Sống Chung Thời Học Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sống Chung Thời Học Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 18

“Chu Nguyệt Minh, nhìn xem con trai chị như thế nào! Không biết phép tắc, lễ nghĩa gì cả!”

Dì Chu và mẹ tôi từ bếp bước ra, tháo tạp dề vừa cười vừa nói với tôi:

“Giang Giang, con với A Nghiễn về phòng trước đi, chuyện này để người lớn giải quyết.”

Khi nhìn thấy ông Lương, gương mặt dì Chu lập tức thay đổi:

“Họ Lương kia, ngày tết ngày nhất đến nhà tôi gây chuyện, ông bị bệnh hả?”

Dì Chu thật đáng sợ… nhưng khí chất quá đỉnh.

Trong mắt tôi, dì Chu luôn dịu dàng, nắm má tôi, cười gọi “Giang Giang.”

Đây là lần đầu tôi thấy dì nổi giận.

Tôi và Chu Khinh Nghiễn trốn vào phòng, nhưng để lại một khe cửa, lén nhìn ra ngoài.

Ông Lương cố gắng tranh cãi:

“Tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho con trai tôi thôi.”

“Dựa vào thành tích của A Nghiễn, nó đã được giữ lại học thạc sĩ, tiến sĩ. Thầy trong trường còn chủ động mời nó. Ông nghĩ tôi không biết sao? Cô gái này chẳng phải cháu của mối tình đầu của ông sao? Định gán ghép với con trai tôi? Mơ đi!”

Dì Chu nói như súng liên thanh, rồi quay sang Trình Vi:

“Cô gái trẻ cũng phải biết xấu hổ một chút. Hồi đó dì cô thừa lúc tôi mang bầu A Nghiễn, đến tận nhà khiêu khích, suýt khiến tôi sảy thai. Cô còn mặt mũi nói thích con trai tôi à?”

Trình Vi cắn môi, nước mắt lưng tròng nhưng vẫn cố chấp:

“Dì, dì là người lớn, cháu luôn tôn trọng dì, nhưng dì không nên nói vậy về cháu.”

“Ồ, tôi không nói gì cô cả, chỉ là không vừa mắt cô thôi.”
TruyenLau
Dì Chu tiếp tục:

“A Nghiễn đã có bạn gái rồi, bạn gái nó vừa xinh đẹp, vừa đáng yêu, lại đa tài. Cô không so được đâu. Không còn việc gì thì mau cùng họ Lương kia biến đi, đừng ép tôi phải đuổi cô.”

Nói xong, dì đẩy cả hai người ra ngoài.

Mẹ tôi cũng rất phối hợp, nhấc chai rượu vang và tổ yến mà họ mang đến, vứt thẳng ra ngoài.

Tôi nhìn qua khe cửa, cảm thấy vô cùng phấn khích:
TruyenLau.com
“Dì Chu thật mạnh mẽ! Hy vọng sau này khi làm mẹ, tôi cũng có thể như dì ấy!”

“Em không có cơ hội đâu.”

Giọng của Chu Khinh Nghiễn vang lên sát tai, đầy trầm ấm:

“Vì anh sẽ luôn trung thành với em và hôn nhân, không bao giờ làm mấy chuyện như Lương Hạo.”

14
TruyenLau
“Anh nghĩ xa quá rồi đấy, mới yêu thôi, ai nói sẽ kết hôn với anh chứ.”

Tai tôi nóng bừng, để tránh bối rối, tôi nhanh chóng mở cửa bước ra ngoài.

Thấy tôi, dì Chu lại nở nụ cười dịu dàng:

“Giang Giang, đói chưa? Ăn tạm vài quả cherry đi. Dì và mẹ con tiếp tục nấu ăn nhé—Chu Khinh Nghiễn, lại đây bóc tôm.”

Là hàng xóm gần 20 năm, tôi coi nhà dì Chu như nhà mình, mọi thứ đều quen thuộc.

Tối hôm đó, sau bữa ăn, dì Chu nấu một nồi rượu vang nóng.

Tôi chỉ uống hai ly nhỏ mà đã thấy lâng lâng.

Nhân lúc phòng khách không bật đèn, ánh sáng mờ mờ, tôi nũng nịu đòi Chu Khinh Nghiễn hôn.

Mẹ tôi nhấp một ngụm rượu, bình thản liếc mắt qua tôi:

“Tiểu Nghiễn, mẹ thấy Giang Vân lại say rồi, phiền con đưa nó về phòng giúp mẹ.”

“Tối nay mẹ và dì Chu có kế hoạch thức trắng xem phim, nhờ con ở lại nhà dì chăm sóc nó nhé.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu