Sau Khi Từ Hôn, Đại Lão Cưng Như Bảo Vật

Chương 26

Khi Nguyễn Tuyển Hề về đến khách sạn, cắm sạc điện thoại đang hết pin, cô mới nhận ra Phó Dư Ngạn đã gửi cho cô vài tin nhắn.

Tin nhắn đầu tiên được gửi cách đây hai giờ, hỏi cô đã đến nơi hay chưa.

Nửa tiếng sau, anh lại nhắn thêm một lần nữa.

Khi không nhận được phản hồi, anh đã gọi vài cuộc điện thoại, gần nhất là cách đây mười phút.

Lúc này, Nguyễn Tuyển Hề mới chợt nhớ ra rằng sau khi xuống máy bay, cô chưa nhắn tin báo bình an cho anh mà chỉ mải mê đọc tin tức.

Cô vội vã trả lời: [Đến nơi rồi, mọi thứ suôn sẻ.]

Ngay khi cô vừa gửi đi, khung hội thoại lập tức hiển thị: [Đối phương đang nhập tin nhắn...]

Nhưng đợi cả một phút, anh chỉ đáp lại vỏn vẹn một chữ: [Ừ.]

Và rồi, không còn gì thêm.

Dành cả một phút để nhắn một chữ?

Nguyễn Tuyển Hề cảm thấy bất lực, đợi thêm một lúc nhưng thấy anh thực sự không nói thêm gì nữa, cô đành cất điện thoại, khẽ lẩm bẩm: “Đúng là kỳ lạ.”

Tin tức sáng nay, chẳng lẽ anh không nên chủ động giải thích một chút sao?

Nếu anh không nói, làm sao cô có thể hỏi trước?

Kết quả là, sau khi tắm xong, vừa bước ra khỏi phòng, điện thoại lại vang lên tiếng gọi từ Phó Dư Ngạn.

“Chiều thứ Sáu em có dự tiệc từ thiện không?”

“Hả?” Nếu không có cuộc gọi này, cô đã hoàn toàn quên mất sự kiện đó: “Đúng là có chuyện này, sao anh biết?”

“Thư mời gửi đến nhà.”

Giọng anh lạnh nhạt nhưng khi nhắc đến chữ “nhà” dường như có chút dịu dàng đặc biệt.

“Ồ, vậy chẳng phải trùng với buổi hẹn uống rượu của Lăng Phong T.ử sao?”

Trong lòng cô vui mừng nhưng lại cố ý làm ra vẻ tiếc nuối. TruyenLau.com

“Không sao, tiệc từ thiện cùng lắm chỉ đến chín giờ là kết thúc, em vẫn đến kịp.”

Phó Dư Ngạn dường như đoán được ý định của cô, giọng nói mang theo chút ý cười.

“Vậy để lúc đó tính tiếp. Ngày mai bốn giờ chiều tôi bay về.”
TruyenLau.com
Cảm xúc của cô như bị anh ảnh hưởng, không thấy thất vọng còn chủ động báo lịch trình.

“Biết rồi.”

Qua điện thoại, Nguyễn Tuyển Hề không thể thấy được khoảnh khứac dịu dàng trong ánh mắt anh lúc này.

Sau khi cúp máy, cô mơ hồ nghĩ, không ngờ người đàn ông này cũng có phần "dính người" như vậy.

Không chỉ chủ động nhắn tin mà còn gọi điện cho cô.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mặc dù nội dung rất bình thường, chẳng có gì lãng mạn nhưng cô vẫn quy điều đó là do anh làm theo thói quen công việc.

Thế nhưng, hành động đó vẫn như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, gợn lên từng vòng sóng trong lòng cô.

Dẫu chỉ là công việc, ít nhất khi nhắn tin cho cô, anh cũng đang nghĩ đến cô.

Cảm giác được ai đó nghĩ đến thật dễ chịu.

Cô không nhịn được nhoẻn miệng cười, ngay cả tâm trạng u ám vì chuyến khảo sát thất bại cũng tan biến.

Ngày hôm sau, cô và Tư Tư chạy khắp nơi, đến khi thu hoạch được kha khá mới bắt đầu hành trình trở về.

Trên chuyến bay, cả hai đều tập trung viết phương án của riêng mình.

Ngay cả khi đã đáp xuống thành phố Ninh Châu, Nguyễn Tuyển Hề vẫn đắm chìm trong công việc.

“Đúng rồi, ngày mai tôi có một buổi tiệc từ thiện. Nhắn Du Qua đi cùng tôi.”

Trước khi xuống máy bay, cô bất chợt nhớ ra sự kiện này, quay sang dặn Tư Tư.

Du Qua hiện là streamer mà công ty đang đầu tư phát triển, xuất hiện trong các sự kiện công khai nhiều hơn cũng là điều tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tư Tư không chần chừ, vừa xuống máy bay đã vội vàng nhắn tin cho Du Qua.

Trong khi đó, Nguyễn Tuyển Hề vừa đi vừa suy nghĩ về nội dung vừa viết trong phương án.

Không ngờ, cô bất cẩn đụng vào một người.

“Em đang nghĩ gì mà nhập tâm thế?”

Giọng nói lạnh lùng của Phó Dư Ngạn vang lên, anh thuận tay đỡ cô một cái rồi lập tức buông ra.

Nguyễn Tuyển Hề lúc này mới sực tỉnh, cảm thấy hơi ngượng ngùng. “Chuyện công việc… Sao anh lại tới đây?”

Hóa ra, câu “biết rồi” anh nói hôm qua lại có nghĩa là đến đón cô ở sân bay sao?

Phó Dư Ngạn đã rất tự nhiên cầm lấy vali từ tay cô còn tiện tay chỉnh lại cổ áo của cô. Anh cúi người, ghé sát vào tai cô trong một tư thế cực kỳ thân mật, chậm rãi nói bốn từ: “Phô trương tình cảm.”

Một người như anh, nhân vật cao cao tại thượng trong giới quyền quý thành phố Ninh Châu, không giống kiểu người cần phô bày tình cảm với ai.

Càng không giống kiểu người chịu phiền phức, sẵn sàng chu đáo đưa đón ở sân bay.

Vậy mà, anh không chỉ làm mà còn làm một cách công khai, như thể muốn cả thế giới biết.

Có vẻ như anh đang cố gắng trao cho cô sự yên tâm tuyệt đối.

Ánh mắt Nguyễn Tuyển Hề nhìn anh qua ánh sáng trên đầu, cô vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, cố giữ bình tĩnh trong bầu không khí phảng phất hơi thở của anh, sau đó phối hợp khoác tay anh một cách tự nhiên.

Phô trương tình cảm ư, cô cũng có trách nhiệm trong việc này.

Ánh mắt anh thoáng dừng lại nơi bàn tay cô đang khoác lấy cánh tay mình, sau đó giả vờ như không có chuyện gì, hỏi một câu: “Công việc ổn chứ?”

Sự chú ý của cô lúc này hoàn toàn tập trung vào cảm giác từ những ngón tay. Qua lớp áo sơ mi mỏng, cô có thể cảm nhận được cơ bắp rắn chắc của anh.

Đối diện với câu hỏi của anh, cô chỉ trả lời qua loa: “Cũng tạm.”

Lúc này, Tư Tư từ phía sau cũng kịp chạy tới.

Cô ấy cuối cùng lấy hết can đảm chào hỏi: “Chào Phó tổng, tôi là trợ lý của Nguyễn tổng, tên là Tư Tư.”

Cô vốn nghĩ rằng một người quyền lực như Phó Dư Ngạn sẽ chẳng thèm để mắt tới một trợ lý nhỏ như cô.

Không ngờ anh lại khẽ gật đầu còn nói ba từ: “Vất vả rồi.”

Trời ạ, một người như Phó Dư Ngạn mà lại nói “vất vả” với cô?

Tư Tư vừa cảm động vừa bất ngờ nhưng lại không muốn tỏ ra thất lễ trước mặt anh, đành cố gắng giữ biểu cảm bình thường.

Tuy vậy, dù anh thể hiện sự thân thiện, áp lực từ khí chất quyền uy của anh vẫn khiến cô bất giác thấy sợ hãi.

Nhiều cảm xúc đan xen khiến cả người cô lúng túng khó tả.

May thay, Nguyễn Tuyển Hề nhanh chóng giải vây, giữ vẻ bình tĩnh, mỉm cười với cô: “Tư Tư, em có người đón không? Nếu không, chúng tôi tiện đường chở em về.”

Đồng nghĩa với việc phải đi chung xe với Phó Dư Ngạn.

Gan của Tư Tư không phải nhỏ nhưng ngồi chung xe với người như anh thì cô không dám, liền lập tức nói dối: “Dạ có, ba em tới đón rồi.”

Vì cô là người bản địa nên Nguyễn Tuyển Hề không nghi ngờ gì. “Vậy được, em đi cẩn thận nhé. Chúng tôi đi trước.”

“Vâng, chào Nguyễn tổng, chào Phó tổng.”

Tư Tư như được ân xá, nhanh chóng vẫy tay, sau đó gần như chạy trốn khỏi họ.

“Quả nhiên, người bình thường lần đầu gặp Phó tổng đều không dám nhìn anh.”

Nhìn bóng lưng Tư Tư “tháo chạy.” Nguyễn Tuyển Hề không nhịn được bật cười khúc khích.

“Tôi tự thấy mình không đến mức đáng sợ như vậy.”

Hôm nay dường như tâm trạng Phó Dư Ngạn khá tốt, anh còn thuận miệng đùa theo cô.

“Hmm, có vẻ như Phó tổng không tự ý thức rõ về bản thân. Rõ ràng mọi người đều rất sợ anh. Ngay cả bọn Lăng Phong T.ử cũng sợ anh đấy.”

Nguyễn Tuyển Hề lập tức phản bác.

Chẳng lẽ anh không nhận ra, ngay cả những người bạn thân lớn lên cùng anh cũng luôn giữ khoảng cách ít nhất nửa mét khi nói chuyện với anh sao?

Nghe vậy, Phó Dư Ngạn bỗng dừng bước, nhìn cô chằm chằm với ánh mắt sâu thẳm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu