Tôi uống cạn một ly nước chanh, cảm giác trong lòng chua chát khó tả.
“Vậy là hồi lớp 11, anh chưa biết chuyện ông ta ngoại tình, nên thật sự thân với Trình Vi đúng không?”
Anh nhướn mày:
“Không đúng.”
“Anh nói dối!”
Tôi bặm môi, cảm giác ấm ức không kiểm soát được dâng lên, mắt cay xè:
“Nếu không thân thiết, thì tại sao lần bỏ phiếu đó anh lại bầu cho cô ta mà không bầu cho tôi?”
“Cô ta trước mặt anh tỏ vẻ đáng thương, anh không phản bác mà còn giận dỗi với tôi.”
“Đúng, Tạ Vũ không bầu cho tôi, người bầu cho cô ta nhiều hơn tôi. Chắc anh đã vui lắm, đúng không?”
“Nếu thích cô ta, anh cứ nói thẳng. Chẳng lẽ hai người hẹn hò tôi còn đến phá đám sao? Ờ, đúng là tôi sẽ làm vậy thật…”
Tôi càng nói càng cảm thấy choáng váng, mặt cũng bắt đầu nóng bừng.
Ngay cả gương mặt gần trong gang tấc của Chu Khinh Nghiễn cũng dần trở nên mơ hồ.
Anh giữ lấy vai tôi, giúp tôi đứng vững, cầm chiếc cốc trống lên ngửi.
“Không ngờ lại là rượu chanh.”
Anh ấy nói nhỏ, giọng có chút bất lực:
“Quên mất là tửu lượng của em tệ như vậy.”
TruyenLau.com
Chu Khinh Nghiễn đỡ tôi đứng lên, giữ đầu tôi dựa vào vai anh, rồi dìu tôi ra ngoài.
Vừa ra đến cửa, Trình Vi đã chạy theo:
“A Nghiễn!”
Cô ấy đi giày cao gót, vừa chạy vừa thở dốc:
“Đừng đi vội, làm gì mà gấp thế?” TruyenLau
“Giang Vân say rồi, tôi đưa cô ấy về.”
Trình Vi nhìn tôi:
TruyenLau.com
“Để em gọi xe, đi cùng anh đưa cô ấy lên xe, rồi để bạn cô ấy ở bên kia đón, được không? Thầy còn có chuyện rất quan trọng muốn bàn với anh.”
“Không cần, quyết định của ông ta tôi không quan tâm.”
Nói xong, Chu Khinh Nghiễn tiếp tục đỡ tôi đi.
Trình Vi vội vàng đuổi theo, giọng gấp gáp:
“A Nghiễn, đừng như vậy. Dù sao thầy cũng là bố anh. Anh phải nghĩ đến tương lai của mình, đừng vì một sai lầm nhỏ mà làm lỡ dở.”
“Sai lầm nhỏ?”
Bước chân Chu Khinh Nghiễn bỗng khựng lại.
Tôi lờ mờ nhìn anh, phát hiện trên mặt anh xuất hiện một nụ cười kỳ lạ mà tôi chưa từng thấy.
Rồi anh hỏi thẳng Trình Vi:
“Cô thích tôi à?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Trình Vi đỏ bừng mặt, nhưng cô vẫn gật đầu.
“Muốn hẹn hò với tôi?”
Trình Vi liếc nhìn tôi, ngập ngừng:
“A Nghiễn, chúng ta đổi chỗ nói chuyện được không?”
“Nhưng tôi không dám hẹn hò với cô, vì trong mắt cô, chuyện ngoại tình lại chỉ là một ‘sai lầm nhỏ’ chẳng đáng kể.”
Chu Khinh Nghiễn cười nhạt, rồi bế tôi – lúc này đã say đến mức bắt đầu nghêu ngao hát – lên:
“Trình Vi, yêu đương với cô, đúng là quá ‘xanh sạch đẹp.’ Tôi sợ lắm.”
8
Tôi phải thừa nhận, tửu phẩm của tôi không tốt chút nào.
Sống Chung Thời Học Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.