Đến khi ánh mắt dừng lại trên người ta đang an vị nơi chủ tọa, nàng lập tức cúi đầu, dáng vẻ nhu mì ngoan ngoãn, lễ độ đến mức không thể bắt bẻ, hạ mình đến tận cùng.
Mắt hạnh, mũi ngọc, miệng anh đào.
Nhan sắc khuynh thành, lễ nghi khuôn phép — quả là xuất chúng.
Thân phận của Trịnh Lạc Nhi sớm đã bị điều tra rõ — xuất thân thư hương, vì biến cố gia đình mà rơi vào cảnh sa sút, sau đó gặp được Cố Cảnh Châu.
Hai người từ khi ta và hắn vừa mới thành thân đã bắt đầu tư tình, chỉ là che giấu tầng tầng lớp lớp, đến nay mới bị gió thổi đến phủ Xương Nghị hầu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Còn hồi môn mà mẫu thân mang theo lúc xuất giá để bổ sung cho kho Hầu phủ, chẳng biết đã bị hắn lặng lẽ dốc bao nhiêu, dùng để sắm sửa hồi môn cho Trịnh thị.
Vậy nên, Trịnh thị bắt buộc phải vào phủ. Website TruyenLau.com
Cố Cảnh Châu ngồi cạnh ta, ánh mắt vẫn lưu luyến dõi theo nàng, trong đó lộ rõ vẻ thương xót.
Ma ma quản sự dẫn nàng ta đến, theo quy củ, nàng phải dâng trà cho ta — chính thất phu nhân.
TruyenLau
Nha hoàn bưng trà lên, Trịnh Lạc Nhi đón lấy, nâng ngang mi tâm, giọng nhẹ nhàng dịu dàng:
“Phu nhân, xin mời dùng trà.”
Trong phòng tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy tiếng, ánh mắt tất cả bà tử, nha hoàn đều đổ dồn về chén trà ấy.
Phu nhân chính thất ở kinh thành nếu gặp tiểu thiếp không vừa ý dâng trà, tất sẽ mượn cớ để lập quy củ.
Ta mới sinh chưa lâu, ai nấy đều thấy ta chịu ấm ức, nếu có náo loạn một phen cũng là điều dễ hiểu.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Cố Cảnh Châu vì thế có chút căng thẳng.
Thế nhưng ta chỉ đưa tay ra, bình tĩnh nhận lấy chén trà ấy.
Khi thấy ta uống cạn, lại còn sai người đỡ nàng đứng dậy, Cố Cảnh Châu mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ta mỉm cười nhàn nhạt:
“Hôm nay là ngày Trịnh muội vào phủ, là chuyện hỷ sự. Mà trùng hợp, còn một chuyện vui nữa, nhân dịp này tổ chức luôn một thể đi.”
“Còn chuyện vui gì nữa sao?”
Cố Cảnh Châu đưa mắt nhìn Trịnh thị, cả hai liếc nhau một cái.
Ta liền ra hiệu cho Hổ Phách, nàng bước xuống dưới, dẫn một người khác lên.
Người này vóc dáng nhỏ nhắn, da dẻ trắng trẻo, cũng là một mỹ nhân xinh xắn. Trên người mặc váy màu hồng đào, búi tóc kiểu phụ nhân, trang sức đầy đầu, kim thoa ngọc trâm lấp lánh không thiếu thứ gì.
Cố Cảnh Châu mở miệng hỏi:
“Đây chẳng phải là Linh Chi bên chính viện sao? Nàng có ý gì vậy?”
Ta đáp:
“Là ý của mẫu thân. Mẫu thân nói, đã là chuyện vui thì nên thành song hỷ. Dù sao từ khi thành thân tới nay, bên cạnh chàng cũng chưa có thêm người mới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Cảnh Châu càng lấy làm lạ:
“Vân nương mà cũng chịu sao? Từ khi nào lại hiền thục đến mức ấy rồi?”
Hắn vốn hiểu rất rõ, ta xưa nay không phải người dễ dàng dung thứ, trong mắt chẳng dung nổi một hạt cát.
Ta nhàn nhạt đáp:
“Mẫu thân đã mở lời, thì đâu còn là chuyện thê t.ử có đồng ý hay không. Huống hồ mẫu thân nói cũng đúng — từ sau khi ta sinh con, thân thể hao tổn không ít, chỉ sợ phải tĩnh dưỡng hai ba năm mới có thể hồi phục. Bên cạnh chàng cũng nên có thêm vài người mới, mới thuận tiện nối dõi tông đường.”
Giọng ta bình thản, Cố Cảnh Châu không nghe ra được ta đang mang tâm tình gì, nhưng biết là do mẫu thân quyết định nên cũng không hỏi thêm.
Hắn tỏ ra đầy hứng thú đ.á.n.h giá Linh Chi — rõ ràng là đã sớm để mắt đến nha hoàn này, nay vừa được toại nguyện, tất nhiên vui vẻ hài lòng.
Linh Chi cũng ngẩng đầu, nhanh chóng liếc hắn một cái, đôi mắt mang theo vẻ ngượng ngùng thẹn thùng.
Còn Trịnh thị, khi nghe đến chuyện “song hỷ” — có thêm một vị di nương nhập phủ — sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.
Nhưng cũng chỉ là trong thoáng chốc, nàng liền cúi đầu, để lại trong ánh mắt mọi người một dáng vẻ nhu thuận đoan trang, ngầm tỏ rõ chuyện này không can gì đến mình, tất cả đều do chủ mẫu và chủ nhân định đoạt.
Quả là một nhân vật lợi hại.
Linh Chi vui mừng khôn xiết, nâng trà kính cẩn dâng lên.
Cùng một ngày, hai vị thiếp thất nhập môn, hậu viện của Cố Cảnh Châu lập tức náo nhiệt hẳn lên.
…
Linh Chi kỳ thực không phải do ta hay mẫu thân cố ý chọn ra.
Chỉ là mẫu thân sơ ý buông một câu với đám hạ nhân, nói rằng muốn chọn một nha hoàn dung mạo nổi bật để ban cho Cố Cảnh Châu. Vừa nghe vậy, nàng ta lập tức vẽ lông mày, tô má hồng, dốc sức thể hiện, quyết tâm xuất đầu lộ diện.
Thậm chí còn lén mang khoản bạc dành dụm từ lâu ra, muốn mua chuộc quản sự tức tâm phúc của mẫu thân, khẩn cầu bà ấy thay mình nói lời hay trước mặt chủ tử.
Mẫu thân biết chuyện liền tới hỏi ta:
“Chẳng trách khi ta nói muốn khai ân phóng thích một nhóm người, nha đầu đó nhất quyết không chịu đi. Ta thấy nó vào phủ từ nhỏ, sợ người nhà nay cũng chẳng còn thân thiết, nên mới định giữ lại ít lâu rồi gả cho nhà t.ử tế. Nào ngờ trong lòng lại có tính toán thế này. Nếu con không có chủ ý gì, thì hạng người như vậy, ta nhất quyết không giữ bên cạnh, để nó gây chướng mắt con. Nhưng nếu con muốn làm gì đó, cũng có thể cân nhắc xem nó có dùng được không.”
Ta ngẫm nghĩ rồi nói:
“Cũng được. Nha đầu này này tuy có chút khôn vặt, tính tình lại vội vàng hấp tấp — rất thích hợp làm đối thủ của Trịnh thị.”
Vì vậy sau đó, mẫu thân cho gọi Linh Chi tới, nói với nàng rằng đã vừa ý nàng, muốn phong nàng làm di nương. Linh Chi mừng rỡ đến đỏ mặt, ngượng ngùng tạ ơn.
Mẫu thân lại dặn quản sự, âm thầm kích động nàng.
Nói rằng nàng là người được đích thân phu nhân ban cho, so với loại lén lút lừa gạt như ai kia, tất nhiên danh chính ngôn thuận hơn nhiều. Sau khi vào viện Thế tử, càng phải nhớ rõ thân phận, cần thiết thì phải có khí thế một chút.
Tóm lại, bà xúi giục cho lòng nàng càng thêm nôn nóng bất an, chỉ hận không thể lập tức lao vào tranh giành cao thấp.
Sau khi thật sự trở thành di nương, Linh Chi tự phụ mình là người mẫu thân ban xuống, không dám động đến chủ mẫu, liền coi Trịnh thị như cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt.
Lời nói ẩn ý châm chọc thì khỏi phải bàn.
Phu Quân Ta Là Thế Tử Giả, Ta Mới Là Thiên Kim Thật
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.