Trong hình ảnh, “con ma” giơ tay chỉ vào bức tường đỏ m.á.u kia, móng tay đen dài nổi bật trên làn da trắng bệnh,
“Đây là tất cả nhựa hoa đỏ mà tôi tìm được, tất cả đấy.”
Giọng nói ấy giống như đang tự lẩm bẩm, nhưng Khương Lưu Huỳnh biết rõ, cô ta đang muốn đòi một lời giải thích từ mình.
Nhưng khi cúi đầu nhìn vết dây siết hằn trên cổ tay, nghĩ đến những cú xóc nảy đầy mệt mỏi trên đường bị bắt tới đây, trong lòng cô vẫn không khỏi phẫn nộ, trừng mắt nhìn cô ta:
“Cô trói tôi đến đây chỉ để cho tôi xem bức tường này sao? Với lại cô làm sao biết đây là nhựa của tất cả các loài hoa trên thế giới chứ?”
Mặc dù nói thế, nhưng Khương Lưu Huỳnh vẫn thầm khâm phục người phụ nữ này.
Cô ta thực sự đã tìm kiếm tất cả các loài hoa trên thế giới, rồi nhuộm kín cả một bức tường trắng.
So với ba bức tường còn lại, bức này đỏ rực như máu, làm những bức kia trông trắng đến mức chói mắt.
Shiratori Eri nghe vậy lại càng thêm phẫn nộ.
Chính vì một câu nói của Khương Lưu Huỳnh, cô ta đã khổ sở đi khắp nơi tìm hoa, có những loài cực kỳ hiếm khiến cô ta phải bỏ ra một số tiền khổng lồ để có được.
Kết quả cuối cùng là… TruyenLau
“Cô lừa tôi.”
TruyenLau
“Cô đang lừa tôi!”
TruyenLau.com
Nói tới đây, cô ta bước thẳng đến, túm lấy cánh tay Khương Lưu Huỳnh, móng tay nhọn hoắt gần như cắm thẳng vào da thịt cô.
“A—”
Khương Lưu Huỳnh không kìm được mà bật ra tiếng rên đau.
Ban nãy còn nhịn được, sao tự dưng lại nổi khùng lên như thế chứ?
May là cô cũng không phải kiểu người tay không chịu trận.
Nhưng ngay khi đang định rút lọ bột thuốc giấu ở hông ra thì bỗng nhớ tới tính cách cực kỳ cố chấp của Shiratori Eri, người kiểu gì cũng không chịu buông tha nếu chưa đạt được mục đích.
Thế nên… hay là…
Khương Lưu Huỳnh thở dài, như nhận mệnh mà nói:
“Tôi có thể dạy cô vẽ. Nhưng trước hết, để tôi xem trình độ của cô đã.”
Biết đâu… căn bản không cần cô phải dạy.
Câu này cô giữ lại trong lòng, dù gì cũng phải tìm cách trì hoãn thời gian, phòng khi Shiratori Eri lại nổi điên vì chuyện “màu vẽ”.
Cô cũng cần có thời gian… Và Karl… có lẽ cậu ta sẽ tới cứu cô, đúng không?
Suy nghĩ ấy vừa lóe lên, chính Khương Lưu Huỳnh cũng thấy mình hoảng hốt.
Cô chưa từng nghĩ bản thân, kẻ luôn đối mặt với khó khăn một mình, lúc này lại đặt hy vọng vào một người khác.
Một cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen.
Giống như… có được chỗ dựa.
Giống như lúc 4 tuổi, bị nhốt trong chuồng bò, cô vẫn không ngừng hy vọng có ai đến cứu mình.
“Cô đang nhớ đến ai?”
Shiratori Eri nheo mắt hỏi, không hề đáp lại lời đề nghị ban nãy, vết sẹo trên mặt cô ta cũng nhăn lại theo nét mặt.
Phía mặt trái, nơi bị thương nhẹ hơn, khi nheo mắt lại lại có vài phần giống… mắt cáo.
Khương Lưu Huỳnh nghĩ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nếu không bị bỏng, hẳn cô ta là một người phụ nữ rất xinh đẹp.
Câu hỏi vừa thốt ra cũng khiến cư dân mạng tò mò.
Bởi vì rõ ràng nét mặt của Khương Lưu Huỳnh so với lúc đầu đã dịu đi thấy rõ, có cảm giác đúng là đang nhớ nhung một ai đó.
“Chắc chắn là nhớ đến chúng tôi rồi, người nhà của Huỳnh Huỳnh mà, ngoài chúng tôi thì còn ai nữa..."
Khương Tư Niên cười gượng nói, hai người còn lại liếc nhìn nhau, không cần nói cũng biết người cô đang nghĩ tới là Karl.
Nhưng không ai vạch trần, cứ để Khương Tư Niên chìm trong mộng tưởng, như thế, lúc anh ta phải đối mặt với sự thật, nỗi đau sẽ càng sâu.
⸻
Cuối cùng Shiratori Eri cũng đồng ý, móng tay đen sắc bén rút ra khỏi da, kéo theo một vệt đỏ loang lổ.
Nhưng cô ta chưa kịp nhìn rõ thì đã bị Khương Lưu Huỳnh chộp lấy một tay và nhét vào miệng.
Cảm giác mềm mại ấm áp ấy khiến Shiratori Eri như bị điện giật, toàn thân tê rần đến mức không thể suy nghĩ gì nữa, đứng đơ như tượng.
Nhân lúc đó, Khương Lưu Huỳnh nhanh chóng dùng tay còn lại lau sạch các dấu vết, rồi lặng lẽ quệt một ít chất lỏng trên tường bôi lên vết thương, giả vờ đó là m.á.u của mình.
“Baka yarou!!”
(Đồ ngu ngốc!!)
Shiratori Eri cuối cùng cũng hoàn hồn, rút tay lại.
Cái đầu vốn trống rỗng của cô ta trong khoảnh khắc ấy bỗng tràn ngập vô số cảm xúc phức tạp, ghê tởm? Chán ghét?
Không đúng. Nếu là vậy, thì theo bản năng, cơ thể cô ta đáng lý đã rút s.ú.n.g và b.ắ.n đối phương thành thịt vụn từ lâu rồi!
Hơn nữa… hơn nữa cô ta thậm chí không muốn g.i.ế.c Khương Lưu Huỳnh … mà còn có chút…
Muốn gần gũi hơn?
Hạt Dẻ Rang Đường
Thật kỳ lạ.
Khương Lưu Huỳnh ho khan mấy tiếng để giả vờ xua tan không khí ngượng ngập, sau đó xấu hổ quay mặt đi.
Thật ra cô rất muốn giải thích là mình chỉ chạm môi vào da đối phương một chút, phải biết rằng móng tay cô ta dài như thế, cô cũng chỉ chạm đúng đầu nhọn của móng tay thôi, đâu có làm gì thái quá…
Khụ khụ! Nghĩ vậy lại thấy… không nên giải thích nữa.
Dù gì thì… đúng là cô hơi đường đột thật.
“Xin lỗi.”
Lần này đến lượt Khương Lưu Huỳnh cúi đầu xin lỗi.
Mặt của Shiratori Eri lại bắt đầu nóng ran lên khi đầu óc cô ta tỉnh táo trở lại, miệng không ngừng lặp đi lặp lại ba chữ mà đối phương vừa nói:
“Xin lỗi.”
Cô ta bắt đầu nghĩ:
“Xin lỗi” vì chuyện gì?
Xin lỗi vì… l.i.ế.m tay mình?
Hay là… xin lỗi vì thích mình?
Shiratori Eri không dám tưởng tượng rằng sẽ có người thích mình.
Khuôn mặt này, ngay cả cha mẹ ruột cũng từng ruồng bỏ, làm sao có ai yêu cô ta được?
Không thể nào.
Người phụ nữ này nhất định có âm mưu!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 161
- Chương 162: Chương 162
- Chương 162
- Chương 163: Chương 163
- Chương 163
- Chương 164: Chương 164
- Chương 164
- Chương 165: Chương 165
- Chương 165
- Chương 166: Chương 166
- Chương 166
- Chương 167: Chương 167
- Chương 167
- Chương 168: Chương 168
- Chương 168
- Chương 169: Chương 169
- Chương 169
- Chương 170: Chương 170
- Chương 170
- Chương 171: Chương 171
- Chương 171
- Chương 172: Chương 172
- Chương 172
- Chương 173: Chương 173
- Chương 173
- Chương 174: Chương 174
- Chương 174
- Chương 175: Chương 175
- Chương 175
- Chương 176: Chương 176
- Chương 176
- Chương 177: Chương 177
- Chương 177
- Chương 178: Chương 178
- Chương 178
- Chương 179: Chương 179
- Chương 179
- Chương 180: Chương 180
- Chương 180
- Chương 181: Chương 181
- Chương 181
- Chương 182: Chương 182
- Chương 182
- Chương 183: Chương 183
- Chương 183
- Chương 184: Chương 184
- Chương 184
- Chương 185: Chương 185
- Chương 185
- Chương 186: Chương 186
- Chương 186
- Chương 187: Chương 187
- Chương 187
- Chương 188: Chương 188
- Chương 188
- Chương 189: Chương 189
- Chương 189
- Chương 190: Chương 190
- Chương 190
- Chương 191: Chương 191
- Chương 191
- Chương 192: Chương 192
- Chương 192
- Chương 193: Chương 193
- Chương 193
- Chương 194: Chương 194
- Chương 194
- Chương 195: Chương 195
- Chương 195
- Chương 196: Chương 196
- Chương 196
- Chương 197: Chương 197
- Chương 197
- Chương 198: Chương 198
- Chương 198
- Chương 199: Chương 199
- Chương 199
- Chương 200: Chương 200
- Chương 200
- Chương 201: Chương 201
- Chương 201
- Chương 202: Chương 202
- Chương 202
- Chương 203: Chương 203
- Chương 203
- Chương 204: Chương 204
- Chương 204
- Chương 205: Chương 205
- Chương 205
- Chương 206: Chương 206
- Chương 206
- Chương 207: Chương 207
- Chương 207
- Chương 208: Chương 208
- Chương 208
- Chương 209: Chương 209
- Chương 209
- Chương 210: Chương 210
- Chương 210
- Chương 211: Chương 211
- Chương 211
- Chương 212: Chương 212
- Chương 212
- Chương 213: Chương 213
- Chương 213
- Chương 214: Chương 214
- Chương 214
- Chương 215: Chương 215
- Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 216
- Chương 217: Chương 217
- Chương 217
- Chương 218: Chương 218
- Chương 218
- Chương 219: Chương 219
- Chương 219
- Chương 220: Chương 220
- Chương 220
- Chương 221: Chương 221
- Chương 221
- Chương 222: Chương 222
- Chương 222
- Chương 223: Chương 223
- Chương 223
- Chương 224: Chương 224
- Chương 224
- Chương 225: Chương 225
- Chương 225
- Chương 226: Chương 226
- Chương 226
- Chương 227: Chương 227
- Chương 227
- Chương 228: Chương 228
- Chương 228
- Chương 229: Chương 229
- Chương 229
- Chương 230: Chương 230
- Chương 230
- Chương 231: Chương 231
- Chương 231
- Chương 232: Chương 232
- Chương 232
- Chương 233: Chương 233
- Chương 233
- Chương 234: Chương 234
- Chương 234
- Chương 235: Chương 235
- Chương 235
- Chương 236: Chương 236
- Chương 236
- Chương 237: Chương 237
- Chương 237
- Chương 238: Chương 238
- Chương 238
- Chương 239: Chương 239
- Chương 239
- Chương 240: Chương 240
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Sau Khi Ký Ức Bị Phơi Bày, Những Người Từng Bắt Nạt Cô Đều Khóc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.