Phu Quân Ta Là Thế Tử Giả, Ta Mới Là Thiên Kim Thật

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phu Quân Ta Là Thế Tử Giả, Ta Mới Là Thiên Kim Thật

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

 

Ta nhẹ giọng đáp:

 

“Mọi thứ cần thiết đều đã chuẩn bị đầy đủ. Con dâu cũng đã căn dặn người dưới chăm sóc kỹ lưỡng cho tháng ở cữ.”

 

Mẫu thân khép lại sổ sách, gật đầu:

 

“Con sắp xếp ổn thỏa lắm.”

 

Ta liếc nhìn một vòng, đám hạ nhân hiểu ý lui xuống.

 

Lúc này ta mới nói tiếp:

 

“Vài ngày trước khi sinh, Trần Nham có nhờ người lén đưa một gói yến huyết hảo hạng vào phủ. Khi Linh Chi sinh, tuy Trần Nham đang trực ở ngoại viện, nhưng nghe nói còn sốt ruột hơn cả người trong nội viện, liên tục hỏi thăm tin tức.”

 

Mẫu thân hừ lạnh:

 

“Lá gan cũng lớn thật. Cứ để bọn chúng đắc ý thêm vài ngày đi.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Cảnh Châu đặt tên cho con gái của Linh Chi là Cố Oánh, gọi là Oánh tỷ nhi.

 

Hắn thỉnh thoảng cũng đến viện của Linh Chi ngồi một lát, nhìn con cho có lệ.

 

Dĩ nhiên, trong khoảng thời gian Linh Chi không tiện hầu hạ, hắn đã sớm thu dụng thêm một nha hoàn khác.
TruyenLau.com
 

Tháng ở cữ của Linh Chi trải qua vô cùng sung túc.

 

Tiểu trù phòng trong viện ngày ngày hầm canh bổ, khiến nàng dưỡng lại sắc mặt hồng hào, còn đầy đặn hơn cả trước khi sinh.
TruyenLau
 

Oánh tỷ nhi được nhũ mẫu chăm bẵm cẩn thận, thân thể cứng cáp, tiếng khóc vang dội.

 

Ta cũng làm đúng quy củ, đến thăm viện nàng hai lần, mang theo mấy xấp vải đẹp và đồ chơi trẻ nhỏ, thuận miệng dặn dò vài câu bảo nàng yên tâm tĩnh dưỡng.

 

Linh Chi tựa vào đầu giường, than nửa đêm con khóc phá giấc, rồi lại kể Cố Cảnh Châu săn sóc thế nào, còn đặc biệt sai người đưa hương an thần tới.

 

Ta chỉ mỉm cười lắng nghe, cũng dặn nhũ mẫu và nha hoàn phải hết sức tận tâm.

 

Nhân lúc ấy, ta liếc qua đứa nhỏ, thấy Oánh tỷ nhi quả thực càng lớn càng giống Linh Chi hơn.

 

Trịnh thị nghe tin Linh Chi sinh con gái được Thế t.ử gia ban thưởng hậu hĩnh, chỉ sai nha hoàn mang một phần lễ vật vừa phải đến viện chúc mừng, còn bản thân thì không xuất hiện.

 

Mỗi ngày nàng vẫn đều đặn đến viện ta thỉnh an, hầu hạ như cũ, điềm tĩnh trầm lặng, như thể những chuyện náo nhiệt trong phủ chẳng liên quan gì đến nàng.

 

Chỉ có điều, mỗi lần ánh mắt nàng lướt qua Quân ca nhi và Hi tỷ nhi đang chập chững học đi trong sân, ánh nhìn ấy sẽ khựng lại một thoáng, trở nên dịu dàng hiếm thấy.

 

Trong phủ vì có thêm một hài t.ử mà thêm phần náo nhiệt, cũng nhiều thêm chuyện vụn vặt.

 

Đến một buổi chiều sau khi Linh Chi mãn cữ, ta mới sai Hổ Phách truyền lời đến viện nàng:

 

“Kho vừa nhận được mấy xấp vải mới rất hợp để may áo cho Oánh tỷ nhi, bảo nàng bế con qua chọn một lượt.”

 



 

Chẳng bao lâu, Linh Chi đã bế Oánh tỷ nhi đến.

 

Nàng ngồi chọn lựa tỉ mỉ suốt nửa buổi mới quyết định lấy một xấp vải màu vàng mơ. Lại chỉ thêm một xấp màu xanh biếc, nói làm áo choàng cho Oánh tỷ nhi hẳn sẽ rất đẹp.

 

Ta bưng chén trà lên, thổi nhẹ lớp bọt nổi bên trên, chậm rãi nói:

 

“Vải vóc đã chọn xong rồi thì để bọn họ lui xuống đi. Nhũ mẫu cũng bế Oánh tỷ nhi sang noãn các bên cạnh nghỉ một lát, ta có mấy lời riêng muốn nói với Linh di nương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bích Tỉ canh giữ ngoài cửa, trong phòng chỉ còn ta và Linh Chi.

 

Linh Chi thoáng nghi hoặc nhìn ta:

 

“Không biết phu nhân có điều gì dặn dò?”

 

Ta không đáp ngay, chỉ cúi người, từ dưới bàn lôi ra một chiếc hộp t.ử đàn, đặt lên bàn đẩy về phía nàng.

 

Linh Chi nhìn chiếc hộp, không hiểu đầu đuôi:

 

“Phu nhân, đây là…”

 

Ta nhàn nhạt nói: “Mở ra xem đi.”

 

Nàng vừa mở nắp hộp, ánh mắt lập tức đông cứng.

 

Trong hộp là chiếc hoa tai đã mất một nửa của nàng, hai sợi tóc được buộc thành một chùm, cùng vài món trang sức bằng vàng bạc mà nàng từng nhờ Trần Nham lén đem đi cầm cố.

 

Linh Chi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: “Phu nhân… đây là…”

 

Ta gọi thẳng tên nàng:

 

“Linh Chi — những món này là Trần Nham lấy từ tay ai đem đi cầm? Túi thơm bên hông hắn là ai may? Các ngươi đã vụng trộm ở Xương Lâu, ở thuỷ tạ, trong hẻm sau — có cần ta đọc từng thời điểm cho ngươi nghe không?”

 

Nàng như bị rút hết sức lực, quỳ sụp xuống đất, môi run cầm cập, trán rịn mồ hôi lạnh, sắc mặt thoắt cái trắng bệch.

 

“Không… không phải vậy, phu nhân… xin nghe thiếp giải thích…”

 

Ta cắt ngang:

 

“Giải thích cái gì? Giải thích ngươi tư thông với tuỳ tùng thân cận của Thế tử? Hay giải thích hài t.ử ngươi sinh ra — rốt cuộc là huyết mạch của ai?”

 

Từng lời của ta như sấm sét giữa trời quang.

 

Linh Chi quỳ rạp, lê gối đến bên ta, nắm lấy tà váy của ta:

 

“Phu nhân! Xin phu nhân tha mạng! Thiếp biết sai rồi! Là thiếp nhất thời hồ đồ! Xin phu nhân mở lòng từ bi, tha cho thiếp, tha cho Oánh tỷ nhi! Con bé còn nhỏ như vậy, nó không biết gì hết!”

 

Ta cúi đầu nhìn nàng:

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Chính vì nó còn nhỏ, chẳng biết gì, nên mạng của nó… giờ nằm trong tay ngươi. Nếu việc này bị vạch trần, ngươi nói xem — Thế t.ử gia sẽ xử lý ngươi thế nào? Đứa bé kia… mang thân phận không rõ, liệu còn đứng vững trong Hầu phủ không? Chuyện ô uế thế này, Hầu phủ có thể dung tha sao?”

 

Mặt Linh Chi tái nhợt hoàn toàn.

 

Nàng buông tay, ngã phịch xuống đất, nước mắt như mưa.

 

“Không… không thể… Oánh tỷ nhi là mạng sống của thiếp mà! Phu nhân, người bảo thiếp làm gì cũng được! Xin hãy giữ lại con bé! Xin người!”

 

Ta nhìn nàng đang nằm sóng soài dưới đất, run lẩy bẩy như chiếc lá cuối mùa — biết rằng thời cơ đã chín muồi.

 

Bèn chậm rãi mở miệng:

 

“Mạng của ngươi giờ chẳng đáng giá. Nhưng mạng của Oánh tỷ nhi… có lẽ vẫn còn có thể giữ. Chỉ xem ngươi có biết điều không mà thôi.”

 

Linh Chi ngẩng phắt đầu lên, mặt đầy vệt nước mắt, ánh mắt như con thú bị dồn đến chân tường:

 

“Biết! Thiếp biết! Từ giờ trở đi, không chỉ mạng của thiếp, mà cả thiếp và Oánh tỷ nhi — đều là người của phu nhân! Phu nhân bảo thiếp đi đông, thiếp tuyệt không dám bước sang tây! Chỉ cần người giữ được con đường sống cho mẹ con thiếp, thiếp c.h.ế.t cũng cam lòng!”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu