Nàng nghẹn ngào, nói năng lộn xộn:
“Phu nhân… đại ân đại đức của phu nhân… thiếp… thiếp thân…”
Ta làm bộ đỡ nàng dậy:
“Đứng lên đi. Bạc ngươi cứ cầm lấy, chuyện cấm túc ta cũng làm chủ giải trừ cấm túc cho ngươi rồi. Mau chóng giải quyết xong chuyện này. Sau này nhớ bảo người nhà ngươi trông chừng cho tốt đệ đệ của ngươi — gây ra việc lớn như vậy, nếu là đệ đệ ta, ta cũng đã đ.á.n.h gãy chân hắn rồi.”
“Tóm lại, đừng để hắn gây chuyện nữa. Còn ngươi, từ nay hãy an phận sống yên trong phủ — ngày tháng dù sao cũng phải tiếp tục mà.”
Ta chính là muốn nàng khắc cốt ghi tâm: khi nàng lâm vào cảnh khốn cùng, tuyệt vọng nhất, là ai đã chìa tay cứu giúp.
Trịnh thị dập mạnh ba cái đầu, trán đập xuống nền đá lạnh vang lên tiếng “cộc” rõ ràng:
“Ân đức của phu nhân, thiếp thân đời này khắc sâu trong lòng, vĩnh viễn không quên! Từ nay trở đi, mạng của thiếp chính là của phu nhân! Tùy phu nhân sai bảo, tuyệt không hai lòng!”
Ta nhìn bóng dáng nàng phủ phục dưới đất, khẽ cong môi, hài lòng mỉm cười.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
…
Có khoản bạc kia cộng thêm lệnh ngầm từ mẫu thân, khó khăn của nhà mẹ đẻ Trịnh thị nhanh chóng được giải quyết.
Website TruyenLau.com
Ta lại làm chủ sắp xếp cho đệ đệ nàng vào học ở một thư viện quy củ — nơi ấy phép tắc nghiêm minh, có người quản thúc, mong rằng ở đó hắn có thể tu tâm dưỡng tính.
Vì thế, Trịnh thị càng thêm khâm phục và biết ơn ta, một lòng quy phục, không dám có chút bất kính hay chống đối.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau khi được giải cấm túc, cho dù Linh Chi có càn quấy thế nào, đám hạ nhân có xì xầm ra sao, nàng đều chịu đựng được, mỗi ngày chỉ chuyên tâm đến Lăng Ba Uyển — bóp vai đ.ấ.m chân, dâng canh hầu trà ta.
Thậm chí trong phòng nàng còn đặt bài vị cầu trường sinh cho ta, ngày ngày thắp hương khấn nguyện, cầu cho ta thân thể an khang, hai đứa con ta khỏe mạnh lớn lên — khiến người ta dở khóc dở cười.
Chuyện ta bỏ tiền giải nguy cho Trịnh thị, Cố Cảnh Châu cũng biết.
Với những công t.ử xuất thân quyền quý như hắn, thê t.ử đứng ra thu dọn hậu quả cho những việc hồ đồ hắn gây ra — là điều thiên kinh địa nghĩa.
Bề ngoài, hắn đối với ta có vài phần áy náy, lời nói hành động đều tăng thêm vẻ ôn nhu yêu chiều.
Nhưng ta hiểu rõ — trong lòng hắn, không những chẳng cảm kích, ngược lại còn thấy mất mặt, tự cảm thấy mình thấp kém hơn một bậc.
Dù sao chuyện đã truyền ra ngoài phủ, không ít người ca ngợi ta rộng lượng hiền đức, là hiền thê hiếm gặp, càng làm nổi bật sự hồ đồ của hắn — vì phải để một thị thiếp xoay hắn vòng vòng, đến mức phải để chính thê ra mặt.
Điều khiến hắn bực bội nhất là mẫu thân nhân chuyện này mà nổi trận lôi đình, đòi lấy lại sổ sách riêng, thu hồi toàn bộ sản nghiệp dưới tên hắn, khiến chi tiêu của hắn nhất thời bị bó buộc đủ điều.
Mà đúng lúc ấy, Linh Chi lại chủ động đóng vai đoá hoa giải ngữ.
Nàng vốn đã có công báo tin, lại thêm vào thời điểm Cố Cảnh Châu không muốn gặp mặt ta, Trịnh thị thì thất sủng, nàng càng biết cách dỗ dành an ủi, nhu mì dịu dàng — rất nhanh đã tiến thêm một bậc trong lòng hắn.
…
Sau một thời gian yên ắng, hôm ấy ta đang ở chính viện trò chuyện với mẫu thân, thì Linh Chi tới thỉnh an.
Vừa hành lễ xong, nàng cúi đầu, trên mặt ửng đỏ, ngập ngừng nói:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Thiếp thân từ sáng đã thấy trong người không khoẻ, Vương thẩm có kinh nghiệm, bảo nhìn qua giống như là có hỷ. Thiếp tính lại ngày, dường như nguyệt sự cũng đã trễ mấy hôm, nên vội đến bẩm với phu nhân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta và mẫu thân đưa mắt nhìn nhau, lập tức sai người mời đại phu.
Vị đại phu thường đến Hầu phủ nhanh chóng đến chẩn mạch. Bắt mạch xong, ông vuốt râu nói:
“Chúc mừng, chúc mừng. Di nương quả thật đã mang thai.”
Sau khi đưa Linh Chi về viện nghỉ ngơi, căn dặn hạ nhân chăm sóc cẩn thận, ta cùng mẫu thân cho lui hết mọi người.
Ta nghi hoặc hỏi:
“Mẫu thân, Linh Chi lúc đến đây bẩm báo chắc hẳn đã biết mình có thai. Nhưng sao nàng ta lại m.a.n.g t.h.a.i được? Chẳng lẽ t.h.u.ố.c đã mất tác dụng rồi?”
Mẫu thân cũng không rõ, nhíu mày nói:
“Không thể nào, đơn t.h.u.ố.c vẫn luôn như cũ, chưa từng thay đổi.”
Khi quyết định đón Trịnh thị vào phủ, ta đã xin mẫu thân phương t.h.u.ố.c bí truyền từ Tây Vực, quý giá bằng cả ngàn lượng hoàng kim, lặng lẽ cho Cố Cảnh Châu uống liên tục suốt nửa tháng.
Theo lý mà nói, hắn sớm đã tuyệt đường con cái rồi mới phải.
Ta trầm ngâm một lúc, nhẹ giọng:
“Nếu t.h.u.ố.c không có vấn đề…”
Mẫu thân tiếp lời:
“Vậy thì, vấn đề là ở cái t.h.a.i của Linh Chi.”
Chẳng lẽ là giả m.a.n.g t.h.a.i để tranh sủng?
Nhưng vị Ngô đại phu mới nãy, vốn là người mẫu thân tín nhiệm, thường lui tới Hầu phủ, khó lòng bị Linh Chi mua chuộc.
Nếu t.h.u.ố.c không sai, t.h.a.i cũng là thật, vậy thì người có vấn đề — không ai khác, chính là cha ruột của đứa trẻ trong bụng.
Nghĩ tới đây, ta liền cong khóe môi đầy hứng thú.
— Cố Cảnh Châu, xem ra những nữ nhân bên cạnh ngươi, ai cũng có bí mật riêng cả.
…
Ái thiếp mang thai, Cố Cảnh Châu mừng rỡ khôn xiết.
Hắn cho mở tiệc nhỏ trong viện Linh Chi, cùng nàng mừng tin vui. Lại sai ta mở kho, chọn lấy nhiều món quý giá đưa tới làm quà.
Ta thì chỉ âm thầm căn dặn hạ nhân phục vụ cẩn thận, chuyện ăn uống càng phải dè chừng kỹ lưỡng.
Một khi có thai, Linh Chi càng thêm không an phận. Hết đi khắp phủ khoe khoang, lại than thở buổi tối tức n.g.ự.c khó thở, đòi dọn sang Phù Quang Tạ bên hồ để ở. Đêm khuya còn nhất quyết phải ăn bánh hạch đào của tiệm Vương Ký bên phố đông, khiến cả phủ bị nàng xoay vòng.
Lúc ta tới thăm, có nhắc đến lời mẫu thân nói viện nàng người hầu không đủ, muốn phái vài ma ma giàu kinh nghiệm qua giúp đỡ — nàng lại không chịu, khéo léo từ chối:
“Người trong viện cũng đủ dùng rồi. Thế t.ử gia còn hứa mấy hôm nữa sẽ cho người bên nhà mẹ đẻ thiếp vào phủ chăm sóc.”
Vừa nghe vậy, ta liền hiểu trong lòng nàng đã có toan tính.
Phu Quân Ta Là Thế Tử Giả, Ta Mới Là Thiên Kim Thật
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.