Tang sự của Cố Cảnh Châu kết thúc, Hầu phủ dường như thoáng chốc trở nên trống trải hẳn đi.
Cờ trắng được tháo xuống, thay bằng trang trí giản dị. Ngày tháng tựa như trở lại nhịp cũ, nhưng rõ ràng đã không còn giống trước kia nữa.
Quân ca nhi với thân phận độc t.ử của Cố Cảnh Châu, được lập làm Thế tử.
Bọn trẻ còn nhỏ, mẫu thân cũng cần người chăm nom, ta chỉ đành gượng dậy mà sống tiếp.
Mẫu thân đem toàn bộ quyền quản lý trung quỹ của Hầu phủ, giao hẳn vào tay ta.
Thực ra, từ lâu mọi sổ sách quan trọng, sản nghiệp và nhân sự then chốt trong Hầu phủ đã nằm chắc trong tay mẹ con ta — nhờ mẫu thân âm thầm vun vén nhiều năm, ta cũng lặng lẽ tiếp quản từng phần. Nay chẳng qua chỉ là danh chính ngôn thuận, đem ra ánh sáng mà thôi.
Cha chồng, tức phụ thân ruột của ta, kể từ sau cái c.h.ế.t của Cố Cảnh Châu, tựa như bị rút cạn tinh khí thần, nhanh chóng già nua sa sút.
Vốn dĩ ông đã ham hưởng lạc, ít để tâm đến việc trong phủ, nay lại càng chán nản nguội lạnh, thường xuyên một mình ngồi trong thư phòng, đối diện những di vật cũ của Cố Cảnh Châu mà ngẩn người, hoặc mượn rượu giải sầu.
Website TruyenLau.com
Mẫu thân vẫn làm tròn lễ nghĩa, sắp xếp người hầu kẻ hạ chăm lo chuyện ăn uống, sinh hoạt cho ông, nhưng tất cả cũng chỉ giữ ở mức chu toàn ở vẻ bề ngoài mà thôi.
Ông thỉnh thoảng có đến thăm Quân ca nhi, trong đôi mắt đục ngầu thoáng lóe lên chút ánh sáng, rồi rất nhanh lại tối sầm xuống.
TruyenLau
Đối với đứa cháu trai duy nhất này, e rằng đó chính là nơi ông ký thác chút niềm trông mong cuối cùng của mình.
TruyenLau
…
Thấm thoắt đã hơn nửa năm, phụ thân ta bệnh cũ tái phát, chẳng chống đỡ nổi, đột ngột qua đời.
Thái y xem mạch, nói là vì bi thương quá độ, dẫn đến tái phát chứng bệnh cũ, t.h.u.ố.c thang vô hiệu.
Hầu phủ lại một lần nữa treo cờ trắng báo tang.
Lần này, ta cùng mẫu thân trở thành quả phụ thực thụ, dẫn theo hai hài t.ử còn thơ dại, chưởng quản toàn bộ môn đình của phủ Xương Nghị Hầu.
Tang sự lại qua, mẫu thân dọn sang Thọ Vinh Đường yên tĩnh và rộng rãi hơn.
Ta ở chính viện, tiếp tục xử lý mọi việc trong phủ.
Quân ca nhi tuổi còn nhỏ, phải đợi đến mười sáu mới có thể dâng tấu xin kế thừa tước vị.
Những khi rảnh rỗi, ta liền cùng con học chữ đọc sách. Mẫu thân cũng thường qua, ôm lấy bọn trẻ hỏi bài vở, trong phòng đầy tiếng đọc ê a của trẻ nhỏ và tiếng cười mãn nguyện của người lớn.
Bọn hạ nhân đều nói, tuy Hầu phủ liên tiếp gặp tang sự, nhưng nay lão phu nhân cùng phu nhân đồng lòng, tiểu thiếu gia và tiểu thư lại lanh lợi khả ái, ngày tháng rốt cuộc cũng có hy vọng, khói lửa nhân gian dần trở lại nơi này.
Thời gian thấm thoắt trôi qua như bóng câu qua cửa.
Chuyện Cố Cảnh Châu qua đời, cũng chẳng còn là đề tài nơi đầu phố cuối ngõ.
Tấm biển của phủ Xương Nghị Hầu vẫn sừng sững treo cao, song cảnh tượng bên trong môn đình đã khác xưa rất nhiều.
Trong Thọ Vinh Đường, mẫu thân cầm sổ sách chỉ vào một chỗ, nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Phường vải tơ ở thành Nam năm nay thu nhập hơn năm ngoái ba thành. Chưởng quầy là người thật thà, làm việc lại cần mẫn, cuối năm nên thưởng thêm bạc.”
Ta ngồi phía dưới, đón lấy sổ sách xem kỹ, gật đầu đáp:
“Mẫu thân nói phải. Hôm kia hắn còn truyền lời nói vừa có một lô yên la Giang Nam và phù quang cẩm mới nhập, màu rất đẹp. Con đã dặn giữ lại vài tấm tốt, để mẫu thân chọn vài tấm may xiêm y, bọn nhỏ cũng nên có áo xuân mới.”
Mẫu thân mỉm cười, khoát tay:
“Ta già rồi, chẳng hợp màu sáng. Để phần cho bọn nhỏ đi.”
Dù miệng nói vậy, song nơi đuôi mắt vì nụ cười mà giãn ra từng đường nét mềm mại.
Khí sắc bà rất tốt, mỗi sáng luyện một bài Ngũ Cầm Hí, trưa ngơi nghỉ, xem sổ sách, đùa vui cùng cháu nhỏ, ngày tháng tiêu d.a.o thư thái.
Hai đứa nhỏ cũng đã đến tuổi khai tâm, mời một vị tiên sinh nghiêm khắc nhưng không cứng nhắc tới phủ dạy học.
Tan học, Quân ca nhi thường quấn bên ta, khi thì đọc thuộc thơ sách vừa học, khi thì cầm bút nhỏ tập viết từng nét ngay ngắn trên giấy tuyên.
Thằng bé thần thái giống ta, tính tình lại trầm ổn hơn Cố Cảnh Châu nhiều. Tuổi còn nhỏ đã hiểu lễ nghĩa, hiếu thuận với tổ mẫu và mẫu thân, yêu thương muội muội.
Hi tỷ nhi thì ngược lại, còn hoạt bát hơn cả ca ca, tan học là chạy đến chiếc xích đu yêu thích.
Nhũ mẫu hoặc nha hoàn đẩy nhẹ, con bé liền cười giòn vang, xiêm y hồng phấn tung bay trong gió, tựa như một đóa hoa xinh xắn tung bay trong gió.
Con bé rất thích nghe kể chuyện, đêm nào trước khi ngủ cũng phải mè nheo ta hoặc tổ mẫu nó kể cho một đoạn mới chịu nhắm mắt ngủ.
Trịnh thị nay đã thành cánh tay đắc lực nhất bên cạnh ta. Nàng tỉ mỉ tinh tế, biết chữ nghĩa, đặc biệt nhạy bén trong việc quản lý sổ sách. Nhiều việc vặt giao cho nàng, đều được xử lý đâu ra đó.
Nàng vẫn đều đặn sáng tối vấn an, cung kính mà yên ổn, giữa mày chỉ còn vẻ điềm đạm.
Đệ đệ nàng đã học ở thư viện mấy năm, tuy chẳng phải nhân tài xuất chúng, nhưng cũng đã đỗ Tú tài. Nếu đi theo đường quy củ, nhờ người tiến cử, xin được một chức dạy học trong quan trường cũng không phải chuyện khó. Bởi vậy, Trịnh thị đối với ta luôn ghi khắc trong lòng.
Linh Chi thì an phận nuôi Oánh tỷ nhi, ở trong một viện yên tĩnh rộng rãi, ngoài việc thỉnh an đúng lễ thì rất ít khi xuất hiện, cả tâm trí đều đặt lên người con gái nhỏ.
Oánh tỷ nhi sinh ra xinh xắn, tính tình trầm lặng, không sôi nổi như Hi tỷ nhi.
Ta vẫn giữ lời hứa, để mẹ con họ không lo chuyện cơm áo, phần lệ thường ưu đãi. Cũng đã nói đợi Oánh tỷ nhi lớn thêm chút, sẽ mời nữ tiên sinh về dạy học, hoặc cho con bé học cùng Hi tỷ nhi.
Linh Chi c.ắ.n cỏ ngậm vành biết ơn ta, tuyệt không có ý khác.
Cả k thành đều biết, phủ Xương Nghị Hầu giờ là một nhà quả phụ, lão phu nhân, phu nhân và các di nương, ai cũng đều khéo léo giỏi giang, gánh vác cả cơ nghiệp Hầu phủ.
Tiểu Thế t.ử thông minh hiểu chuyện, các tiểu thư lanh lợi đáng yêu, tuy không có nam nhân trấn giữ triều đình, nhưng nhờ vào gia thế tổ tiên để lại và thế lực hùng hậu, chẳng ai dám xem thường.
Đôi khi, lúc đêm khuya yên tĩnh, ta một mình đứng dưới hành lang, ngẩng đầu nhìn ánh trăng lạnh rơi trên sân viện, cũng từng nhớ đến Cố Cảnh Châu.
Chỉ là… không có gì để hoài niệm, cũng chẳng có gì phải tiếc thương.
Hết.
Phu Quân Ta Là Thế Tử Giả, Ta Mới Là Thiên Kim Thật
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Phu Quân Ta Là Thế Tử Giả, Ta Mới Là Thiên Kim Thật
Chương 12
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn