Khương Diễm lạnh lùng cười, sau đó nói:
“Những gì tôi làm sai, tôi dám nhận. Còn anh làm sai thì sao? Ngoài đẩy trách nhiệm cho Khương Oản Oản, anh còn biết làm gì nữa? Miệng thì lúc nào cũng nói muốn bù đắp, nhưng tôi chẳng thấy anh thực sự làm gì cả.”
“Em trai ruột của anh đưa Khương Oản Oản ra nước ngoài, anh cũng chẳng quan tâm. Vừa nãy, chị Huỳnh Huỳnh nói muốn đưa Khương Oản Oản vào tù, anh lại chậm một nhịp, để tên ngu ngốc đó một lần nữa khiến chị Huỳnh Huỳnh giận mà bỏ đi.”
Khương Thành Du đột nhiên trợn to mắt, chỉ tay vào mình.
“Ngu ngốc? Bình thường cậu thân nhất với anh lại nói anh như thế sao?”
Hơn nữa…
“Khương Oản Oản là chị ruột của cậu đấy! Chẳng lẽ cậu muốn chị mình vào tù sao? Nơi đó, với cơ thể yếu đuối của Oản Oản, không chừng chưa đến một năm rưỡi đã c.h.ế.t trong đó rồi…”
Website TruyenLau.com
Nụ cười của Khương Diễm không những không giảm mà còn thêm phần châm biếm:
“Anh hai, người đầu tiên đề nghị đưa chị Huỳnh Huỳnh vào tù chẳng phải anh sao? Sao đến lượt Khương Oản Oản thì lại trăm phương nghìn kế cản trở thế?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nghe xong, sắc mặt Khương Thành Du lập tức thay đổi. Anh ta bỗng nhớ lại tuần trước, khi anh ta nhìn thấy Khương Oản Oản ngã bên cạnh cầu thang, còn Khương Lưu Huỳnh đứng trên đó với gương mặt lạnh lùng, chính anh ta là người đầu tiên nói muốn đưa Khương Lưu Huỳnh vào tù. Khi ấy, tại sao anh ta không nghĩ đến điều này…
Khương Diễm thấy anh ta nghẹn lời nhưng không dừng lại mà tiếp tục tấn công: TruyenLau.com
“Chị ruột thì sao? Chị ruột thì có quyền đưa tôi vào viện tâm thần? Chị ruột thì có quyền hạ độc khiến tôi mù mắt? Chị ruột thì có thể lợi dụng tôi, biến tôi thành con cờ để hại người khác à?”
“Chẳng lẽ chỉ khi nào Khương Oản Oản hại đến anh, anh mới tỉnh ngộ?”
Khương Tư Niên vẫn lặng lẽ nghe, cho đến khi Khương Diễm nói xong câu cuối cùng cũng không lên tiếng.
Mặc dù Khương Diễm học hành kém, nhưng từng lời của cậu đều thẳng thắn, như d.a.o đ.â.m vào tim, mà không một câu nào sai. Tất cả đều đúng, quá đúng.
Họ đúng là những kẻ hèn nhát, ngay cả sai lầm của mình cũng không dám thừa nhận. Anh ta còn luôn muốn tìm Huỳnh Huỳnh về để giải thích. Nhưng đó thậm chí không thể gọi là giải thích, mà là bào chữa, ngụy biện, thật đáng khinh.
Đã vậy, anh ta thậm chí chưa từng làm gì thực tế, ngay cả việc nhỏ như sắp xếp một căn phòng mới cũng giao cho người hầu làm…
“Bọn anh sai rồi. Xin lỗi, A Diễm, anh… cũng không nên đổ lỗi sai của Khương Oản Oản lên đầu em. Khụ khụ khụ…”
Lại thêm một cơn ho.
Khương Tư Niên siết chặt tờ giấy trong tay, giấu đi vết m.á.u bên trong. Đây là sự trừng phạt của ông trời dành cho anh ta, anh ta không thể cứu chữa…
Đột nhiên… ánh sáng trước mắt tối sầm lại.
Sự chú ý của Khương Tư Niên và Khương Thành Du lại quay về buổi phát sóng trực tiếp. Khương Diễm cũng vội vàng cầm điện thoại lên, thấy ánh sáng màn hình mờ đi liền đứng dậy kéo rèm lại.
Khi cả căn phòng hoàn toàn chìm vào bóng tối, một tia sáng xanh chói lóa bất ngờ bừng lên. Sân khấu hoàn mỹ hiện ra trước mặt mọi người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nếu tình yêu đã quên, nước mắt không muốn rơi…”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hạt Dẻ Rang Đường
Giọng hát uyển chuyển, du dương, tựa như tiếng hát thiên thần, dường như có thể xuyên qua màn hình, vượt qua giới hạn không gian và thời gian, chạm đến sâu thẳm trái tim của mỗi người.
Khương Tư Niên và những người khác chưa bao giờ biết Khương Lưu Huỳnh biết hát. Dù ngay từ ngày đầu tiên, những bình luận trong buổi phát sóng đã nói rằng cô từng tham gia một chương trình ca hát, nhưng đây là lần đầu tiên họ tận tai nghe cô biểu diễn.
“Nếu tình yêu đã hiểu, cái giá của lời hứa…
Dùng niềm vui của anh, nói với em rằng buông tay lúc này là đúng…”
Trong thời gian ngắn ngủi của bài hát, khi ba người mở mắt trở lại, khuôn mặt họ đã đầy nước mắt. Không chỉ vì giai điệu bài hát, mà còn vì từng lời ca như thấm vào xương tủy.
Em gái/ chị gái… không cần những người thân như họ nữa sao?
Đó là suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu họ.
Đúng lúc này, một tiếng nhắc nhở đột ngột vang lên từ màn hình.
“Đinh đông—Mọi người còn nhớ trước đây Tinh Tinh đã nói gì không? Chức năng tương tác đó~ Sẽ chọn một khán giả trong mười tỷ người có liên quan đến ký ức lần này để xuất hiện trong chương trình hôm nay nhé…”
Khương Tư Niên và những người khác nhìn màn hình mà ngơ ngác.
Quả bóng màu xanh này từ đâu ra? Chức năng tương tác là gì? Và… tại sao giọng nói của nó lại giống giọng Huỳnh Huỳnh như vậy?
Nhưng nó lại không lạnh lùng như Lưu Huỳnh, mà trái lại, rất hoạt bát.
Ngay sau đó, một khung nhỏ bất ngờ xuất hiện trên màn hình của mọi người, hiện ra khuôn mặt của một người hoàn toàn xa lạ.
[Vocal! Trần Điểu! Là Trần Điểu đấy!!! Đại minh tinh xuất hiện rồi!!!]
[Chương trình này đỉnh thật, ngay cả ca sĩ đẳng cấp này cũng đến. Nhưng mà… chương trình phát sóng trực tiếp ký ức, mời cô ấy đến làm gì? Nghỉ giữa giờ để hát một bài à? Nhưng xin lỗi nhé, vừa rồi nghe nhà Lưu Huỳnh của chúng tôi hát là đủ chữa lành rồi. Đừng dừng lại, phát tiếp đi!]
[Hu hu hu nghe mà khóc luôn. Dù trước đây từng nghe rồi, nhưng nghe lại vẫn hay vô cùng! Nhất là trong góc nhìn này, chất lượng âm thanh còn tốt hơn cả đài Trái Cây ấy!]
[Đoán bừa chắc liên quan đến “Ca sĩ giấu mặt”, đừng quên Trần Điểu là giám khảo cố định của chương trình đó. Chẳng lẽ cô ấy đến để chia sẻ cảm nhận khi tiếp xúc với Khương Lưu Huỳnh? Hay định vạch trần góc khuất của chương trình? Vì sao Lưu Huỳnh của tôi hát hay thế mà không được giải nhất?]
“Không, hoàn toàn ngược lại, tôi đến đây để nói với mọi người rằng Khương Lưu Huỳnh không phải là thiên tài như các bạn tưởng.”
Trần Điểu chậm rãi mở miệng, khuôn mặt vốn nghiêm túc của cô ta nay lại càng thêm vẻ khinh thường, như để đáp lại câu nói “vì sao không phải giải nhất”.
Thực ra, cô ta vốn không định lên tiếng về chuyện này. Nhưng nghĩ kỹ lại, đây là một buổi phát sóng trực tiếp với mười tỷ khán giả, có người xem cả trong và ngoài nước. Đây chẳng phải cơ hội để cô ta bước ra thế giới sao?
Hơn nữa, cô ta vốn đã không hài lòng với những tin tức nóng hổi về Khương Lưu Huỳnh mấy ngày nay. Thậm chí, chương trình mới nhất của cô ta cũng chẳng ai thèm xem, tất cả mọi người đều đổ dồn vào live stream ký ức này. Không hiểu có gì hay mà xem, chẳng phải chỉ là ký ức thôi sao…
Vậy thì, để cô ta trở thành người đầu tiên vạch trần sự giả dối của Khương Lưu Huỳnh!
“Bài hát mà Khương Lưu Huỳnh biểu diễn trong chương trình hoàn toàn không phải do cô ấy sáng tác. Cô ấy đã sao chép của học trò của tôi, cũng chính là quán quân cuộc thi đó, Diệp Thử Thử. Nhưng vì tôi thấy cô ấy có chất giọng độc đáo, tiếc tài, nên mới không vạch trần cô ấy.”
Ngay khi những lời này được thốt ra, cả màn hình lập tức bị bao phủ bởi vô số bình luận dày đặc.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 161
- Chương 162: Chương 162
- Chương 162
- Chương 163: Chương 163
- Chương 163
- Chương 164: Chương 164
- Chương 164
- Chương 165: Chương 165
- Chương 165
- Chương 166: Chương 166
- Chương 166
- Chương 167: Chương 167
- Chương 167
- Chương 168: Chương 168
- Chương 168
- Chương 169: Chương 169
- Chương 169
- Chương 170: Chương 170
- Chương 170
- Chương 171: Chương 171
- Chương 171
- Chương 172: Chương 172
- Chương 172
- Chương 173: Chương 173
- Chương 173
- Chương 174: Chương 174
- Chương 174
- Chương 175: Chương 175
- Chương 175
- Chương 176: Chương 176
- Chương 176
- Chương 177: Chương 177
- Chương 177
- Chương 178: Chương 178
- Chương 178
- Chương 179: Chương 179
- Chương 179
- Chương 180: Chương 180
- Chương 180
- Chương 181: Chương 181
- Chương 181
- Chương 182: Chương 182
- Chương 182
- Chương 183: Chương 183
- Chương 183
- Chương 184: Chương 184
- Chương 184
- Chương 185: Chương 185
- Chương 185
- Chương 186: Chương 186
- Chương 186
- Chương 187: Chương 187
- Chương 187
- Chương 188: Chương 188
- Chương 188
- Chương 189: Chương 189
- Chương 189
- Chương 190: Chương 190
- Chương 190
- Chương 191: Chương 191
- Chương 191
- Chương 192: Chương 192
- Chương 192
- Chương 193: Chương 193
- Chương 193
- Chương 194: Chương 194
- Chương 194
- Chương 195: Chương 195
- Chương 195
- Chương 196: Chương 196
- Chương 196
- Chương 197: Chương 197
- Chương 197
- Chương 198: Chương 198
- Chương 198
- Chương 199: Chương 199
- Chương 199
- Chương 200: Chương 200
- Chương 200
- Chương 201: Chương 201
- Chương 201
- Chương 202: Chương 202
- Chương 202
- Chương 203: Chương 203
- Chương 203
- Chương 204: Chương 204
- Chương 204
- Chương 205: Chương 205
- Chương 205
- Chương 206: Chương 206
- Chương 206
- Chương 207: Chương 207
- Chương 207
- Chương 208: Chương 208
- Chương 208
- Chương 209: Chương 209
- Chương 209
- Chương 210: Chương 210
- Chương 210
- Chương 211: Chương 211
- Chương 211
- Chương 212: Chương 212
- Chương 212
- Chương 213: Chương 213
- Chương 213
- Chương 214: Chương 214
- Chương 214
- Chương 215: Chương 215
- Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 216
- Chương 217: Chương 217
- Chương 217
- Chương 218: Chương 218
- Chương 218
- Chương 219: Chương 219
- Chương 219
- Chương 220: Chương 220
- Chương 220
- Chương 221: Chương 221
- Chương 221
- Chương 222: Chương 222
- Chương 222
- Chương 223: Chương 223
- Chương 223
- Chương 224: Chương 224
- Chương 224
- Chương 225: Chương 225
- Chương 225
- Chương 226: Chương 226
- Chương 226
- Chương 227: Chương 227
- Chương 227
- Chương 228: Chương 228
- Chương 228
- Chương 229: Chương 229
- Chương 229
- Chương 230: Chương 230
- Chương 230
- Chương 231: Chương 231
- Chương 231
- Chương 232: Chương 232
- Chương 232
- Chương 233: Chương 233
- Chương 233
- Chương 234: Chương 234
- Chương 234
- Chương 235: Chương 235
- Chương 235
- Chương 236: Chương 236
- Chương 236
- Chương 237: Chương 237
- Chương 237
- Chương 238: Chương 238
- Chương 238
- Chương 239: Chương 239
- Chương 239
- Chương 240: Chương 240
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Sau Khi Ký Ức Bị Phơi Bày, Những Người Từng Bắt Nạt Cô Đều Khóc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.