“Vâng, cảnh sát cũng nói, ban đầu hắn muốn cướp đôi vòng tay nhưng phu nhân không đồng ý, chỉ đưa dây chuyền và khuyên tai.”
Trước khi cúp máy, Trần Hà vẫn không quên bổ sung một câu.
Anh ấy nhớ rõ đôi vòng tay đó, hôm qua chính mắt anh nhìn qua gương chiếu hậu thấy Boss tự tay đeo chúng cho phu nhân.
Khi đó, phu nhân dường như còn tỏ ra không tình nguyện nhưng giờ thì lại coi trọng đến mức này.
Câu nói đó khiến hàng lông mày của Phó Dư Ngạn nhíu chặt.
Trong tình huống nguy hiểm như vậy mà cô còn tâm trí để mặc cả với tên cướp?
Không biết nên nói cô liều lĩnh hay là dũng cảm nữa.
Cảm giác trong lòng anh lúc này vô cùng phức tạp.
Vì vậy, khi giao lại bộ trang sức mới cho Nguyễn Tuyển Hề, anh không thể không nhắc đến chuyện vòng tay.
“Lúc đó hắn đòi vòng tay thì em cứ đưa cho hắn đi.”
Để tránh làm cô sợ, anh đã hạ thấp giọng nhưng âm điệu vẫn đầy nghiêm nghị.
Cô đang chăm chú ngắm dây chuyền và khuyên tai, cuối cùng lắc đầu nói:
“Đây là của ông bà nội tặng. Nếu thật sự bị mất hoặc hỏng, em không biết ăn nói thế nào.”
Đôi vòng tay này không chỉ có giá trị cao mà còn mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Đừng nói là tên cướp kia không có cửa đụng vào, ngay cả bản thân cô cũng không dám lơ là, đương nhiên phải bảo vệ thật tốt.
"Em nghe này." Phó Dư Ngạn khẽ giữ lấy cằm của Nguyễn Tuyển Hề, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt anh: Website TruyenLau.com
"Em không cần phải giải thích với bất kỳ ai, chính bản thân em đã quý giá hơn bất cứ thứ gì khác."
So với cô thì đôi vòng tay ấy chẳng là gì cả.
Nguyễn Tuyển Hề bị buộc ngẩng đầu nhìn anh.
Biểu cảm của anh vẫn bình thản nhưng ánh mắt lại sáng đến mức làm người ta không dám nhìn thẳng, như thể nó muốn soi thấu tận sâu trong lòng cô.
Không cần phải giải thích với bất kỳ ai? TruyenLau.com
Sao có thể?
Cô cụp mắt, ánh nhìn trùng xuống nhưng lại không muốn tranh luận vào lúc này. Chỉ nhẹ nhàng đáp: "Ừ."
Sau đó, cô khẽ lùi lại, thuận thế tránh khỏi bàn tay anh. Website TruyenLau.com
"Cảm ơn anh vì bộ trang sức này."
Nguyễn Tuyển Hề không phải kẻ ngốc, đương nhiên nhận ra đây không phải bộ ban đầu.
Phó Dư Ngạn nhìn bàn tay trống không của mình, trầm mặc trong chốc lát sau đó thu tay lại, ánh mắt sâu thẳm chăm chú nhìn cô.
"Không cần khách sáo."
Giữa họ, vốn không cần phải khách sáo như vậy.
"À đúng rồi, ngày mai tôi phải đi công tác."
Nguyễn Tuyển Hề thu dọn lại bộ trang sức, chợt nhớ ra điều cần thông báo.
Cô không phải kiểu người luôn báo cáo mọi chuyện nhưng đã sống chung dưới một mái nhà thì vẫn nên nói một tiếng.
"Đi đâu?"
Phó Dư Ngạn cũng không phải người hay dò hỏi chuyện của người khác nhưng Nguyễn Tuyển Hề thì khác.
"Chúng tôi vừa nhận một sản phẩm mới. Tôi không yên tâm nên muốn đến nhà máy kiểm tra. Hai ngày là trở về rồi."
Cô báo địa chỉ.
"Hai ngày à?" Phó Dư Ngạn gật đầu. "Vậy vừa hay kịp cho bữa tiệc vào thứ Sáu."
"Tiệc? Tiệc gì cơ?"
"Lăng Phong và mọi người bảo chưa chính thức gặp mặt 'Phó phu nhân ' nên muốn tổ chức một bữa tiệc."
Khi Phó Dư Ngạn nói đến ba chữ "Phó phu nhân" giọng điệu bất giác dịu dàng hơn.
Nhưng Nguyễn Tuyển Hề không kịp suy nghĩ kỹ, chỉ bối rối hỏi, "Ý anh là sao?"
Những người đó đều là bạn lớn lên cùng anh. Chỉ vì cô kết hôn mà lại phải tổ chức một bữa tiệc chính thức?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt sâu thẳm của Phó Dư Ngạn dừng lại trên cô, mang theo cảm xúc khó đoán.
"Em nghĩ sao?"
"Chẳng lẽ họ định trêu chọc tôi? Lần trước gặp Lăng Phong, anh ta tò mò ra mặt, cách mười dặm cũng thấy rõ."
Nguyễn Tuyển Hề thật sự không biết phải đối mặt với tình huống này thế nào.
Trong công ty, đôi khi đồng nghiệp cũng thăm dò chuyện giữa cô và Phó Dư Ngạn.
Đối với họ, cô có thể dễ dàng đ.á.n.h trống lảng.
Nhưng với Lăng Phong và những người bạn từ thuở nhỏ của anh, cô không có tự tin che giấu bất cứ điều gì.
Hơn nữa, nếu hai người cùng xuất hiện, chắc chắn cô sẽ không tránh khỏi bị nhìn thấu.
"Trêu chọc em? Bọn họ dám?"
Khóe môi Phó Dư Ngạn nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt lướt qua cô với chút gì đó khó hiểu, dường như không quen với dáng vẻ lo lắng của cô.
Bình thường Nguyễn Tuyển Hề hay ngang bướng, đấu khẩu với anh nhưng sao chỉ vừa nghe đến việc phải gặp gỡ người khác, lại trở nên hoảng sợ như vậy?
Hoảng sợ gì chứ?
"Họ không dám trêu chọc anh nhưng tôi thì khác."
Nguyễn Tuyển Hề phản đối mạnh mẽ. "Họ chỉ sợ anh, đâu có sợ tôi đâu."
Ánh mắt cô lướt qua gương mặt kiêu ngạo, khí chất quý phái của anh, lòng thầm thở dài.
Cô tự nhận thức rất rõ.
Kết hôn với Phó Dư Ngạn, cô thật sự đã trèo cao.
Bình thường anh xuất hiện cùng nhóm bạn ấy, đã được xem như "hạ mình để hòa đồng."
Giờ cưới cô – người có gia cảnh thấp hơn tất cả thì chẳng phải như rời khỏi thần đàn, rơi xuống phàm trần?
Họ không dám hỏi thẳng anh nhưng chắc chắn sẽ đến chất vấn cô, rằng rốt cuộc cô đã dùng cách gì để lấy được anh.
"Em giờ đã là phó phu nhân. Chúng ta là một thể."
Phó Dư Ngạn trầm giọng, ánh mắt sáng rõ nhưng lời nói lại như một viên t.h.u.ố.c an thần khiến cô bất giác an lòng.
Đối diện với lời khẳng định như một "viên t.h.u.ố.c an thần" của Phó Dư Ngạn, Nguyễn Tuyển Hề vẫn không cảm thấy tự tin hơn.
Cô không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt anh mà nói thêm cũng giống như đang "mách lẻo" nên cô chỉ lặng lẽ im lặng.
Thế nhưng, khi đêm xuống, càng nghĩ cô càng buồn bực, trằn trọc mãi không ngủ được. Đến tận rạng sáng, cô mới lơ mơ thiếp đi.
Hậu quả là sáng hôm sau cô dậy muộn, lúc tỉnh dậy thì chỉ còn chưa đến một tiếng rưỡi là đến giờ lên máy bay.
May mà hành lý đã sắp sẵn, cô nhanh chóng rửa mặt qua loa rồi vội vàng chạy xuống lầu.
Không biết vì luống cuống hay vì đêm qua ngủ không ngon, khi bước đến cuối cầu thang, cô bất ngờ trượt chân, cả người ngã nhào về phía trước.
Chưa kịp thốt lên tiếng la hét, cô đã rơi vào một vòng tay lạnh lẽo nhưng vững chãi.
“Cẩn thận.”
Giọng trầm thấp vang lên bên tai, hơi thở ấm áp lướt qua vành tai khiến cô nhột nhạt.
Trước khi cô kịp hoàn hồn, anh đã bế cô xuống hết bậc thang cuối cùng và đặt cô ngồi ngay ngắn trước bàn ăn.
Trên bàn là một phần bánh sandwich.
Nhìn thấy đồ ăn trước mặt, Nguyễn Tuyển Hề mới phản ứng lại, vội vàng nói lời cảm ơn sau đó đứng dậy giải thích: “Tôi không kịp nữa rồi, không ăn sáng được, xin lỗi anh nhé.”
“Vẫn kịp. Tôi đưa em đi.” Phó Dư Ngạn đẩy phần sandwich về phía cô sau đó nghiêm túc hỏi: “Chân em chưa khỏi hẳn, đi công tác thế này ổn không?”
Xuống cầu thang còn suýt ngã, vậy ra ngoài ai sẽ chăm sóc cô đây?
“Không cần đâu, làm phiền anh quá.” Nguyễn Tuyển Hề ngừng lại một chút sau đó nói tiếp: “Chân tôi không sao, không đau lắm nữa rồi.”
Thật ra vẫn còn hơi đau nhưng công việc thì vẫn phải làm.
Cô đã lãng phí quá nhiều thời gian, không thể tiếp tục phung phí tương lai, chỉ có thể nắm chắc từng phút giây hiện tại.
Ánh mắt Phó Dư Ngạn trầm xuống, chăm chú nhìn cô. “Không phiền.”
Anh làm mọi thứ vì cô đều không mang theo chút cảm giác miễn cưỡng nào.
Sau Khi Từ Hôn, Đại Lão Cưng Như Bảo Vật
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.