Vì vậy, Nguyễn Tuyển Hề nhanh chóng bước tới, như dâng bảo vật mà đưa túi bánh ngọt tinh tế ra trước mặt anh.
"Tôi mua bánh ngọt bù lỗi cho anh này."
Sau bữa ăn với Tư Tư, cô và trợ lý đi ngang qua một tiệm bánh ngọt nổi tiếng. Nhìn dòng người xếp hàng dài, cô bỗng nghĩ đến Phó Dư Ngạn.
Ít ai biết rằng, người đàn ông trông có vẻ lạnh lùng xa cách, luôn nghiêm nghị và uy quyền này, thực ra lại giống cô ở một điểm – cả hai đều thích bánh ngàn lớp vị trà Earl Grey.
Mỗi năm đến sinh nhật, anh đều đặt bánh với hương vị này.
Để xin lỗi, cô phải có chút thành ý. Vì thế, cô cầm hộp bánh đưa tới trước mặt anh, chỉ thiếu nước đích thân đút cho anh ăn thôi.
Ánh mắt của Phó Dư Ngạn quét qua lại giữa cô và chiếc bánh, cuối cùng dừng lại trên gương mặt cô.
"Sai ở đâu?"
Giọng nói lạnh nhạt, vô cùng hợp với dáng vẻ của một "đại lão".
Nguyễn Tuyển Hề nghẹn lời. Người đàn ông này thật sự không biết dừng đúng lúc, rõ ràng cô đã hạ sẵn cầu thang, anh còn không chịu bước xuống.
Nhưng nghĩ lại, với Phó Dư Ngạn, cho dù trải t.h.ả.m đỏ dẫn đường, anh cũng có quyền không xuống.
Website TruyenLau.com
Huống chi, cô đã khởi đầu bằng lời xin lỗi, giờ nói thêm vài câu nịnh nọt thì có sao đâu?
Cô khẽ hắng giọng, mở to đôi mắt ngây thơ như nai tơ nhìn anh, nhẹ nhàng nói: "Tôi không nên nói như vậy."
Hừ, đàn ông! Cô chỉ nói sự thật rằng anh sẽ chẳng bao giờ có được Hà Tư Vân, vậy mà anh lại để bụng đến thế sao?
"Sau này còn dám làm mấy chuyện mạo hiểm như vậy không?" TruyenLau
Thấy cô ngoan ngoãn hiếm có, cơn giận trong lòng Phó Dư Ngạn đã tiêu tan phần lớn. Nhưng anh không thể dễ dàng tha thứ cho hành vi tự đưa mình vào nguy hiểm của cô, phải khiến cô thật sự nhận ra sai lầm.
Nguyễn Tuyển Hề hơi ngẩn ra sau đó lắc đầu: "Không, không đâu. Tôi đâu phải lúc nào cũng xui xẻo thế."
Nói đúng hơn, Hà Tư Vân không phải lúc nào cũng gặp nguy hiểm như vậy.
Vả lại, dù sau này có xảy ra chuyện, cũng không đến lượt cô phải ra tay nữa. Cô đã cảnh báo Giang Chỉ rồi mà.
"Tôi cam đoan, sau này tuyệt đối sẽ không làm những chuyện không biết lượng sức mình nữa. Còn cả lời nói hôm qua, tất cả đều là do tôi ăn nói không suy nghĩ. Anh đừng giận tôi nữa, được không?" Website TruyenLau.com
Giọng điệu của cô nhẹ nhàng, mềm mại, đến mức chính cô cũng không nhận ra.
Ban đầu, cô chỉ muốn nhanh chóng khép lại chuyện hôm qua. Nhưng đến câu "được không", âm cuối lại bất giác kéo dài, như thể đang làm nũng với anh.
Phó Dư Ngạn khẽ nhướn mày, nhìn cô chăm chú.
Cô ngồi cạnh anh, ôm chiếc bánh ngàn lớp trong tay, đôi mắt long lanh vô tội ngước lên nhìn anh, đôi môi đỏ nhạt ánh lên sắc hồng mềm mại.
Cơn giận trong lòng anh phút chốc tan biến như làn khói.
Phải rồi, anh đang giận cô làm gì?
Bấy lâu nay, mỗi lần gặp chuyện liên quan đến Giang Chỉ, cô luôn hành động bồng bột, hấp tấp như vậy.
Anh đã biết rõ điều đó từ lâu mà.
Vậy sao anh lại để cảm xúc tồi tệ của mình lan tràn không kiểm soát?
Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhận lấy hộp bánh từ tay cô.
"Loại này ngon lắm, tôi phải xếp hàng rất lâu mới mua được đấy."
Nguyễn Tuyển Hề vội đưa thìa tới, giọng nói đầy tự hào, như muốn chứng minh thành ý của mình.
Nhưng Phó Dư Ngạn không động đến, ánh mắt lại hướng xuống chân cô, gương mặt lập tức tối sầm.
"Chân còn đang bị thương mà cũng đi xếp hàng?"
Thật là bừa bãi, chẳng biết trân trọng bản thân gì cả.
Cô bé yếu ớt ngày xưa, chỉ cần vấp ngã trầy da thôi đã khóc mãi không ngừng. Vậy mà bây giờ, chân bị thương nặng như thế, cô vẫn có thể thản nhiên làm ngơ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh không thích vẻ ngoài cố gắng tỏ ra mạnh mẽ của cô, cố tình muốn phá vỡ lớp vỏ bọc kiên cường ấy.
"Đến lúc nhiễm trùng, để lại sẹo thì sao?"
Các cô gái đều thích cái đẹp, dù vết sẹo có ở lòng bàn chân đi nữa cũng không ai muốn.
Quả nhiên, Nguyễn Tuyển Hề bị anh dọa đến sợ, ánh mắt lập tức trở lo lắng:
"Hả? Thật sự nghiêm trọng vậy sao? Vậy phải làm sao đây?"
Phó Dư Ngạn chỉ chờ Nguyễn Tuyển Hề nói câu “phải làm sao đây” này.
Đã là "Phó phu nhân " của anh thì anh tự nhiên sẽ dốc hết sức mình, tìm ra giải pháp tốt nhất để bảo vệ cô.
Giải pháp của anh chính là: trước khi vết thương của cô hoàn toàn lành lại, cô không cần chạm đất, mọi chuyện đều do anh làm thay.
Anh tự tay xả nước chuẩn bị cho cô tắm, sau đó bế cô vào phòng tắm. Trước khi ra khỏi phòng, anh không quên dặn dò cô không được để chân bị thương chạm vào nước.
Đợi cô tắm xong và thay đồ, anh lại bế cô ra ngoài, nhẹ nhàng đặt xuống trước gương trang điểm sau đó từng chút một sấy khô tóc cho cô.
Trước khi ngủ, anh còn mang sữa ấm đến tận giường, đợi cô uống xong mới chịu yên tâm, thậm chí còn phải chắc chắn rằng cô đặt điện thoại xuống và ngoan ngoãn chui vào chăn.
Những sự chăm sóc “từng chút một” này khiến Nguyễn Tuyển Hề cảm thấy vừa ngượng ngùng vừa ấm lòng.
Rõ ràng mới hôm qua hai người còn tranh cãi gay gắt, vậy mà hôm nay lại như chưa có gì xảy ra.
Chỉ vì cô mua một chiếc bánh ngàn lớp để xin lỗi mà anh sẵn sàng “bỏ qua mọi thù hằn” để chăm sóc cô chu đáo đến vậy. Chẳng phải là quá dễ dỗ dành rồi hay sao?
Trước khi ngủ, cô mơ màng nghĩ: Phó Dư Ngạn quả thật là người ngoài lạnh trong nóng.
Bình thường anh luôn tỏ ra lạnh lùng, mỉa mai sắc bén khiến mọi người đều sợ hãi.
Nhưng thực tế, chỉ cần yếu đuối một chút, nói vài câu nhẹ nhàng để dỗ anh, anh sẽ ngay lập tức trở nên dễ tính.
Nếu biết anh dễ dỗ như vậy thì trước đây cô hà tất phải đối đầu với anh, tự chuốc lấy khổ sở chứ?
Tuy nhiên, dễ dỗ cũng chưa hẳn là tốt.
Dễ dàng bị dỗ thế này, không trách sao khi gặp kiểu con gái ngọt ngào, mềm yếu như Hà Tư Vân thì anh lại không thể chống đỡ nổi.
Hừ, đàn ông!
Cô trở mình, trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, hai chữ này vụt qua tâm trí cô rồi biến mất.
Trong thư phòng, Phó Dư Ngạn nhận được cuộc gọi từ Trần Hà.
“Boss, cảnh sát vừa thông báo nghi phạm đã bị bắt và đã thú nhận toàn bộ. Dây chuyền và khuyên tai của phu nhân đều đã được tìm lại.”
Tối qua, sau khi cãi nhau với Nguyễn Tuyển Hề, Phó Dư Ngạn không đi ngủ ngay mà lập tức gọi cho Trần Hà.
Anh yêu cầu toàn lực phối hợp với cảnh sát điều tra vụ án, nếu cần thiết có thể sử dụng các biện pháp mạnh.
Nghe nói sự việc liên quan đến “phó phu nhân ” nên Trần Hà không dám lơ là.
Cướp giật mà nhằm vào vợ của tổng tài tập đoàn Phó thị? Không phải là tự tìm đường c.h.ế.t sao?
Với sự giúp đỡ toàn lực từ phía họ, nghi phạm nhanh chóng bị bắt.
Không chỉ bị bắt, hắn ta còn bị một nhóm người phục kích, đ.á.n.h đập dã man trước khi bị cảnh sát tìm thấy.
Hắn thậm chí không kịp nhìn rõ những kẻ đã đ.á.n.h mình, chỉ có thể ngất đi vì đau đớn.
“Không cần lấy lại. Mua một bộ mới y hệt đi.”
Phó Dư Ngạn không hỏi thêm về chi tiết vụ việc.
Hạng người đó không đáng để anh bận tâm nhưng trang sức của Nguyễn Tuyển Hề thì khác.
Đồ đã bị người như vậy chạm vào, chắc chắn không thể giữ lại.
Sau Khi Từ Hôn, Đại Lão Cưng Như Bảo Vật
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.