Trước buổi học online cuối cùng trước khi trở lại trường, tôi quên tắt micro.
Bí mật sống chung với hot boy đình đám – Chu Khinh Nghiễn – thế là bại lộ.
“Anh dậy đi, dây thắt lưng của anh đang đè lên em… đau quá!”
Anh ấy không chút biểu cảm, đẩy tôi ra rồi đứng dậy: “Anh đang mặc quần ngủ.”
1
Buổi học online cuối cùng trước khi trở lại trường là một môn tự chọn quan trọng.
Giáo viên điểm danh rất nghiêm, cả khoa 160 người, không ai vắng mặt.
Điểm danh xong, tôi thu nhỏ cửa sổ học để mở video lén tải về xem.
Đang xem đến đoạn kịch tính, bên tai bỗng vang lên giọng nói quen thuộc: “Giang Vân.”
Tôi giật mình, kéo tai nghe xuống: “Anh bị gì vậy? Nửa đêm giả ma giả quỷ à?”
Ánh mắt anh ấy thoáng lướt qua màn hình của tôi, sâu thẳm: “Mạng bị ngắt.”
“…”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi chợt nhớ ra, vừa nãy để tăng tốc độ tải, tôi đã ngắt Wi-Fi phòng anh ấy.
“Ngắt thì ngắt, có gì to tát.”
Tôi cố tỏ vẻ mạnh miệng: “Chu thiếu gia, mất mạng thì tìm em làm gì, anh chưa cai sữa à?”
Im lặng một giây, anh ấy bỗng đưa tay rút dây tai nghe của tôi.
Âm thanh từ bộ phim khiến người ta đỏ mặt vang lên trong phòng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh ấy vẫn giữ vẻ bình thản nhìn tôi: “Anh bị hạn chế tốc độ tải”
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, cố giữ bình tĩnh tắt phim: “Không hiểu anh đang nói gì.”
Anh ấy không có vẻ định truy cứu, quay người định đi.
Tôi bỗng dưng lên tiếng gọi: “Ngày mai giải phóng rồi, sẽ trở lại trường.” TruyenLau
Anh ấy khựng lại, quay đầu nhìn tôi.
Không nói gì, như đang chờ tôi nói tiếp.
Lòng can đảm khó khăn lắm mới gom góp được bỗng dưng tan biến.
Tôi ỉu xìu phẩy tay: “Thôi, anh về phòng mình học đi.”
Ngược lại, anh ấy bước tới, ngồi xuống mép giường cạnh tôi, bật cười khẽ: “Em quên rồi à, em ngắt dây mạng của anh.”
“Ờ thì…”
Tôi cứng họng, mạnh miệng: “Vậy thì đứng dậy, đừng ngồi trên giường em!”
Anh ấy làm như không nghe, chỉ thản nhiên nhìn tôi: “Sao không được? Em còn từng ngủ trên giường anh mà.”
Tai tôi nóng bừng: “Anh đừng nói linh tinh, người khác hiểu lầm thì sao?”
Một lúc im lặng.
“Ai hiểu lầm?”
Giọng anh ấy bình tĩnh vang lên: “Sợ cậu em học viện nghệ thuật hôm nọ hiểu lầm à?”
Tôi nghĩ một hồi mới nhớ ra cậu em đó là ai.
Muốn giải thích đôi câu, nhưng nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh ấy, tôi lại bực bội.
“Anh lo làm gì! Mau về phòng anh đi!”
Tôi định kéo anh ấy đứng dậy, kết quả chính mình lại lảo đảo, ngã đè lên giường cạnh anh ấy.
Trán tôi đập mạnh vào cằm anh ấy, đau đến hít một hơi, rồi nghe thấy anh ấy khẽ kêu.
Ánh sáng vàng ấm áp từ trần nhà chiếu xuống, phủ lên tóc anh ấy.
Sống Chung Thời Học Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.