Biểu cảm của Khương Lưu Huỳnh lập tức đông cứng lại, cô đứng yên bất động như một bức tượng.
“Anh nói… người mua bức tranh đó là người Nhật? Cô ta còn nói… muốn đến tìm tôi?”
Cô chần chừ hỏi lại, lúc nói đến ba chữ “người Nhật”, theo phản xạ liền ngẩng đầu nhìn về phía người phụ nữ đang đứng trước cửa.
Ánh mắt của đối phương dường như từ đầu đến giờ vẫn dán chặt vào Khương Lưu Huỳnh, đúng lúc cô ngẩng lên thì tầm mắt hai người giao nhau.
Khương Lưu Huỳnh có thị lực rất tốt, qua kính râm vẫn nhìn rõ được ánh nhìn đầy ý lấy lòng trong mắt đối phương, và cả vùng quanh mắt phải đầy sẹo kia.
Thảo nào cô ta đeo kính râm.
Đang suy nghĩ thì,
Website TruyenLau.com
“どうしたの?”
(Chuyện gì vậy?)
Website TruyenLau.com
Có lẽ vì ánh nhìn quá lâu nên đối phương lịch sự cất tiếng hỏi.
Không biết có phải do người Nhật nói chuyện hay dùng cộng hưởng n.g.ự.c không mà dù khoảng cách không gần, âm thanh vẫn bị micro điện thoại thu lại rõ ràng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Truyền thẳng đến tai An Tiểu Đức.
Cậu tuy không hiểu tiếng Nhật, nhưng vẫn phân biệt được, trong đầu lập tức hiện lên ba chữ to tướng: XONG ĐỜI RỒI.
“Chị Lẫm nghe em giải thích! Em tuyệt đối không lộ thông tin của chị đâu! Là con nhỏ người Nhật đó tự điều tra ra! Nhất định là…”
Chưa kịp nói xong, một giọng nữ khác đã chen vào:
“Tên đầu trọc nhà anh đừng có gạt chị Huỳnh! Rõ ràng là lúc đó anh nói với cô ta rằng họa sĩ bức tranh đang ở nước Mỹ! Còn lắm mồm nói đó là nơi chỉ toàn nhà giàu mới được ở nữa cơ!”
An Tiểu Đức lập tức hoảng hốt, hét lớn:
“Nói xạo! Tôi đâu có nói thế!! Tôi… tôi chỉ nói là chị không ở trong nước thôi mà! Chị Lẫm, hu hu hu, tôi biết lỗi rồi, tôi sai rồi… Gần đây tôi kẹt tiền nên mới… hu hu hu tôi không cãi nữa, chị muốn xử sao cũng được!”
Chuyện này đúng thật là lỗi của anh ta, là do quên gỡ bức tranh khỏi danh sách bán.
Vì công ty dạo gần đây gần như phá sản, anh ta định đem mấy món trong văn phòng bán thanh lý đổi chút tiền.
Tình cờ thấy lại bức tranh ấy, cũng đẹp mà, nghĩ chị Lẫm cũng biệt tăm rồi, bán được vài chục tệ cũng tốt.
Ai ngờ… mới vừa liên lạc lại với chị Lẫm chưa được bao lâu thì có một cô gái Nhật tới hỏi mua.
Hai mươi vạn tệ! Lúc đó anh ta cũng không nghĩ nhiều, bán luôn.
Hạt Dẻ Rang Đường
Bán xong mới giật mình nhớ đến chuyện vừa mới nói chuyện lại với chị Lẫm… định bụng sẽ tìm thời gian thú nhận.
Ai dè cô gái Nhật đó cứ khăng khăng đòi gặp họa sĩ.
Thế là anh ta bốc đồng… chỉ vị trí của chị Lẫm cho cô ta để hù một trận.
“Hu hu hu chị ơi tôi thật sự không biết sao người ta lại cho cô ta vào được, chẳng phải khu nhà chị an ninh đỉnh lắm sao!”
…
Khương Lưu Huỳnh sau khi nghe hết tiền căn hậu quả lại một lần nữa rơi vào trầm mặc.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lớn đầu rồi mà còn như trẻ con. Đừng khóc nữa, không sao đâu, tôi sẽ nói chuyện với cô ấy.”
Càng nghe chị nói nhẹ nhàng, An Tiểu Đức lại càng thấy áy náy.
Nhưng Khương Lưu Huỳnh đã dứt khoát cúp máy trước.
Khán giả xem livestream cũng im lặng hồi lâu mới bắt đầu bình luận trở lại:
[Tranh hồi lớp 11 của Khương Lưu Huỳnh mà đã bán được 20 vạn á?? Nếu cô ấy theo đuổi hội họa đến cùng thì giờ tranh chắc phải khởi điểm hàng tram vạn rồi?]
[Hừ, chỉ là một bức tranh thôi mà. Biết đâu là do cô Nhật đó ngốc mới nghĩ nó đáng giá vậy.]
[Thật ra cô ấy cũng đâu phải người nổi tiếng gì, tranh có giá trị thì có, nhưng 20 vạn thì hơi quá.]
Khương Thục nhìn thấy những bình luận coi thường ấy liền đập tay xuống bàn:
“Bọn họ đúng là mắt mù! Dựa vào năng lực vẽ của Huỳnh Huỳnh mà nói thì 20 vạn còn là ít! Hồi đó con bé còn dùng loại màu rẻ tiền, học trong môi trường tệ, thầy cô cũng chẳng ra sao…”
Mỗi lần nhớ lại, lòng bà lại nghẹn ngào.
Nếu năm đó giữ con bé bên cạnh…
Bà không dám nghĩ tiếp nữa. So với việc tưởng tượng mình làm đúng, bà thà dốc sức nghĩ cách bù đắp lại lỗi lầm.
Chuyện quá khứ không thể thay đổi, hối hận… chưa phải lúc.
—
Trở lại trước màn hình.
Người phụ nữ lại cúi chào lần nữa, khi ngẩng đầu thì chiếc kính râm chẳng biết đã biến mất từ lúc nào.
“Tiền bối, chào chị. Em là Shiratori Eri, họa sĩ đến từ Nhật Bản!”
*Bạch Điểu Hội Lý mình sửa thành Shiratori Eri
“Xin chị, hãy nhận em làm đồ đệ!”
Tiếng Hoa vụng về khiến người nghe mù tịt, vì không phải tiếng Nhật nên hệ thống không tự dịch được.
May mà “Tinh Tinh thông minh” đã chu đáo thêm phụ đề bằng bullet chat (bình luận chạy trên màn hình), mọi người cuối cùng cũng hiểu cô ta vừa nói gì.
Rồi ngay giây tiếp theo khi hiểu ra, toàn bộ khán giả đều hóa đá, sững sờ.
[Eri… tiền bối Eri!? Không thể nào! Đây không thể là Shiratori Eri của chúng ta được!!], từ IP Nhật Bản
[Đúng vậy! Tiền bối Shiratori của chúng ta rõ ràng trông như thế này cơ mà: (đính kèm hình)], từ IP Nhật Bản.
[? Khác gì đăng ảnh dìm của Khương Lưu Huỳnh đâu? Cậu đang đùa đấy à?]
Mọi người nhìn “phiên bản giá rẻ của Khương Lưu Huỳnh” mà trong lòng như có đàn ngựa hoang chạy qua.
Nhưng ngoài sự kinh ngạc… còn có cảm giác xấu hổ.
Bởi vì, tra trên bách khoa toàn thư ra được rằng Shiratori Eri là một đại thần vẽ tranh, mỗi bức tranh của cô ta đều có giá lên tới hàng chục triệu yên.
Vậy mà một đại thần như thế… lại đích thân tới tìm Khương Lưu Huỳnh… xin được bái sư!?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 161
- Chương 162: Chương 162
- Chương 162
- Chương 163: Chương 163
- Chương 163
- Chương 164: Chương 164
- Chương 164
- Chương 165: Chương 165
- Chương 165
- Chương 166: Chương 166
- Chương 166
- Chương 167: Chương 167
- Chương 167
- Chương 168: Chương 168
- Chương 168
- Chương 169: Chương 169
- Chương 169
- Chương 170: Chương 170
- Chương 170
- Chương 171: Chương 171
- Chương 171
- Chương 172: Chương 172
- Chương 172
- Chương 173: Chương 173
- Chương 173
- Chương 174: Chương 174
- Chương 174
- Chương 175: Chương 175
- Chương 175
- Chương 176: Chương 176
- Chương 176
- Chương 177: Chương 177
- Chương 177
- Chương 178: Chương 178
- Chương 178
- Chương 179: Chương 179
- Chương 179
- Chương 180: Chương 180
- Chương 180
- Chương 181: Chương 181
- Chương 181
- Chương 182: Chương 182
- Chương 182
- Chương 183: Chương 183
- Chương 183
- Chương 184: Chương 184
- Chương 184
- Chương 185: Chương 185
- Chương 185
- Chương 186: Chương 186
- Chương 186
- Chương 187: Chương 187
- Chương 187
- Chương 188: Chương 188
- Chương 188
- Chương 189: Chương 189
- Chương 189
- Chương 190: Chương 190
- Chương 190
- Chương 191: Chương 191
- Chương 191
- Chương 192: Chương 192
- Chương 192
- Chương 193: Chương 193
- Chương 193
- Chương 194: Chương 194
- Chương 194
- Chương 195: Chương 195
- Chương 195
- Chương 196: Chương 196
- Chương 196
- Chương 197: Chương 197
- Chương 197
- Chương 198: Chương 198
- Chương 198
- Chương 199: Chương 199
- Chương 199
- Chương 200: Chương 200
- Chương 200
- Chương 201: Chương 201
- Chương 201
- Chương 202: Chương 202
- Chương 202
- Chương 203: Chương 203
- Chương 203
- Chương 204: Chương 204
- Chương 204
- Chương 205: Chương 205
- Chương 205
- Chương 206: Chương 206
- Chương 206
- Chương 207: Chương 207
- Chương 207
- Chương 208: Chương 208
- Chương 208
- Chương 209: Chương 209
- Chương 209
- Chương 210: Chương 210
- Chương 210
- Chương 211: Chương 211
- Chương 211
- Chương 212: Chương 212
- Chương 212
- Chương 213: Chương 213
- Chương 213
- Chương 214: Chương 214
- Chương 214
- Chương 215: Chương 215
- Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 216
- Chương 217: Chương 217
- Chương 217
- Chương 218: Chương 218
- Chương 218
- Chương 219: Chương 219
- Chương 219
- Chương 220: Chương 220
- Chương 220
- Chương 221: Chương 221
- Chương 221
- Chương 222: Chương 222
- Chương 222
- Chương 223: Chương 223
- Chương 223
- Chương 224: Chương 224
- Chương 224
- Chương 225: Chương 225
- Chương 225
- Chương 226: Chương 226
- Chương 226
- Chương 227: Chương 227
- Chương 227
- Chương 228: Chương 228
- Chương 228
- Chương 229: Chương 229
- Chương 229
- Chương 230: Chương 230
- Chương 230
- Chương 231: Chương 231
- Chương 231
- Chương 232: Chương 232
- Chương 232
- Chương 233: Chương 233
- Chương 233
- Chương 234: Chương 234
- Chương 234
- Chương 235: Chương 235
- Chương 235
- Chương 236: Chương 236
- Chương 236
- Chương 237: Chương 237
- Chương 237
- Chương 238: Chương 238
- Chương 238
- Chương 239: Chương 239
- Chương 239
- Chương 240: Chương 240
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Sau Khi Ký Ức Bị Phơi Bày, Những Người Từng Bắt Nạt Cô Đều Khóc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.