Sau Khi Từ Hôn, Đại Lão Cưng Như Bảo Vật

Chương 19

Càng nghĩ, cô càng thấy giận nhưng khi đối diện với ánh mắt của anh, cô lại đành nuốt xuống.

Cô không có tư cách để giận.

Cô biết rõ hướng đi của câu chuyện, vậy mà vẫn cố chấp muốn xoay chuyển số phận sau đó tự lao mình vào một vòng xoáy khác.

Giờ đây, cô còn tư cách gì để tức giận với Phó Dư Ngạn?

Mất hết khí thế, cô trở nên ủ rũ, lặng lẽ nhìn anh một cái sau đó buông ra một câu:

“Tôi đi tắm đây.”

Ý cô là đình chiến.

Cả hai chỉ là những nhân vật công cụ trong câu chuyện tổng tài yêu cô nàng ngốc nghếch mà thôi.

Hai nhân vật công cụ đấu khẩu ở đây thì ngoài việc tự làm khó mình còn có ý nghĩa gì?

Phó Dư Ngạn không ngờ rằng cô lại đột ngột thu hết mọi cảm xúc. Anh khẽ mím môi, trong đôi mắt đen như mực của mình ẩn hiện một lớp sương mù dày đặc không tan.

Nhưng anh không nói gì, chỉ trơ mắt nhìn cô khập khiễng bước vào phòng.

Anh muốn bước đến đỡ cô nhưng rồi lại nhớ đến vẻ lúng túng và cứng nhắc của cô khi anh bế cô trước đó.

Cô là người mà anh không bao giờ có được sao?

Đôi mắt anh khẽ nheo lại, khóe môi cong lên, khí chất lạnh lùng tỏa ra giữa đêm tối dày đặc khiến người khác phải lạnh sống lưng.

Nhưng Nguyễn Tuyển Hề trong phòng không nhìn thấy điều đó.

Cô đã trải qua quá nhiều chuyện trong buổi tối hôm nay. Thân thể mệt mỏi, tinh thần sa sút khiến cô cảm thấy mọi cảm xúc trong lòng đều chạm đáy.

Vì không muốn trở thành nô lệ của cảm xúc, cô nhanh chóng đi tắm, để nước lạnh xua tan sự bức bối trong lòng.

Sau khi thay đồ ngủ và nằm xuống giường, cô mới cảm nhận được một chút sợ hãi muộn màng.

Tình huống tối nay thực sự quá nguy hiểm.

Dù biết rằng Hà Tư Vân mang hào quang nhân vật chính, chắc chắn sẽ thoát khỏi hiểm nguy nhưng cô lại không thể thờ ơ đứng nhìn.
Website TruyenLau.com
Không phải vì cô bỗng nhiên muốn làm người tốt, cũng không phải vì cô sợ Giang Chỉ trách móc.

Chỉ đơn giản là khi thấy một cô gái gặp nguy hiểm, cô – người ở gần nhất – đã làm điều mà lương tâm mách bảo.

Chỉ thế thôi.

Cô trở mình nhưng hình bóng Phó Dư Ngạn lại hiện lên trong đầu khiến trái tim cô thêm trĩu nặng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Trong đầu đầy rẫy những suy nghĩ lộn xộn khiến cho Nguyễn Tuyển Hề cứ trằn trọc mãi cho đến gần tám giờ mới ngủ được. Giấc ngủ này kéo dài đến tận ba giờ chiều hôm sau.

Cô bỗng nhớ ra là mình có hẹn gặp khách hàng cùng với Tư Tư, bèn vội vã ngồi dậy.

Phó Dư Ngạn đã đi từ lâu, trên bàn ăn chỉ còn lại một chiếc bánh sandwich. Nhìn một cái là cô biết ngay, đây chính là món ăn do Phó Dư Ngạn chuẩn bị.

Mấy ngày gần đây, chỉ cần anh không đi công tác thì bữa sáng đều là anh làm cho cô.
Website TruyenLau.com
Nguyễn Tuyển Hề ngây người nhìn chiếc sandwich một lúc lâu sau đó thở dài.

Thôi kệ, suy cho cùng, cô và Phó Dư Ngạn cũng giống nhau, đau khổ vì hoàn cảnh, không đáng phải cãi vã vì người khác.

Gạt bỏ hết tất cả hào quang, anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, dù tức giận đến vậy nhưng vẫn chuẩn bị bữa sáng cho cô, cũng chẳng phải là người xấu.

Cô quyết định tối nay sẽ chủ động xin lỗi anh, không nên nói những lời như vậy, không nên nói những lời cay nghiệt rằng Hà Tư Vân là người anh không có được.

Dù đây là sự thật, cô vẫn phải nói nhẹ nhàng hơn một chút.

Với tâm trạng phức tạp, cô ăn xong chiếc sandwich rồi gửi một tin nhắn cảm ơn cho Phó Dư Ngạn: [Cảm ơn vì bữa sáng, rất ngon.]

Tuy nhiên, Phó Dư Ngạn - người thường hay phản hồi tin nhắn của cô - lần này mãi đến khi cô đã vào công ty mà vẫn không nhận được câu trả lời nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh chàng này đúng là tức giận thật đấy.

Cô khẽ lắc đầu, nghĩ có nên gửi thêm một tin nhắn hỏi thăm không nhưng ngay lúc đó Tư Tư đã bước tới ngắt lời cô.

"Nguyễn tổng, đối tác đã đến, họ đang đợi trong phòng họp."

Hôm nay có một thương hiệu mỹ phẩm đến thảo luận hợp tác, đây là một thương hiệu mới, Nguyễn Tuyển Hề không yên tâm giao cho người khác vì vậy tự mình ra mặt.

Cô luôn làm việc một cách nghiêm túc và cẩn thận, vừa bước vào phòng họp là quên hết mọi suy nghĩ trong đầu, chỉ tập trung hoàn toàn vào công việc.

Khi cuộc trò chuyện kết thúc, cô tiễn đối tác ra cửa, khuôn mặt luôn tươi cười khiến người khác khó lòng đoán được cô đang nghĩ gì.

Khi đối tác vừa rời đi, cô lập tức dặn Tư Tư đặt vé máy bay: "Tuần sau, chúng ta sẽ đi thăm nhà máy của họ."

Tư Tư tò mò hỏi: "Nguyễn tổng, chúng ta có nhiều phát thanh viên như vậy, nếu mỗi thương hiệu đều phải đi thăm nhà máy thì có vẻ hơi phức tạp đấy ạ?"

"Không giống nhau." Nguyễn Tuyển Hề suy nghĩ một chút rồi đáp, "Đây là thương hiệu mới, chúng ta cũng chỉ vừa bắt đầu, cả hai bên đều cần phải thận trọng. Chị cũng phải có trách nhiệm với những người livestream."

Trong thời đại thông tin này, một vụ scandal nhỏ cũng có thể hủy hoại sự nghiệp của một người.

Cô học báo chí vì vậy đã có sự kiên định và hành động quyết liệt mà không phải ai cũng có.

Tư Tư gật đầu: "Vậy em sẽ đặt vé ngay, Nguyễn tổng, chị có đi cùng không?"

"Chắc chắn rồi, em cùng đi với chị nhưng đừng tiết lộ kế hoạch này cho ai."

Đi khảo sát, cần phải bất ngờ mới có thể đạt được kết quả tốt nhất.

Tư Tư gật đầu đáp sau đó nhanh chóng đi lo việc đặt vé.

Còn Nguyễn Tuyển Hề thì tiếp tục xem lại các mẫu sản phẩm mới được gửi tới.

Cô bận rộn mãi cho đến khi đèn đêm vừa sáng, các nhân viên livestream cũng lần lượt đến nơi, lúc này cô mới cảm thấy hơi đói.

Cả ngày hôm nay cô chỉ ăn một chiếc bánh sandwich.

"Nguyễn tổng, chân chị làm sao vậy?"

Khi cô chuẩn bị đi xuống lầu ăn một chút thì một người đàn ông mặc áo thun trắng đơn giản bước tới.

Đó là một trong những streamer đầu tiên ký hợp đồng với công ty - Du Qua.

Một chàng trai rất năng động, xuất thân từ nghề dẫn chương trình, khi livestream anh ta có khả năng kiểm soát rất tốt, nhịp điệu cũng rất ổn.

Hiện tại, anh là người có tiềm năng lớn nhất trong công ty.

"Không sao, chỉ bị thương nhẹ thôi," Nguyễn Tuyển Hề mỉm cười với anh: "Gần đây, số liệu của cậu rất tốt."

"Bị thương à?"

Du Qua lo lắng bước lại gần hai bước rồi dừng lại ở một khoảng cách vừa phải.

"Không sao đâu, đã xử lý rồi."

Cảm ơn sự quan tâm của anh, Nguyễn Tuyển Hề chỉ mỉm cười đáp lại.

Thực ra, cô không giỏi trong việc giao tiếp với những người đàn ông trẻ tuổi, quá thân thiết thì sợ hiểu nhầm mà quá xa cách lại sẽ dễ khiến người khác hiểu nhầm rằng cô lạnh lùng, cao ngạo, khó gần.

Du Qua nhìn ra sự không thoải mái của cô nên không hỏi thêm gì nữa, chỉ mỉm cười với cô rồi lộ ra hàm răng trắng, trông rất tươi tắn.

"Vậy tôi đi làm việc đây, Nguyễn tổng, chị nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."

Lời nói và hành động đều rất đúng mực khiến Nguyễn Tuyển Hề thêm phần đ.á.n.h giá cao.

Nhạy bén và tinh tế trong cách xử sự là một môn học khó và cô luôn ngưỡng mộ những người làm tốt điều đó.

“Nguyễn tổng, em đã đặt xong vé rồi. Để em đưa chị xuống lầu và gọi xe hộ chị nhé.”

Tư Tư quay lại, vừa nói vừa định đỡ tay cô.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu