Trong lúc giấc mơ vẫn đang tiếp diễn, thời gian ở thế giới thực cũng trôi qua, chỉ là trôi nhanh hơn một chút, giờ đã là đêm khuya.
Sau khi biết được sự thật, Khương Thành Du mãi vẫn không thể bình tĩnh lại, vẫn cùng Khương Chấn Thiên ở bên ngoài phòng phẫu thuật.
Cho đến khi bác sĩ bên trong đẩy cửa bước ra.
“Bác… bác sĩ! Con gái tôi sao rồi? Nó còn cần truyền m.á.u nữa không? Lấy của tôi đi, tôi là bố ruột của nó!”
Khương Chấn Thiên lao tới như tên bắn, trong khi đó Khương Thành Du đột ngột ngẩng đầu lên,
“Con gái? Con gái nào? Bố… Khương Chấn Thiên, bố lại lén bọn con sinh thêm một đứa con gái nữa hả!!”
Có thể thấy anh ta hoàn toàn không coi người trong phòng là Khương Lưu Huỳnh. Ngược lại, Khương Chấn Thiên chỉ hừ lạnh một tiếng, không có ý định nói rõ sự thật, tiếp tục hỏi bác sĩ:
“Có phải nên để an ninh đuổi người không liên quan này ra khỏi bệnh viện không?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
…Bác sĩ nghẹn lời, chưa từng gặp người nào trở mặt nhanh như vậy.
TruyenLau
“Khương tiên sinh, cơ thể Khương tiểu thư đang gặp một số vấn đề, chúng tôi cần thêm chút thời gian, xin đừng vội.”
Nói xong liền vội vàng xách một cái hộp rời khỏi đó, Khương Chấn Thiên còn định hỏi thêm cho rõ ràng, nhưng lại bị Khương Thành Du, kẻ chuyên kéo chân sau cản lại.
Hạt Dẻ Rang Đường
TruyenLau
“Bố không được đi! Nói rõ cho con biết cô con gái đó là ở đâu ra?!”
“Sản phẩm thất bại thì vẫn là sản phẩm thất bại, đầu óc mãi cũng không thông minh ra. Con gái tao, ngoài Huỳnh Huỳnh ra còn có thể là ai?”
Từ khi Khương Chấn Thiên biết được thân thế của Khương Thành Du, dường như mỗi lần đều không quên nhấn mạnh rằng anh ta là một “sản phẩm thất bại”, lần nào cũng khiến anh ta đau lòng.
Nghe riết rồi anh ta cũng dần chấp nhận, trừ một điều:
“Không thể nào! Rõ ràng Lưu Huỳnh vẫn đang livestream ký ức của mình, sao có thể đột nhiên nhập viện? Nhất định là bố, đã ngoại tình rồi!”
Anh ta luôn tin rằng người nằm bên trong không thể là Khương Lưu Huỳnh, giống như lý do của người khác:
“Nó lợi hại như vậy, khả năng tự phục hồi cũng mạnh, sao có thể phải vào phòng phẫu thuật?”
Khương Chấn Thiên đã mệt mỏi, từ lúc người này xuất hiện bên cạnh ông là cứ hỏi tới hỏi lui, mà điều quan trọng là, ông đã nói thật mà anh ta lại không tin.
“Khốn kiếp, tin thì tin không tin thì cút! Đừng làm phiền tao ở đây đợi Huỳnh Huỳnh!”
Vừa nói ông vừa lặng lẽ hé mở cửa phòng phẫu thuật một khe nhỏ, vì không thấy gì nên lại từ từ đưa chân vào, nửa người, rồi cả người.
Lạ một điều là bên trong dường như không ai cử động, bóng của họ đều như bị đóng băng ở một chỗ, và rất yên tĩnh, không hề có tiếng trò chuyện.
Cuối cùng ông đành vén tấm rèm phẫu thuật màu xanh lên,
Có mấy người đang vây quanh giường phẫu thuật, bên cạnh còn có mấy túi treo chứa huyết tương, là đang truyền máu?
“Khương Chấn Thiên, bố định làm gì đó!”
Chỉ là ông còn chưa kịp nhìn kỹ thì phía sau đã vang lên một tiếng quát, chính là từ đồng đội “heo” Khương Thành Du.
Kế tiếp, hai người liền bị các nhân viên y tế bên trong phát hiện rồi bị đuổi ra ngoài.
“Khương Thành Du, đồ ngu chỉ biết phá hoại việc lớn!” – ông nghiến răng nghiến lợi nói ra một câu như vậy.
Trái lại, Khương Thành Du lại không cho là đúng, còn phản bác lại:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Chính vì có những người nhà không tuân thủ quy định như ông mà bác sĩ mới không thể tập trung cứu người, Lưu Huỳnh chắc chắn sẽ không sao. Sao lúc trước không thấy ông quan tâm nó như bây giờ?”
Khương Chấn Thiên ngồi lại dưới đất, nhắm mắt nghỉ ngơi, rõ ràng là không muốn tiếp tục để ý đến anh ta. Không ngờ hành động này lại càng cổ vũ anh ta tiếp tục lải nhải:
“Tôi hiểu rồi, người trong kia chắc chắn là con riêng của ông! Vì chúng tôi không phải con ruột nên ông bỏ mặc luôn đúng không, Khương Chấn Thiên, ông đúng là đạo đức giả!”
Đúng lúc này bác sĩ quay lại, Khương Chấn Thiên nghe thấy tiếng bước chân liền lập tức đẩy Khương Thành Du ra, chắn trước mặt bác sĩ, hỏi dồn dập:
“Bác sĩ! Con gái tôi rốt cuộc thế nào rồi? Sao trong đó không thấy các người thực hiện bất kỳ biện pháp nào cho con bé cả?!”
“Tôi yêu cầu được vào trong giám sát ca phẫu thuật! Không, tôi yêu cầu chuyển viện!”
Bác sĩ khẽ nhíu mày, không ngờ người đàn ông này lại gan to đến mức dám xông vào phòng phẫu thuật, mà bên trong không hiểu sao cũng để cho ông ta vào được!
Nhưng ngay khi nghe đến hai chữ “chuyển viện”, bác sĩ lập tức đổi sang vẻ mặt buồn bã, tiếc nuối:
“Rất xin lỗi, Khương tiên sinh… Khương tiểu thư…”
Đúng lúc đó, tai của Khương Thành Du giật lên, anh ta đột ngột xông lên phía trước, thậm chí còn quá đáng hơn khi túm cổ áo bác sĩ, hét lớn:
“Người nằm bên trong tên là gì?!”
Bác sĩ bị nắm cổ áo thì hoảng hốt, cứ ngỡ kế hoạch của mình đã bị bại lộ, mãi đến khi nghe được câu hỏi thì mới thở phào, đáp:
“Khương Lưu Huỳnh tiểu thư hiện đang trong tình trạng nguy kịch, không phù hợp để chuyển viện. Vừa rồi tôi ra ngoài là để tìm viện trưởng bàn về phương án tiếp theo, xin đừng lo, tôi sẽ cố hết sức…”
Lải nhải một tràng dài, nhưng tai Khương Thành Du chỉ nghe lọt đúng bốn chữ: “Tính mạng nguy kịch”.
“Không phải… không phải con riêng của Khương Chấn Thiên?”
Không cam tâm, anh ta lại hỏi lại lần nữa, lần này thì nhận được hai cái lườm sắc lẹm từ hai người đối diện.
…
Bác sĩ cuối cùng cũng quay lại phòng phẫu thuật, y tá trong phòng lập tức tiến tới hỏi:
“Bác sĩ, làm vậy thật sự ổn sao? Bản thân Khương tiểu thư đã rất đáng thương rồi, chúng ta còn lấy m.á.u của cô ấy để nghiên cứu nữa.”
“Hơn nữa, dù có nghiên cứu cũng đâu cần lấy nhiều như vậy.”
Không sai, những túi m.á.u treo khắp phòng, một nửa trong số đó đều là m.á.u từ cơ thể Khương Lưu Huỳnh chảy ra. Ngay cả trong chiếc hộp mà bác sĩ mang ra khi nãy, cũng là m.á.u của cô.
“Đừng nghĩ như vậy. Một nghiên cứu phải lặp đi lặp lại hàng nghìn, hàng vạn lần, lấy chút m.á.u thế này thì đủ gì? Đây là vì sự cống hiến cho quốc gia. Hơn nữa, dù sao m.á.u cũng không cầm được, thay vì để nó chảy lãng phí thì thà tận dụng triệt để. Bệnh viện chúng ta cũng đâu phải không truyền m.á.u trở lại cho cô ấy, đúng không?”
Tuy vậy, vẫn có một y tá giữ vững lương tâm nghề nghiệp:
“Nhưng như vậy là trái với y đức. Nhiệm vụ của chúng ta là cứu người. Việc truyền m.á.u cho cô ấy là điều hiển nhiên, sao có thể ngược lại, lấy m.á.u từ bệnh nhân, lại còn chưa xin phép người nhà.”
Ánh mắt bác sĩ lập tức trở nên nghiêm nghị:
“Cô nghĩ đám người thân hút m.á.u kia có thể thay cô ấy đưa ra quyết định đúng đắn sao? Nghĩ kỹ đi – nếu sau này chúng ta điều chế được loại thuốc có hiệu quả như m.á.u cô ấy, sẽ cứu được bao nhiêu người? Bao gồm cả các cô, cả người thân các cô nữa…”
Thật êm tai biết bao, hấp dẫn biết bao, công dụng của m.á.u này, ai ai trong livestream cũng thấy rõ.
Thậm chí còn có người không thể kiềm chế, lén quỳ xuống, dùng tay quệt ít m.á.u Khương Lưu Huỳnh để lại trên sàn khi đưa vào, rồi cho vào miệng.
“Cô…”
Một tiếng thì thào bất chợt vang lên trong không gian yên lặng, dường như có ai đó phát hiện hành động đó, nhưng chỉ dừng lại ở đó.
Họ lại bắt đầu một vòng lấy m.á.u mới.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 130
- Chương 131: Chương 131
- Chương 131
- Chương 132: Chương 132
- Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 133
- Chương 134: Chương 134
- Chương 134
- Chương 135: Chương 135
- Chương 135
- Chương 136: Chương 136
- Chương 136
- Chương 137: Chương 137
- Chương 137
- Chương 138: Chương 138
- Chương 138
- Chương 139: Chương 139
- Chương 139
- Chương 140: Chương 140
- Chương 140
- Chương 141: Chương 141
- Chương 141
- Chương 142: Chương 142
- Chương 142
- Chương 143: Chương 143
- Chương 143
- Chương 144: Chương 144
- Chương 144
- Chương 145: Chương 145
- Chương 145
- Chương 146: Chương 146
- Chương 146
- Chương 147: Chương 147
- Chương 147
- Chương 148: Chương 148
- Chương 148
- Chương 149: Chương 149
- Chương 149
- Chương 150: Chương 150
- Chương 150
- Chương 151: Chương 151
- Chương 151
- Chương 152: Chương 152
- Chương 152
- Chương 153: Chương 153
- Chương 153
- Chương 154: Chương 154
- Chương 154
- Chương 155: Chương 155
- Chương 155
- Chương 156: Chương 156
- Chương 156
- Chương 157: Chương 157
- Chương 157
- Chương 158: Chương 158
- Chương 158
- Chương 159: Chương 159
- Chương 159
- Chương 160: Chương 160
- Chương 160
- Chương 161: Chương 161
- Chương 161
- Chương 162: Chương 162
- Chương 162
- Chương 163: Chương 163
- Chương 163
- Chương 164: Chương 164
- Chương 164
- Chương 165: Chương 165
- Chương 165
- Chương 166: Chương 166
- Chương 166
- Chương 167: Chương 167
- Chương 167
- Chương 168: Chương 168
- Chương 168
- Chương 169: Chương 169
- Chương 169
- Chương 170: Chương 170
- Chương 170
- Chương 171: Chương 171
- Chương 171
- Chương 172: Chương 172
- Chương 172
- Chương 173: Chương 173
- Chương 173
- Chương 174: Chương 174
- Chương 174
- Chương 175: Chương 175
- Chương 175
- Chương 176: Chương 176
- Chương 176
- Chương 177: Chương 177
- Chương 177
- Chương 178: Chương 178
- Chương 178
- Chương 179: Chương 179
- Chương 179
- Chương 180: Chương 180
- Chương 180
- Chương 181: Chương 181
- Chương 181
- Chương 182: Chương 182
- Chương 182
- Chương 183: Chương 183
- Chương 183
- Chương 184: Chương 184
- Chương 184
- Chương 185: Chương 185
- Chương 185
- Chương 186: Chương 186
- Chương 186
- Chương 187: Chương 187
- Chương 187
- Chương 188: Chương 188
- Chương 188
- Chương 189: Chương 189
- Chương 189
- Chương 190: Chương 190
- Chương 190
- Chương 191: Chương 191
- Chương 191
- Chương 192: Chương 192
- Chương 192
- Chương 193: Chương 193
- Chương 193
- Chương 194: Chương 194
- Chương 194
- Chương 195: Chương 195
- Chương 195
- Chương 196: Chương 196
- Chương 196
- Chương 197: Chương 197
- Chương 197
- Chương 198: Chương 198
- Chương 198
- Chương 199: Chương 199
- Chương 199
- Chương 200: Chương 200
- Chương 200
- Chương 201: Chương 201
- Chương 201
- Chương 202: Chương 202
- Chương 202
- Chương 203: Chương 203
- Chương 203
- Chương 204: Chương 204
- Chương 204
- Chương 205: Chương 205
- Chương 205
- Chương 206: Chương 206
- Chương 206
- Chương 207: Chương 207
- Chương 207
- Chương 208: Chương 208
- Chương 208
- Chương 209: Chương 209
- Chương 209
- Chương 210: Chương 210
- Chương 210
- Chương 211: Chương 211
- Chương 211
- Chương 212: Chương 212
- Chương 212
- Chương 213: Chương 213
- Chương 213
- Chương 214: Chương 214
- Chương 214
- Chương 215: Chương 215
- Chương 215
- Chương 216: Chương 216
- Chương 216
- Chương 217: Chương 217
- Chương 217
- Chương 218: Chương 218
- Chương 218
- Chương 219: Chương 219
- Chương 219
- Chương 220: Chương 220
- Chương 220
- Chương 221: Chương 221
- Chương 221
- Chương 222: Chương 222
- Chương 222
- Chương 223: Chương 223
- Chương 223
- Chương 224: Chương 224
- Chương 224
- Chương 225: Chương 225
- Chương 225
- Chương 226: Chương 226
- Chương 226
- Chương 227: Chương 227
- Chương 227
- Chương 228: Chương 228
- Chương 228
- Chương 229: Chương 229
- Chương 229
- Chương 230: Chương 230
- Chương 230
- Chương 231: Chương 231
- Chương 231
- Chương 232: Chương 232
- Chương 232
- Chương 233: Chương 233
- Chương 233
- Chương 234: Chương 234
- Chương 234
- Chương 235: Chương 235
- Chương 235
- Chương 236: Chương 236
- Chương 236
- Chương 237: Chương 237
- Chương 237
- Chương 238: Chương 238
- Chương 238
- Chương 239: Chương 239
- Chương 239
- Chương 240: Chương 240
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
Sau Khi Ký Ức Bị Phơi Bày, Những Người Từng Bắt Nạt Cô Đều Khóc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.