Nói Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.
Ngay giây tiếp theo, màn hình điện thoại của Jack sáng lên.
Phải biết rằng từ sau khi họ tuyên bố nghỉ hưu, họ đã cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, chiếc điện thoại này cũng gần như chỉ để trưng bày, hầu như không còn nhận được tin nhắn nào nữa.
Jack đeo kính lão, nhìn kỹ vào màn hình, không ngờ lại là tin nhắn từ cậu con rể rẻ mạt của mình. Từ sau khi Khương Chấn Thiên cưới vợ hai, cả hai đã không còn liên lạc nữa.
Giờ tự nhiên gửi tin nhắn tới làm gì?
[Bố, con có chuyện muốn nhờ. Giờ tập đoàn Khương thị đang gặp khủng hoảng, cần một khoản tiền gấp. Xin bố giúp đỡ!]
Không một lời chào hỏi, chẳng chút vòng vo, thẳng thừng đến mức ngay cả một người nước ngoài như Jack cũng cảm thấy khó chịu, sắc mặt lập tức sa sầm.
Thấy vẻ mặt của chồng không đúng, Khương Thục liền hỏi:
“Chuyện gì thế, Jack? Ai gửi tin nhắn vậy?”
Jack thở dài:
Website TruyenLau.com
“Haiz, là chồng của Nhược Nhược. Anh không ngờ tập đoàn Khương thị của Hoa Quốc thực sự đã hết tiền rồi. Bảo sao cháu gái chúng ta lại phải làm mấy thứ câu kéo sự chú ý này.”
Nghe xong, Khương Thục bất đắc dĩ gõ nhẹ lên đầu chồng:
“Không phải tiến đảo môn, là ở rể! Hồi đó em thấy cậu ta cũng có năng lực, lại chịu theo Nhược Nhược đổi họ, làm con rể nhà họ Khương. Ai ngờ bây giờ ngay cả Khương thị cũng không quản lý nổi, còn nghèo đến mức phải vay tiền của chúng ta.”
TruyenLau.com
Liên kết tin nhắn này với những chuyện gần đây, Khương Thục lập tức nhận ra có thể Jack nói đúng—đám trẻ này lại nghĩ ra cách quay phim mới gì đó…
Khương Lưu Huỳnh.
TruyenLau
Sao bà có thể có một đứa cháu gái như vậy chứ?
Đó là mẹ ruột của con bé, sao có thể tùy tiện mang ra làm tư liệu được?!
Nghĩ đến đây, Khương Thục tức đến mức ho khan hai tiếng, sắc mặt cũng tái nhợt đi.
Thấy thế, Jack lập tức dừng động tác đang chuyển khoản, tiến tới an ủi:
“Đừng giận nữa, Thục. Nếu em thấy không khỏe, chúng ta đừng xem nữa, được không? Những thứ bọn trẻ làm, chúng ta cũng chẳng hiểu. Hay là anh đưa em ra ngoài đi dạo nhé?”
Nhưng lúc này, cơn giận trong lòng Khương Thục vẫn chưa nguôi, bà dứt khoát từ chối:
“Cứ xem tiếp đi! Em muốn xem thử trong năm năm chúng ta nghỉ hưu, Khương Lưu Huỳnh đã làm ra những trò gì!”
Đứa cháu gái này từ trước đã khiến bà vô cùng thất vọng.
Là tiểu thư khuê các mà chẳng có chút tài cán nào, lúc nào cũng trốn trong góc, không ra dáng chút nào.
Nhưng dù sao cũng là cháu ruột, trước khi đi bà vẫn để lại cho con bé một tỷ làm tiền tiêu vặt.
Vậy mà mới mấy năm đã tiêu sạch rồi.
Thật sự… quá sức thất vọng!
Jack dù muốn giúp cũng chẳng biết làm gì, đành ngồi xuống bên cạnh vợ, cùng bà tiếp tục xem.
Thời gian đã sang ngày hôm sau, hoặc có lẽ là ngày thứ ba?
Bọn họ cũng không rõ đã trôi qua bao lâu, nhưng trời rốt cuộc cũng sáng.
Khương Lưu Huỳnh cuối cùng không còn đầy vết thương nữa, vết bầm trên trán cũng đã biến mất, chỉ là tóc mái có vẻ dài hơn.
Nhưng hôm nay có chút khác biệt.
Cô vươn tay, dùng kẹp ghim vén tóc mái sang một bên, chỉ để lại vài lọn tóc vụn che đi đôi mắt vẫn còn đỏ hoe—có lẽ là đã khóc rất lâu.
May mắn thay, Vương Quyên và Khương Diễm dường như không kể cho ai nghe về chuyện đã xảy ra đêm hôm đó.
Khương Lưu Huỳnh vẫn có thể tự do đi lại trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cô bước từng bước lên cầu thang.
Nhưng có điều kỳ lạ—
[Phòng của cô ấy không phải ở tầng một sao? Sao lại đột nhiên đi lên trên? Đừng để bị Khương Oản Oản bắt gặp nữa đấy!]
[Không lẽ… định trực tiếp đối đầu với Vương Quyên? Đừng làm chuyện dại dột, bảo bối! So với việc g.i.ế.c bà ta hay cùng c.h.ế.t với bà ta, tốt hơn hết là nghĩ cách ghi lại bằng chứng đi!]
[Đừng nói nữa, hu hu, tôi đã tưởng tượng ra cảnh Lưu Huỳnh trước khi c.h.ế.t còn phải chịu sự nguyền rủa của nhà họ Khương, thậm chí là cả thế giới khinh bỉ. Biết đâu sau khi c.h.ế.t rồi, còn bị người ta đào mộ lên ấy chứ! Đám fan cuồng của Khương Oản Oản và Khương Thành Du thực sự không có não đâu!]
May mà cô không dừng lại ở tầng ba, mà tiếp tục đi lên trên.
Lại vòng qua một vòng, cuối cùng cô cũng tìm thấy một cầu thang khác.
Sau khi leo lên, mọi người kinh ngạc phát hiện tầng này cực kỳ chật hẹp, hình dạng cũng không theo quy tắc nào, giống như một căn gác xép.
Toàn bộ tầng chỉ có duy nhất một căn phòng.
Vừa nhìn thấy cánh cửa gỗ cũ kỹ đã ngả vàng, Khương Lưu Huỳnh lập tức nhận ra—nơi này đã có người khác ghé qua.
Bởi vì trên tay nắm cửa dính đầy những vệt màu vàng xanh lẫn lộn, giống như có ai đó từng dùng tay nắm chặt.
Một cảm giác sợ hãi bất giác dâng lên trong lòng cô…
Nhưng cuối cùng, cô vẫn run rẩy vươn tay ra nắm lấy tay cầm.
Lần này, thậm chí cô không cần vặn khóa—chỉ nhẹ nhàng đẩy một cái, cửa đã mở.
Khung cảnh trước mắt khiến Khương Lưu Huỳnh sững sờ tại chỗ, đồng tử co rút lại kịch liệt.
Trên cửa sổ, một chữ “CHẾT” khổng lồ màu đỏ chói mắt được viết lên, giống như m.á.u tươi.
Ánh nắng xuyên qua lớp kính, phản chiếu vào phòng cũng nhuốm một tầng sắc đỏ, phủ lên người cô như một lớp màng quỷ dị.
Hạt Dẻ Rang Đường
Rõ ràng là ánh mặt trời chói chang, nhưng lúc này, thứ cô cảm nhận được lại là một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Mặt sàn thì bừa bộn vô cùng—khắp nơi đều là những bức tranh của cô bị xé nát, giá vẽ bị đẩy đổ, những hộp màu mà cô đã dành dụm toàn bộ tiền bạc để mua cũng bị hất tung, cọ vẽ thì bị bẻ cong thành hình dạng méo mó.
Sao lại… thành ra thế này?
“Soạt—”
Cô vừa bước lên hai bước đã giẫm lên những mảnh giấy vụn.
Dù đã cố hết sức để chỉ đặt chân vào khoảng trống, nhưng vẫn không thể tránh khỏi.
Lúc này, bước chân cô nhẹ tựa vũ công, như đang múa trên một bãi chiến trường đầy những mảnh t.h.i t.h.ể bị xé vụn.
Đỏ… Đen… Đủ loại màu sắc hỗn loạn…
Từng bước, từng bước lướt qua những tác phẩm đã bị hủy hoại, cuối cùng cô dừng lại bên cạnh chiếc giá vẽ bị đổ, cúi người nhặt lên chồng tranh bị xé nát.
Bàn tay run rẩy vuốt nhẹ từng tờ giấy, cảm nhận sức nặng của chúng.
Mỗi một bức tranh ở đây đều là tác phẩm cô vẽ sau những lần tổn thương, cũng là cách duy nhất để cô trút bỏ cảm xúc trong lòng.
Thế nhưng, giờ phút này, tất cả đều bị quét lên một lớp sơn đen, trở nên méo mó, biến dạng đến mức không còn nhận ra nữa.
Điều kỳ lạ là, cô không cảm thấy quá đau lòng.
Bình tĩnh đến đáng sợ.
Chỉ có đôi tay run rẩy, vẫn tiếp tục lật giở từng trang, mới tiết lộ nỗi hoang mang đang cuộn trào trong lòng cô.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 161
- Chương 162: Chương 162
- Chương 162
- Chương 163: Chương 163
- Chương 163
- Chương 164: Chương 164
- Chương 164
- Chương 165: Chương 165
- Chương 165
- Chương 166: Chương 166
- Chương 166
- Chương 167: Chương 167
- Chương 167
- Chương 168: Chương 168
- Chương 168
- Chương 169: Chương 169
- Chương 169
- Chương 170: Chương 170
- Chương 170
- Chương 171: Chương 171
- Chương 171
- Chương 172: Chương 172
- Chương 172
- Chương 173: Chương 173
- Chương 173
- Chương 174: Chương 174
- Chương 174
- Chương 175: Chương 175
- Chương 175
- Chương 176: Chương 176
- Chương 176
- Chương 177: Chương 177
- Chương 177
- Chương 178: Chương 178
- Chương 178
- Chương 179: Chương 179
- Chương 179
- Chương 180: Chương 180
- Chương 180
- Chương 181: Chương 181
- Chương 181
- Chương 182: Chương 182
- Chương 182
- Chương 183: Chương 183
- Chương 183
- Chương 184: Chương 184
- Chương 184
- Chương 185: Chương 185
- Chương 185
- Chương 186: Chương 186
- Chương 186
- Chương 187: Chương 187
- Chương 187
- Chương 188: Chương 188
- Chương 188
- Chương 189: Chương 189
- Chương 189
- Chương 190: Chương 190
- Chương 190
- Chương 191: Chương 191
- Chương 191
- Chương 192: Chương 192
- Chương 192
- Chương 193: Chương 193
- Chương 193
- Chương 194: Chương 194
- Chương 194
- Chương 195: Chương 195
- Chương 195
- Chương 196: Chương 196
- Chương 196
- Chương 197: Chương 197
- Chương 197
- Chương 198: Chương 198
- Chương 198
- Chương 199: Chương 199
- Chương 199
- Chương 200: Chương 200
- Chương 200
- Chương 201: Chương 201
- Chương 201
- Chương 202: Chương 202
- Chương 202
- Chương 203: Chương 203
- Chương 203
- Chương 204: Chương 204
- Chương 204
- Chương 205: Chương 205
- Chương 205
- Chương 206: Chương 206
- Chương 206
- Chương 207: Chương 207
- Chương 207
- Chương 208: Chương 208
- Chương 208
- Chương 209: Chương 209
- Chương 209
- Chương 210: Chương 210
- Chương 210
- Chương 211: Chương 211
- Chương 211
- Chương 212: Chương 212
- Chương 212
- Chương 213: Chương 213
- Chương 213
- Chương 214: Chương 214
- Chương 214
- Chương 215: Chương 215
- Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 216
- Chương 217: Chương 217
- Chương 217
- Chương 218: Chương 218
- Chương 218
- Chương 219: Chương 219
- Chương 219
- Chương 220: Chương 220
- Chương 220
- Chương 221: Chương 221
- Chương 221
- Chương 222: Chương 222
- Chương 222
- Chương 223: Chương 223
- Chương 223
- Chương 224: Chương 224
- Chương 224
- Chương 225: Chương 225
- Chương 225
- Chương 226: Chương 226
- Chương 226
- Chương 227: Chương 227
- Chương 227
- Chương 228: Chương 228
- Chương 228
- Chương 229: Chương 229
- Chương 229
- Chương 230: Chương 230
- Chương 230
- Chương 231: Chương 231
- Chương 231
- Chương 232: Chương 232
- Chương 232
- Chương 233: Chương 233
- Chương 233
- Chương 234: Chương 234
- Chương 234
- Chương 235: Chương 235
- Chương 235
- Chương 236: Chương 236
- Chương 236
- Chương 237: Chương 237
- Chương 237
- Chương 238: Chương 238
- Chương 238
- Chương 239: Chương 239
- Chương 239
- Chương 240: Chương 240
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Sau Khi Ký Ức Bị Phơi Bày, Những Người Từng Bắt Nạt Cô Đều Khóc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.