”

 

Người trong kinh đều đồn rằng phu nhân phủ Xương Nghị tính tình thẳng thắn mạnh mẽ, lại vô cùng thương con dâu, đối với Thế t.ử phu nhân mà con trai mình mới cưới về, bà yêu thương như trân bảo.

 

Ai nấy đều nói, nữ nhi nhà quan ngũ phẩm như ta được gả vào nhà họ Cố, vào cửa Hầu phủ, chẳng khác nào bước vào tổ phúc.

 

Đợi bà vào phòng, thấy ta thần sắc không có gì lạ, nét mặt lo lắng mới dịu đi phần nào.

 

Thế nhưng vẫn chưa yên tâm, bà nắm tay ta, hết nhìn trái lại ngó phải.

 

Tâm phúc của bà là Tiền thị bưng hộp thức ăn bước tới, bày cháo sơn d.ư.ợ.c cùng ba bốn món ăn nhẹ lên bàn nhỏ.

 

Ta nhẹ giọng nói:

 

“Không vội dùng bữa, chỉ là có mấy lời muốn thưa với mẫu thân.”

 

Bà khẽ gật đầu, bảo lui hết người hầu, rồi ngồi xuống mép giường.

 

Lúc này ta mới kể lại chuyện Bích Tỉ đã điều tra được.

 

Lời vừa dứt, liền nghe một tiếng đ.á.n.h vang lên giòn giã.

 

Bà đập mạnh một cái lên mặt bàn.

 

Nếu không ngại thân thể ta còn yếu, sợ gây động tĩnh lớn khiến ta kinh sợ, e rằng chiếc chén men kia đã sớm bị bà ném thẳng xuống đất.

 

“Đồ súc sinh! Chính thê m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, vì hắn mà sinh con dưỡng cái, thế mà hắn lại giở trò bẩn thỉu không ra gì ngoài kia! Đã thế còn mặc kệ cho bọn hạ nhân gọi như thế — hắn coi ta đã c.h.ế.t rồi, hay coi gia quy của Hầu phủ ta chỉ là trò bày biện cho đẹp mắt?”

 



 

Vị Hầu phu nhân của phủ Xương Nghị – Phùng thị, đang ngồi trước mặt ta — kỳ thực, chính là mẹ ruột của ta.

 

Bà xuất thân từ gia đình hoàng thương, năm xưa mang theo hồi môn hậu hĩnh gả vào phủ Xương Nghị Hầu, khi đó phủ đang trong tình cảnh sổ sách thâm hụt.

 

Phùng gia cầu quyền thế, Cố gia tham tài.

 

Phụ thân ruột của ta khi còn trẻ nổi tiếng phong lưu, mẫu thân ta tuy là chính thê, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là món đồ vật vì lợi ích mà cưới về, còn đám hồng nhan thể loại yểu điệu thướt tha nơi hậu viện mới là tâm đầu ý hợp của ông ta.

 

Trong hoàn cảnh như vậy, mẫu thân và một vị quý thiếp cùng lúc mang thai.

 

Bấy giờ bà không được sủng ái, tình thế khó khăn, nên sau khi sinh hạ ta, bà đã mạo hiểm thi triển một chiêu “trộm long tráo phụng.”

 

Bà canh đúng thời gian, sai người đến một thôn hẻo lánh, dùng khoản bạc hậu hĩnh đổi lấy một nam hài khỏe mạnh, diện mạo thanh tú, không có dấu vết đặc biệt — thế thân làm đích trưởng t.ử của nhà họ Cố — chính là Cố Cảnh Châu.

 

Còn ta thì được bà gửi gắm vào Trình gia — một thế gia có giao hảo với nhà họ Phùng, từng có ân tình với bà — trở thành Tứ tiểu thư Trình Vân Chức.

 

Ta đáng thương thay, sống mười lăm năm ở Trình gia, chỉ biết tổ phụ tổ mẫu đối đãi với ta tốt hơn hẳn các huynh đệ tỷ muội, nào hay từng bữa ăn từng chén nước ta dùng, đều là do người mẹ ruột vẫn chưa thể nhận ta – đích thân âm thầm sắp đặt.

 

Mãi đến khi ta đến tuổi cập kê, mới được đưa về phủ Xương Nghị hầu, bí mật nhận lại mẫu thân.

 

Mẹ con ta đoàn tụ, quyến luyến vô cùng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu