Chân bị thương khiến Nguyễn Tuyển Hề đi lại không được tự nhiên, ai nhìn vào cũng nhận ra cô đang gặp vấn đề vì thế hôm nay Tư Tư đặc biệt quan tâm.
“Được thôi nhưng chúng ta đi ăn trước đi. Chị đói lắm rồi.”
Cô bật cười, cảm giác được người khác quan tâm thật sự rất dễ chịu.
Ông trời khi đóng lại một cánh cửa, chắc chắn sẽ mở ra một cánh cửa khác.
Người xưa quả không lừa cô. Dù trong chuyện tình cảm cô gặp nhiều thất bại nhưng sự nghiệp lại tiến triển thuận lợi, đồng nghiệp vừa tài giỏi vừa ấm áp, điều đó phần nào an ủi cô.
“Chị ơi, mình đi ăn cá nướng được không? Lâu lắm rồi em không ăn, cũng chẳng tìm được ai đi cùng.”
Mắt Tư Tư sáng lên, lập tức hỏi bằng giọng điệu đáng thương.
Bình thường, sếp của cô khi làm việc thì nghiêm túc và nghiêm khắc khiến ai cũng phải dè chừng. Nhưng lúc không làm việc, chị ấy rất gần gũi, hoàn toàn không giống những lời đồn về sự lạnh lùng và khó chịu.
“Được thôi.” Nguyễn Tuyển Hề gật đầu: “Chị sao cũng được.”
Dạo gần đây Tư Tư làm việc rất vất vả vì vậy cô chẳng ngại đáp ứng mong muốn nhỏ bé này.
Hai người rốt cuộc thật sự đi ăn cá nướng. Trong không gian ồn ào náo nhiệt của quán ăn, nhìn Tư Tư cắm cúi ăn, Nguyễn Tuyển Hề không nhịn được mà bật cười.
Nghe thấy tiếng cười, Tư Tư lập tức ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi:
“Nguyễn tổng, chị cười gì vậy? Có phải do em ăn uống lộn xộn quá không?”
Website TruyenLau.com
“Không đâu, chỉ là chị thấy không khí nơi này rất ấm áp.”
Nguyễn Tuyển Hề lắc đầu, bị dáng vẻ đáng yêu khi ngậm đôi đũa của Tư Tư chọc cười.
Đây là lần đầu tiên Tư Tư thấy cô cười tươi đến vậy. Đôi mắt tinh anh và dáng vẻ thanh tú càng làm cho nét đẹp của cô trở nên rực rỡ, sáng bừng cả không gian.
Hai mươi tư tuổi, lứa tuổi đẹp như hoa, vẻ tươi tắn và tràn đầy sức sống ấy dường như nở rộ từng chút ở giữa đôi mày khiến người khác không thể rời mắt.
Tư Tư ngẩn người nhìn cô, mãi một lúc lâu sau mới thì thầm nói: TruyenLau.com
“Nguyễn tổng, nếu chị vào giới giải trí, chắc chắn sẽ nổi tiếng.”
Một vẻ đẹp được nuôi dưỡng bởi sự giàu sang và quý phái, khí chất mà chẳng ai có thể dễ dàng bắt chước.
“Làm sao mà thế được.” Nguyễn Tuyển Hề cười lớn hơn: “Chị không có năng khiếu ca hát, diễn xuất cũng kém. Vào giới giải trí thì làm gì?”
Hồi nhỏ, cô từng học qua rất nhiều loại nhạc cụ như piano, đàn tranh, violon. Nhưng chỉ dừng lại ở mức biết chơi, không thực sự xuất sắc ở bất kỳ loại nào.
Sau này vì công việc, cô cũng ít có thời gian động đến. Nếu thật sự vào giới giải trí, cô chẳng có chút tài năng nào để dựa vào. TruyenLau
“Chỉ cần xinh đẹp là được.” Tư Tư phấn khích nói: “bây giờ là thời đại nhan sắc lên ngôi, với gương mặt này, chị có thể ‘đè bẹp’ cả dàn sao đấy.”
“Có phải chị mời em ăn cá nướng nên em cố ý tâng bốc chị đúng không?”
Nguyễn Tuyển Hề bật cười, gắp thêm cho Tư Tư một miếng thức ăn.
Những lời khen về nhan sắc, cô đã nghe không ít khi còn nhỏ.
Nhưng càng lớn lên, những lời khen kiểu đó ngày càng ít đi.
Trong vòng tròn giao thiệp cũ của cô, mọi người chỉ hay khen những thứ bề ngoài. Ví dụ như:
“Cô Nguyễn, bộ đồ này thật sự rất hợp với cô.”
“Cô Nguyễn, hôm nay cô trang điểm đẹp quá.”
Nguyễn Tuyển Hề không quá quan tâm đến vẻ ngoài của mình nhưng ai mà không thích được khen chứ? Vì vậy, bữa ăn hôm đó khiến cô rất vui vẻ.
Niềm vui ấy kéo dài mãi cho đến khi cô về nhà và nhìn thấy Phó Dư Ngạn đang ngồi trên ghế sofa.
Nghe thấy tiếng cô bước vào, anh ngẩng đầu nhìn cô.
Trông anh như vừa tắm xong, trên người mặc áo choàng tắm, tóc vẫn còn ướt và có chút lộn xộn sau khi được lau khô qua loa. Nhưng điều đó chẳng hề làm giảm đi vẻ đẹp trai vốn có của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ là, anh vẫn chưa hết giận, ánh mắt u tối như phủ một lớp băng giá ngàn năm, lạnh lẽo đến mức làm người đối diện phải chùn bước.
“Tôi về rồi.”
Nguyễn Tuyển Hề thu lại nụ cười, cố gắng phá vỡ bầu không khí ngượng ngập.
Cô quá hiểu tính khí của người đàn ông này. Sau những chuyện xảy ra hôm qua, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ là người chủ động nhượng bộ trước.
Hồi học cấp ba, có lần cô cùng bạn bè lén trèo tường trốn học để đi gặp thần tượng.
Kết quả, sáng hôm sau trở về trường, cô đụng ngay phải Phó Dư Ngạn.
Khi đó, anh là chủ tịch hội học sinh. Nhìn thấy cô lẫn trong nhóm bạn, anh thẳng tay ghi lại tên cô mà chẳng nể nang chút nào.
Bị ghi tên đồng nghĩa với việc sẽ bị nhà trường phê bình công khai, thậm chí có thể phải mời phụ huynh lên.
Sợ chuyện trốn học bị đưa đến tai ông cụ nhà họ Giang, cô c.ắ.n răng đến tìm anh cầu xin.
Trong phòng thiết bị thể thao của trường, cô không ngừng lải nhải thuyết phục anh:
“Tôi chỉ trốn học một lần duy nhất, lần sau sẽ không dám nữa. Anh rộng lượng bỏ qua cho tôi lần này được không?”
Cả nhóm đông người như thế nhưng anh chỉ ghi lại mỗi tên cô. Nếu nói không phải anh công tư lẫn lộn, cố tình trả thù cô, ai mà tin được?
Nhưng vì Phó Dư Ngạn là "người nắm quyền sinh sát" trong tay, cô đành dịu giọng mà cầu xin.
“Em là con gái, em có biết hậu quả của việc qua đêm bên ngoài là gì không?”
Khi đó Phó Dư Ngạn vẫn còn là một thiếu niên sáng ngời như ánh mặt trời nhưng lúc nghiêm túc răn dạy người khác thì lại giống hệt anh bây giờ.
“Không chỉ mình tôi đâu. Còn nhiều bạn nam đi cùng mà. Nếu có nguy hiểm, các bạn ấy sẽ bảo vệ tụi tôi.”
Nguyễn Tuyển Hề nghiến răng cố cãi lại.
Nhiều nam nữ như thế thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?
“Em biết có nhiều bạn nam sao?”
Câu trả lời của cô khiến anh càng thêm tức giận.
Cả hai tranh cãi mãi mà không ai thuyết phục được ai. Cuối cùng vì quá bực mình, cô liếc nhìn bàn tay thon dài đang vung qua vung lại trước mặt mình.
Thấy ngứa mắt, Nguyễn Tuyển Hề chộp lấy tay Phó Dư Ngạn và c.ắ.n một phát.
Phó Dư Ngạn không ngờ cô dám c.ắ.n mình. Anh quên cả phản ứng, chỉ đứng yên nhíu mày nhìn cô.
Cô tỉnh táo lại, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, không dám nghĩ thêm chuyện danh sách kia nữa mà quay người chạy mất.
Sau đó, trong trường lan truyền một lời đồn rằng ở phòng thiết bị thể thao có một con mèo hoang hung dữ, đến mức c.ắ.n cả tay chủ tịch hội học sinh chảy máu.
Nghe được lời đồn, Nguyễn Tuyển Hề vừa xấu hổ vừa tức giận, lại còn lo lắng không thôi.
Cuối cùng cô phải lấy hết can đảm tìm anh xin lỗi.
Nhưng Phó Dư Ngạn chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, kèm theo ánh mắt đầy ẩn ý, như đang nhìn một con mèo ngốc nghếch.
Nguyễn Tuyển Hề chịu không nổi, lại quay đầu bỏ chạy.
Đó là lần duy nhất cô chủ động xin lỗi anh nhưng kết quả lại là chuốc lấy bẽ mặt mà thôi.
Bây giờ, cô không còn là cô gái nhỏ nhút nhát khi xưa nữa. Da mặt đã dày hơn rất nhiều.
Quan trọng nhất là, cô đã hiểu thế nào là thuận theo thời thế.
Giờ đây, Phó Dư Ngạn là chồng cô, là chỗ dựa của cô, là người mà cô cần phải nắm chắc để bảo vệ tương lai của mình.
Nếu thật sự khiến người đàn ông này giận đến mức không chịu nổi thì người chịu thiệt cuối cùng vẫn là cô.
Sau Khi Từ Hôn, Đại Lão Cưng Như Bảo Vật
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.