Sau Khi Từ Hôn, Đại Lão Cưng Như Bảo Vật

Chương 18

Nhưng sự dịu dàng bất ngờ này khiến cô không biết phải phản ứng thế nào, chỉ có thể cứng người lại, để mặc anh xử lý vết thương.

“Nguyễn Tuyển Hề, em đi theo con đường ‘thánh mẫu’ từ bao giờ thế?”

Sau khi bôi t.h.u.ố.c xong, Phó Dư Ngạn ném hộp y tế sang một bên, khuôn mặt u ám nhưng trong giọng nói lại không có ý trêu chọc.

Nguyễn Tuyển Hề nghẹn họng, câu “cảm ơn” vốn sắp nói ra lại bị nuốt ngược vào trong. Cô chỉ bất mãn nhìn anh, bực bội nói:

“Anh đang nói gì vậy?”

Cô vốn không định cứu Hà Tư Vân nhưng cũng không ngờ cô ta lại ngốc đến mức kéo cả cô vào rắc rối.

Phó Dư Ngạn nhìn cô vài giây sau đó khẽ nhấc tay, dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán cô.

“Nếu không thì em bị ngốc à? Cứu tình địch làm gì?”

Giọng nói của anh đầy vẻ khó chịu, hoàn toàn không che giấu, rõ ràng là muốn để cô thấy rõ sự bực bội của mình.

Nguyễn Tuyển Hề không hiểu tại sao Phó Dư Ngạn lại tức giận như vậy, thậm chí còn phân tâm suy nghĩ vì sao anh không còn giữ thói quen sạch sẽ như trước.

Nhưng cô thì để ý. Anh vừa chạm vào chân cô, sau đó lại không rửa tay mà đã gõ vào đầu cô.

“Không phải tình địch còn nữa, tôi chỉ bị ép buộc thôi.” Cô lẩm bẩm trong miệng.

Không phải cô tự cao tự đại nhưng việc xem Hà Tư Vân – một cô nàng ngốc nghếch thuần khiết – là tình địch thật sự khiến cô không nói nên lời.

“Bị ép buộc?”

Chỉ một câu ngắn gọn cũng đủ khiến cơn giận của Phó Dư Ngạn - người luôn điềm tĩnh bộc phát.

Vì Giang Chỉ mà cô lại bất chấp cả bản thân đến vậy sao?
TruyenLau
Dù đối với một kẻ đáng ghét như tình địch, cô cũng sẵn sàng bất chấp nguy hiểm để cứu?

Nguyễn Tuyển Hề cũng tức giận, thậm chí để không thua khí thế, cô bỏ qua vết thương trên chân vừa được bôi thuốc, đứng dậy, ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.

“Có phải trong mắt anh, tôi là kẻ ích kỷ nông cạn, lòng dạ sắt đá, chỉ toàn suy nghĩ những chuyện tình cảm tầm thường hay không?”

Cô thừa nhận rằng trước đây khi đi theo Giang Chỉ cô đã làm rất nhiều chuyện ngớ ngẩn mà chỉ những người mê muội vì tình yêu mới làm.

Nhưng chẳng lẽ một tháng qua, cô không chứng minh được rằng mình đã thay đổi, đã làm lại từ đầu sao?
TruyenLau.com
Hơn nữa, Phó Dư Ngạn lấy tư cách gì mà tra hỏi cô như thế?

Anh nghĩ rằng cô đang diễn một màn khổ nhục kế, cố gắng cứu Hà Tư Vân để lấy lòng Giang Chỉ sao?

Hay thậm chí, anh còn cho rằng cả tên cướp kia cũng là do cô sắp đặt?

Nghĩ đến đây, cô lập tức thêm một câu: “Tôi đâu có điên!”
TruyenLau
Giờ cô đã kết hôn, có công ty riêng, mọi thứ đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. Cô đâu cần phải làm những chuyện ngu ngốc như vậy nữa?

“Không điên? Em có biết việc cầm một cây dù vô dụng để đối mặt với kẻ liều mạng nguy hiểm đến mức nào không?”

Chỉ cần nhớ lại cây dù mà cảnh sát mang đi, cơn giận trong lòng Phó Dư Ngạn lại bùng lên.

Một cô gái yếu ớt, bình thường đến mở nắp chai cũng khó khăn, vậy mà dám một mình đối đầu với kẻ cướp giữa đêm.

Chẳng khác nào con cừu bước vào miệng sói.

Việc cô và Hà Tư Vân thoát thân lần này hoàn toàn nhờ may mắn.

Nếu tên cướp đó không chỉ có một mình, hoặc nếu hắn tàn nhẫn hơn thì cô đã không thể toàn mạng rời đi.

Nguyễn Tuyển Hề đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ tức giận phản bác ngay lập tức:

“Cây dù đó không phải vô dụng đâu, nó nặng như một cây gậy baton ấy.”

Cây dù đó được làm rất chắc chắn, phần cán làm bằng chất liệu nặng tay. Cô mua nó vì thích cảm giác cầm nắm chắc chắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng câu trả lời này hoàn toàn sai trọng tâm.

Phó Dư Ngạn tức đến bật cười, ánh mắt anh sắc lạnh, tràn ngập sự giận dữ không che giấu.

Anh đặt tay lên vai cô, ấn cô ngồi xuống ghế sofa.

Dù bàn tay anh trông đầy sức mạnh, lực anh dùng rất nhẹ, không khiến cô đau.

Cô nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, nơi dường như đang cuộn trào một cơn bão.

Trong lòng cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi nhưng lời nói ra vẫn đầy bướng bỉnh:

“Anh tức giận làm gì? Có phải là vì Hà Tư Vân không?”

Cô đã cố gắng rất nhiều – từ kết hôn đến từ bỏ công việc trước đây – nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc những tình tiết trong giấc mơ cứ lần lượt diễn ra.

Điều này khiến cô vừa thất vọng, vừa hoảng loạn.

Sự chất vấn của Phó Dư Ngạn chẳng khác gì thêm dầu vào lửa khiến cơn giận trong lòng cô bùng cháy.

Lúc này, lớp vỏ bọc mạnh mẽ mà cô giữ trước mặt mọi người dường như đã vỡ tan.

Mắt cô đỏ hoe, ánh sáng từ đèn rọi xuống làm nổi bật nét mong manh dịu dàng trên khuôn mặt cô nhưng giọng nói của cô vẫn mang đầy gai nhọn:

“Phó Dư Ngạn, có những người anh mãi mãi không thể có được. Tôi khuyên anh từ bỏ sớm đi, đừng để bản thân lún sâu vào vũng bùn, cuối cùng chỉ nhận lại bẩn thỉu mà thôi.”

Ý cô không phải nói rằng Hà Tư Vân là vũng bùn.

Mà trong mắt cô, Phó Dư Ngạn giống như một đám mây trên chín tầng trời, thuần khiết và hoàn hảo, không chút tì vết.

Còn Hà Tư Vân và Giang Chỉ đã định sẵn là một đôi. Nếu anh cố tình xen vào, chỉ khiến anh bị kéo xuống khỏi bệ cao, ngã vào vũng bùn lầy của một mối tình không hồi đáp.

Giống như cô trong giấc mơ kia.

Cô vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác tự ghê tởm bản thân, khi trong mơ cô làm rất nhiều chuyện ngu ngốc chỉ vì một tình yêu không đáng.

Khi mọi thứ đã lắng xuống, người khác thì cùng nhau xây dựng cuộc sống hạnh phúc viên mãn còn cô chỉ còn lại một tâm hồn lạc lối, tăm tối.

Một người như anh, làm sao có thể trở thành một kẻ như vậy?

Nguyễn Tuyển Hề đắm chìm trong cảm xúc của mình, không nhận ra rằng giọng điệu châm chọc đầy mỉa mai của cô đã dễ dàng khơi dậy cơn giận bị kìm nén từ lâu trong lòng Phó Dư Ngạn.

Những lời cô nói quá nặng nề, quá sắc bén.

Phó Dư Ngạn là người càng giận thì vẻ ngoài lại càng điềm tĩnh. Nhưng trong ánh mắt tối đen sâu thẳm của anh, từng đợt sóng ngầm dữ dội đang trào lên như báo hiệu cơn giông bão sắp đến.

Anh tháo chiếc áo vest, chiếc sơ mi trắng trên người vẫn được cài kín cúc đến tận cổ, cà vạt cũng chỉnh tề, không chút xộc xệch.

Dáng vẻ vẫn cao quý, kiêu ngạo như cây trúc ngọc thanh tao.

Hình ảnh một người như thể chỉ có thể nhìn thấy nơi cõi mây trên cao nhưng trong ánh mắt Nguyễn Tuyển Hề lúc này, lại mang nét của một vị La Sát từ địa ngục bước ra.

“Trong mắt em tôi như thế đấy à?”

Anh nhìn cô chằm chằm, tấm lưng cao lớn thẳng tắp như đang căng lên vì tức giận nhưng cô không thấy được điều đó.

Cô chỉ biết rằng, những lời châm chọc của mình đã khiến người đàn ông này thực sự không vui.

Trong cả thành phố Ninh Châu, chưa từng có ai dám nói chuyện với anh theo cách như vậy.

“Đây chỉ là một sự thật đơn thuần, tôi có ý tốt nhắc nhở anh thôi.”

Cô nhếch môi, tạo nên một nụ cười mỉa mai, giọng nói lạnh nhạt, không chút cảm xúc.

Hừ, anh thực sự động lòng với Hà Tư Vân sao?

Cơn giận mà anh thể hiện lúc này có phải vì không thể công khai lo lắng cho cô gái kia trước mặt cô – người vợ trên danh nghĩa không?

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu