Phu Quân Ta Là Thế Tử Giả, Ta Mới Là Thiên Kim Thật

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phu Quân Ta Là Thế Tử Giả, Ta Mới Là Thiên Kim Thật

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

 

Trịnh thị mới vào phủ, cho dù là người được Cố Cảnh Châu sủng ái, cũng khó tránh sự lạ lẫm, bỡ ngỡ.

 

Linh Chi thì là người cũ trong phủ, ai nàng cũng quen biết, nói chuyện khắp nơi, sau lưng càng không ít lần thêm mắm dặm muối.

 

Từ trang sức, vải vóc, điểm tâm đến than sưởi — cái gì nàng cũng lôi ra so bì tranh giành với Trịnh thị.

 

Thậm chí còn ngang nhiên chặn đường hắn trên lối tới viện Trịnh thị.

 

Linh Chi là người mới, Cố Cảnh Châu còn thấy mới lạ, quả thực đã bị nàng chặn lại vài lần.

 

Nếu đổi là người khác, chắc đã sớm cãi nhau ầm ĩ với Linh Chi rồi.

 
TruyenLau
Nhưng Trịnh thị rõ ràng cao tay hơn một bậc.

 

Cho dù nàng ta bị châm chọc hay chịu ấm ức, chưa từng chủ động nhắc đến.

 

Chỉ khi Cố Cảnh Châu đến, nàng mới khẽ thở dài, cúi mắt, đợi hắn gặng hỏi, chưa kịp nói gì thì nha hoàn lanh mồm bên cạnh đã đứng ra thay chủ t.ử kêu oan. TruyenLau.com

 

Còn nàng, lúc nào cũng nhẹ giọng ngăn lại, dịu dàng nói:
TruyenLau.com
 

“Chuyện nhỏ thôi, chẳng đáng để Thế t.ử gia bận lòng. Lạc Nhi được đường hoàng vào phủ, được ở bên chàng, đã là chẳng còn gì mong cầu.”

 

Mỗi lần như vậy, Cố Cảnh Châu càng thêm thương xót nàng, mà cảm giác mới lạ dành cho Linh Chi cũng dần phai nhạt.

 

Dăm ba lần như thế, Linh Chi chẳng giành được lợi lộc gì từ tay Trịnh thị, trái lại còn bị Cố Cảnh Châu mắng mỏ không ít lần.

 

Tuy vậy, cái kiểu ầm ĩ không chừa đường lui của Linh Chi cũng thật sự khiến Trịnh thị — vốn là người mới vào phủ, từng bước tính toán — phải gồng mình ứng phó, không dám lơi lỏng nửa phần.

 

Con d.a.o cùn như Linh Chi, dùng để mài dũa lớp sắc bén ẩn sâu của Trịnh thị — quả là vừa khéo.

 



 

Trịnh thị và Linh Chi bên kia đấu đá kịch liệt, còn ta cũng chẳng hề nhàn rỗi.

 

Mục tiêu của ta là thu lại toàn bộ sản nghiệp mà Cố Cảnh Châu nắm giữ và từng giao cho Trịnh thị quản lý — những tranh chấp giữa hai người họ, bất quá chỉ là một vở tuồng vui mắt để mua vui mà thôi.

 

Muốn đ.á.n.h rắn thì phải đ.á.n.h ngay bảy tấc.

 

T.ử huyệt của Trịnh thị không nằm trong Hầu phủ, mà nằm ở nhà mẹ đẻ — đặc biệt là tên đệ đệ Trịnh Trì được nuông chiều đến hư hỏng, mắt cao tay thấp kia.

 

Ta sai người lui tới ngoài phủ, âm thầm dẫn dắt để Trịnh Trì làm quen một nhóm bằng hữu “nhiệt tình” hiếu sự.

 

Chẳng đến một tháng, tiểu t.ử chưa từng thấy qua thế sự đã sa chân vào ổ bài bạc, ban đầu ăn được chút đỉnh, sau lại càng sa đọa, cuối cùng nợ nần chồng chất, số bạc nhiều đến mức dù có bán sạch gia sản nhà họ Trịnh cũng chẳng đủ trả.

 

Mà chủ nợ lại chính là người bên nhà mẹ đẻ của mẫu thân, giả trang thành phường hung ác, chặn thẳng ngay cửa nhà họ Trịnh, hung hăng dọa nạt rằng: ba ngày không thấy bạc, sẽ chặt một chân Trịnh Trì.

 

Tin này truyền về phủ, đến cả Trịnh thị vốn trầm ổn điềm tĩnh cũng lập tức biến sắc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chuyện lớn đến vậy, nàng đương nhiên không thể ngồi yên, vội tìm cớ cầu xin Cố Cảnh Châu, nói gần đây mẫu thân nàng không khỏe, nàng cần thường xuyên xuất phủ thăm nom.

 

Cố Cảnh Châu đồng ý.

 

Trước khi đi, nàng đến chính viện bẩm báo. Lúc ấy cho dù có tô bao nhiêu lớp son phấn cũng không che được vẻ tiều tụy, lời nói cũng mang theo nỗi bất an.

 

Ta làm như không thấy vẻ hốt hoảng của nàng, chỉ sai người chuẩn bị đủ thứ cho nàng mang theo: t.h.u.ố.c thang, thức ăn, đồ dùng, mọi thứ đều là hàng tốt nhất.

 

Chỉ tiếc, giờ phút này nàng còn tâm trí đâu mà để tâm đến những thứ ấy. Cảm tạ qua loa một câu rồi vội vã rời phủ.

 

Vài ngày sau, Trịnh thị càng ra khỏi phủ thường xuyên.

 

Theo sự dẫn dắt của người hầu, nàng tìm đến một tiệm cầm đồ ở phía tây thành — nằm dưới danh nghĩa mẫu thân.

 

Năm đó mẫu thân mang cả khối gia sản lớn gả vào Hầu phủ, một phần sản nghiệp bà không kê khai, mà vẫn âm thầm giữ lấy, tự mình kinh doanh. Nhiều năm trôi qua, làm ăn ngày càng phồn thịnh.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Việc này Hầu phủ không ai hay biết, ngay cả Cố Cảnh Châu cũng chẳng hề hay.

 

Trịnh thị không tự mình xuất đầu lộ diện, mà cho tâm phúc mang đồ đến xử lý.

 

Ban đầu nàng đem trang sức của mình đi cầm — chẳng khác gì muối bỏ bể.

 

Cùng đường bí lối, cuối cùng nàng cũng động đến những khế ước điền sản và cửa hiệu mà Cố Cảnh Châu giao cho nàng giữ, căn dặn nàng phải quản lý chu toàn.

 

Nàng làm rất kín kẽ, tìm một bên trung gian có vẻ đáng tin, muốn nhanh chóng bán tháo.

 

Đúng lúc ấy, người của ta liền ra mặt, áp giá thật thấp, một lượt gom sạch toàn bộ tài sản.

 

Trang sức, khế ước, giấy tờ có điểm chỉ của người trung gian — tất cả đều được đưa đến tay ta.

 

Trang sức thì khỏi nói — không ít món từng nằm trong kho của Hầu phủ.

 

Khế ước thì bao gồm cả sản nghiệp do mẫu thân tặng riêng cho Cố Cảnh Châu, lẫn những khoản làm ăn riêng tư hắn tự tích cóp.

 

Ta nhìn từng món từng món, không rõ nên cười hay nên giận. Câu “Nhị phu nhân” kia… thật chẳng hề oan uổng.

 

Chỉ là Cố Cảnh Châu có nằm mơ cũng không ngờ — người tình mà hắn thật lòng yêu thương, đem cả gia sản phó thác — lại vì cái hố không đáy của nhà mẹ đẻ mà dễ dàng đem sự tin tưởng của hắn đi bán sạch.

 

Ta khẽ khép hộp trang sức, móc khóa đồng chạm vào nhau, vang lên một tiếng “lách cách” rất nhỏ.

 

Thấy thời cơ đã chín muồi, cũng là lúc nên để Linh Chi “vô tình” biết được chút phong thanh.

 

Hôm ấy, nha hoàn của Linh Chi xảy ra xích mích với người của Trịnh thị, nàng ta giận dỗi chạy đến Lăng Ba Uyển cáo trạng. Chưa tới hành lang đã vô tình nghe được hai bà t.ử quét dọn đang vừa thu dọn vừa xì xào bàn tán.

 

Một người nói:

 

“Thật không ngờ, nhìn bề ngoài thì nhu thuận thế kia…”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu