Vậy nên… đây chính là lý do vì sao Karl cứ ngồi yên trên ghế không nhúc nhích?
Thấy cậu không trả lời, Khương Lưu Huỳnh liền đưa tay định vén ống quần của cậu lên, nhưng mới vén được một nửa đã bị Karl giữ tay lại.
“Đừng.”
Thật ra Karl cũng không hiểu vì sao mình lại không muốn cô thấy vết thương, như thể là phản ứng theo bản năng vậy.
“Cô nên đi đi…”
“Tại sao? Tôi là bác sĩ mà.”
Khương Lưu Huỳnh chỉ với hai câu đã chặn họng Karl, rồi mạnh mẽ kéo ống quần cậu thiếu niên lên.
Khi cô thấy lớp băng gạc đã bị m.á.u thấm đẫm, chẳng dừng lại chút nào mà lập tức bắt tay vào tháo ra. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ai ngờ Karl lại cản.
“Hôm trước chẳng phải cậu cũng ngang ngược xông vào phòng tôi, bắt tôi phải băng bó cho cậu…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đang cười đùa trêu chọc, cô ngẩng đầu lên lại thấy mặt Karl đỏ bừng đến tận mang tai.
Câu định nói lập tức nghẹn lại, trong lòng không khỏi nghĩ:
Đứa nhỏ này… chẳng lẽ đang xấu hổ? Chỉ vì vết thương lần này nằm ở đùi thôi sao? Website TruyenLau.com
Khương Lưu Huỳnh dùng sức gỡ tay cậu ra, không gỡ nổi.
Ngay sau đó là cảm giác bất lực trào lên, trẻ con thời nay đúng là không biết trong đầu nghĩ cái gì nữa.
Bác sĩ chẳng lẽ còn phân biệt giới tính sao?
Hạt Dẻ Rang Đường
Khương Lưu Huỳnh định mở miệng, nhưng Karl lại nhanh hơn một bước:
“Tôi bôi thuốc rồi, cô xem… cũng chẳng ích gì.”
Vừa nói vừa đẩy tay cô ra, liên tục lùi về sau, ánh mắt cứ tránh né, chẳng rõ là vì ngượng hay chột dạ.
Khương Lưu Huỳnh không nhịn được bật cười, chỉ vào ống quần vẫn còn thấm đẫm nước mà chất vấn:
“Cậu nghĩ tôi bị mù à? Máu còn thấm ra rồi kìa.”
Karl từ đỏ mặt chuyển sang trắng bệch, trên mặt viết rõ hai chữ ngại ngùng, nhưng sự im lặng của cậu đã nói lên tất cả:
“Khương Lưu Huỳnh, cô đừng hòng giở trò lưu manh với tôi.”
Tất nhiên, đây là do cư dân mạng đoán thôi.
Khương Lưu Huỳnh thấy cậu như vậy cũng không ép nữa, nhưng quay lưng bỏ đi thế này thì lương tâm cô cũng không yên.
Dù gì cũng là người trong tổ chức, nhưng cậu thiếu niên trước mặt chưa từng lợi dụng cô, cũng không như Peter luôn tỏ ra thù địch.
“Thôi được rồi, cậu cứ đứng đó đừng nhúc nhích, nói tôi biết thuốc ở đâu, tôi đưa lại cho cậu, cậu tự bôi cũng được chứ?”
Khương Lưu Huỳnh không rõ mức độ nghiêm trọng của vết thương, nhưng cũng biết cậu vì lo lắng nên mới tự đứng dậy khiến vết thương bị kéo giãn.
Đã không cho mình giúp thì thôi, đưa thuốc cũng được coi như đã trả nghĩa rồi.
Karl không ngờ cô lại kiên trì như vậy, nhưng nhớ đến tuýp thuốc kia…
Cậu vẫn im lặng, như một bình dầu kín mít không hé lời.
Điều duy nhất khiến Khương Lưu Huỳnh thấy yên tâm là, cậu thật sự đứng yên không nhúc nhích.
Thôi thì, nhìn qua một vòng cũng không khó tìm, một tuýp thuốc mỡ màu trắng-xanh đặt trên bàn ăn, trông có vẻ đã dùng khá nhiều.
Khương Lưu Huỳnh cầm tuýp thuốc lên cùng với cuộn băng gạc bên cạnh, mới phát hiện, đây đâu phải dùng nhiều, rõ ràng là hết sạch rồi!
“Thuốc đâu?”
Karl: “Hết rồi.”
“Còn loại nào khác không?”
Karl: “…”
Khương Lưu Huỳnh rốt cuộc cũng hiểu ra, tên này mỗi lần gặp câu phủ định, không chắc chắn, hoặc không muốn trả lời thì đều sẽ im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Bất chợt, cô chợt nhớ tới mùi thuốc trên vai mình, giống hệt mùi của tuýp thuốc trong tay cô.
Chẳng lẽ…Karl đã dùng hết thuốc… để bôi cho cô sao?
“Cậu…” Khương Lưu Huỳnh cân nhắc hồi lâu mà không biết nên hỏi thế nào, là hỏi vì sao cậu chỉ mua một tuýp thuốc, hay là hỏi vì sao lại dùng hết cho cô?
Nhưng chưa kịp mở miệng, Karl đã chủ động nói ra:
“Không có bảo hiểm y tế.”
Ngay khoảnh khắc ấy, màn hình livestream lại tràn ngập bình luận:
[Ha ha ha, nghiêm túc kể chuyện cười là muốn cười c.h.ế.t tôi à?]
[Karl: Ba chữ thôi, tôi khiến cả phòng livestream bật cười.]
[Không phải nói ở “Mỹ” chữa bệnh miễn phí toàn dân sao?!]
Karl ngừng một chút rồi bổ sung: “Không có tiền.”
Khương Lưu Huỳnh sững người, ở được căn hộ cao cấp mà lại không mua nổi thuốc kháng viêm bình thường?
Vậy thì cậu ta đã làm cách nào để đưa cô ra khỏi hòn đảo?
Dường như ánh mắt nghi ngờ của Khương Lưu Huỳnh quá nóng bỏng, khiến Karl đành cam chịu tiếp tục giải thích:
“Nhiệm vụ có liên quan đến Đảo Babie, họ cấp cho tôi một con tàu, còn căn hộ này… không có ai ở.”
Thế là sáng tỏ rồi, hóa ra căn hộ này vốn dĩ không phải của cậu ta.
Khương Lưu Huỳnh bỗng cảm thấy mặt đất dưới chân mình như cháy bỏng, cứ như thể giây tiếp theo là FBI sẽ ập vào.
Cư dân mạng cũng lập tức vỡ lẽ:
[Bảo sao cậu ta để Khương Lưu Huỳnh nằm trên ghế sofa, thì ra là sợ làm bẩn giường người khác.]
[Bảo sao cậu ta không đắp chăn cho cô ấy, thì ra là sợ làm bẩn chăn của người khác.]
[Bảo sao… thì ra là…]
[Bạn trên kia bắt đầu biết viết tắt rồi hả???]
Khương Lưu Huỳnh muốn khóc mà không ra nước mắt, lần này thật sự là bó tay hoàn toàn.
“Ở đây đợi tôi.”
Nói xong câu đó cô bước thẳng vào bếp.
Khi quay trở lại trước mặt Karl, trên tay đã cầm theo một cái bát.
Một chữ: “Uống.”
Với khứu giác nhạy bén của Karl, sao có thể không ngửi ra trong đó là gì.
“Tôi… Ưm—”
Khương Lưu Huỳnh không cho cậu cơ hội hỏi, một tay ấn vào vết thương của cậu, nhân lúc Karl kêu đau liền tranh thủ dốc thẳng bát thuốc vào miệng cậu.
Dù sao thì cậu ta cũng đã biết cơ thể cô có điểm đặc biệt, và những người trong tổ chức cũng biết m.á.u của cô có tác dụng chữa lành.
Giờ đây, người duy nhất trong tổ chức đối xử tốt với cô lại đang ở trước mặt, nếu còn tiếp tục giấu giấu giếm giếm… thì lại thấy bản thân quá vô tình rồi.
Thiếu niên trước mắt này, có lẽ là một trong những tia sáng hiếm hoi trong cuộc đời cô, chỉ là… tia sáng ấy hơi dè dặt mà thôi.
“Khụ khụ khụ—” Sau khi uống xong, Karl đột nhiên ho dữ dội, như bị sặc, hai mắt cũng đỏ hoe.
Nhìn thấy cảnh này, trong đầu Khương Lưu Huỳnh bất chợt lại hiện lên dáng vẻ Karl từng khóc nức nở trong lòng cô.
Rốt cuộc… đâu mới là con người thật của cậu?
“Đừng! Đừng có nôn!” Khương Lưu Huỳnh còn đang suy nghĩ thì bất chợt thấy được hành động nhỏ của cậu,
“Im ngay! Tôi bảo cậu im ngay đấy!”
Cô hét to một tiếng rồi lập tức nhón chân, dùng tay bịt chặt miệng thiếu niên, sợ Karl ngửa đầu nôn ra, cô còn đặc biệt dùng tay kia giữ chặt phía sau đầu cậu.
Mà động tác ấy lại khiến tay cô chạm qua vai Karl…
Tư thế này…
Karl lập tức cứng đờ ngay khoảnh khắc cơ thể cô gái áp sát.
Ngoan ngoãn để dòng chất lỏng tanh ngọt ấy trôi thẳng vào dạ dày.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 161
- Chương 162: Chương 162
- Chương 162
- Chương 163: Chương 163
- Chương 163
- Chương 164: Chương 164
- Chương 164
- Chương 165: Chương 165
- Chương 165
- Chương 166: Chương 166
- Chương 166
- Chương 167: Chương 167
- Chương 167
- Chương 168: Chương 168
- Chương 168
- Chương 169: Chương 169
- Chương 169
- Chương 170: Chương 170
- Chương 170
- Chương 171: Chương 171
- Chương 171
- Chương 172: Chương 172
- Chương 172
- Chương 173: Chương 173
- Chương 173
- Chương 174: Chương 174
- Chương 174
- Chương 175: Chương 175
- Chương 175
- Chương 176: Chương 176
- Chương 176
- Chương 177: Chương 177
- Chương 177
- Chương 178: Chương 178
- Chương 178
- Chương 179: Chương 179
- Chương 179
- Chương 180: Chương 180
- Chương 180
- Chương 181: Chương 181
- Chương 181
- Chương 182: Chương 182
- Chương 182
- Chương 183: Chương 183
- Chương 183
- Chương 184: Chương 184
- Chương 184
- Chương 185: Chương 185
- Chương 185
- Chương 186: Chương 186
- Chương 186
- Chương 187: Chương 187
- Chương 187
- Chương 188: Chương 188
- Chương 188
- Chương 189: Chương 189
- Chương 189
- Chương 190: Chương 190
- Chương 190
- Chương 191: Chương 191
- Chương 191
- Chương 192: Chương 192
- Chương 192
- Chương 193: Chương 193
- Chương 193
- Chương 194: Chương 194
- Chương 194
- Chương 195: Chương 195
- Chương 195
- Chương 196: Chương 196
- Chương 196
- Chương 197: Chương 197
- Chương 197
- Chương 198: Chương 198
- Chương 198
- Chương 199: Chương 199
- Chương 199
- Chương 200: Chương 200
- Chương 200
- Chương 201: Chương 201
- Chương 201
- Chương 202: Chương 202
- Chương 202
- Chương 203: Chương 203
- Chương 203
- Chương 204: Chương 204
- Chương 204
- Chương 205: Chương 205
- Chương 205
- Chương 206: Chương 206
- Chương 206
- Chương 207: Chương 207
- Chương 207
- Chương 208: Chương 208
- Chương 208
- Chương 209: Chương 209
- Chương 209
- Chương 210: Chương 210
- Chương 210
- Chương 211: Chương 211
- Chương 211
- Chương 212: Chương 212
- Chương 212
- Chương 213: Chương 213
- Chương 213
- Chương 214: Chương 214
- Chương 214
- Chương 215: Chương 215
- Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 216
- Chương 217: Chương 217
- Chương 217
- Chương 218: Chương 218
- Chương 218
- Chương 219: Chương 219
- Chương 219
- Chương 220: Chương 220
- Chương 220
- Chương 221: Chương 221
- Chương 221
- Chương 222: Chương 222
- Chương 222
- Chương 223: Chương 223
- Chương 223
- Chương 224: Chương 224
- Chương 224
- Chương 225: Chương 225
- Chương 225
- Chương 226: Chương 226
- Chương 226
- Chương 227: Chương 227
- Chương 227
- Chương 228: Chương 228
- Chương 228
- Chương 229: Chương 229
- Chương 229
- Chương 230: Chương 230
- Chương 230
- Chương 231: Chương 231
- Chương 231
- Chương 232: Chương 232
- Chương 232
- Chương 233: Chương 233
- Chương 233
- Chương 234: Chương 234
- Chương 234
- Chương 235: Chương 235
- Chương 235
- Chương 236: Chương 236
- Chương 236
- Chương 237: Chương 237
- Chương 237
- Chương 238: Chương 238
- Chương 238
- Chương 239: Chương 239
- Chương 239
- Chương 240: Chương 240
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Sau Khi Ký Ức Bị Phơi Bày, Những Người Từng Bắt Nạt Cô Đều Khóc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.