Sống Chung Thời Học Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sống Chung Thời Học Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 13

“Em dậy rồi?”

Giọng Chu Khinh Nghiễn vang lên từ bên cạnh, khẽ khàn:

“Muốn uống nước không? Trưa nay muốn ăn gì?”

Anh trông bình tĩnh đến kỳ lạ.

Nhưng lúc này, chẳng lẽ không nên có chút biểu hiện gì sao?

Tôi nhìn anh chằm chằm:

“Chuyện chúng ta bây giờ là gì?”

Chu Khinh Nghiễn không trả lời, chỉ nhìn tôi, đôi mắt như có sóng nước lấp lánh.

Cảm giác ấm ức trong tôi càng dâng lên.

Đến mức này rồi, tôi vẫn chưa nghe anh nói một câu rằng anh thích tôi.

Tôi kéo chăn lên, giọng đầy mỉa mai:

“Anh có phải vì muốn trả đũa Trình Vi nên mới ở bên em không?”

“…”

“Anh thầm thích Trình Vi nhiều năm, nhưng vì cô ấy là học trò được bố anh yêu quý nhất, nên tình cảm ấy xen lẫn chút thù hận.

Giữa yêu và ghét, anh buông lời cay nghiệt với cô ấy, rồi lại thấy đau lòng khi nhìn ánh mắt buồn bã của cô.

Đúng lúc đó, tôi – đứa bạn thơ ấu xui xẻo – lại ở bên cạnh, thế là anh trút giận lên tôi.”

Tôi càng nói càng cảm thấy mình thật bi thảm:
TruyenLau
“Rồi sau này, khi biết được sự thật, tôi rời xa anh. Anh đuổi theo, muốn níu kéo, nhưng lúc đó tôi lại phát hiện mình mắc ung thư——”

Chu Khinh Nghiễn bất ngờ cúi xuống, chặn lời tôi bằng một nụ hôn.

“Sao cứ phải tự rủa mình vậy?”

Đôi môi ấm áp, mềm mại của anh chạm vào tôi, dịu dàng và đầy đắm say.

Tôi vừa đáp lại, vừa đỏ mặt thì thầm:
Website TruyenLau.com
“Anh không hiểu đâu, truyện ngược toàn viết thế. Nếu muốn drama hơn, tôi còn phải mang thai con anh nữa chứ.”

Suy nghĩ của tôi càng lúc càng bay xa:

“Trong ngày anh và Trình Vi kết hôn, tôi nằm trên bàn phẫu thuật sảy thai ở bệnh viện, lặng lẽ rơi hai hàng nước mắt…”
TruyenLau
“Được rồi.”

Chu Khinh Nghiễn túm lấy cổ áo tôi, kéo tôi ra một chút, ánh mắt vẫn nhìn tôi chằm chằm ở khoảng cách gần.

“Anh không thích Trình Vi.”

“Người anh thích là em, Giang Vân.”

“Em có muốn cân nhắc chuyện yêu anh không?”

10

Thứ Hai, khi trở lại trường, tôi nói với Tiểu Đào rằng tôi và Chu Khinh Nghiễn đã yêu nhau.

Cô ấy vô cùng ngạc nhiên:

“Mới không gặp hai người một đêm, đã xảy ra chuyện gì thế?!”

Tôi hơi lúng túng:

“Ừm… đại khái là trao đổi và truyền đạt thông tin… gì đó.”

Tiểu Đào là cô bé ngây thơ, không hiểu ý tứ trong lời tôi, liền gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

“Vậy hai người đã thức trắng đêm để nói chuyện giải quyết hiểu lầm trước đây đúng không?”

Cô ấy còn hạ giọng:

“Vậy chuyện lần bầu chọn hồi lớp 11, anh ấy tại sao không bầu cho cậu?”

Tôi sững người.

Chưa hỏi.

Nhưng giờ đang trong giờ học, Chu Khinh Nghiễn không học cùng lớp với tôi.

Tôi rút điện thoại ra, định nhắn WeChat hỏi anh.

Kết quả, nhìn vào màn hình, đã thấy hàng loạt tin nhắn chờ:

“Giang Vân, bỏ anh khỏi danh sách chặn đi.”

“Giờ học chán quá, muốn nói chuyện với em.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu