Sống Chung Thời Học Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sống Chung Thời Học Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 19

Chu Khinh Nghiễn gật đầu, đỡ tôi dậy:

“Dì cứ yên tâm.”

Vừa ra khỏi cửa, anh liền bế tôi lên.

Tôi ôm cổ anh, hỏi:

“Gần đây tôi có béo lên không?”

“Hình như có chút…”

Tôi giận dữ:

“Anh có biết nói chuyện không hả?!”

“Nhưng nếu cảm nhận kỹ thì chắc là do trời lạnh, em mặc nhiều đồ thôi.”

Tốt, biết điều đấy.

Tôi hài lòng tựa vào ngực anh, để anh bế về phòng.

Chu Khinh Nghiễn giúp tôi cởi áo len và váy, sau đó đi vắt khăn ấm lau mặt cho tôi.

Một lúc lâu sau anh mới quay lại.

Khi anh trở lại, tôi đang ngồi xếp bằng trên giường, ánh mắt lờ đờ nhưng vẻ mặt rất nghiêm túc.

“Tôi vừa nhớ ra một chuyện.”

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi:

“Chuyện gì?”

Dưới tác động của rượu, tôi suy nghĩ chậm hẳn, cúi đầu hồi tưởng vài giây rồi hỏi:

“Nếu anh không thích Trình Vi, vậy hôm đó tại sao sáng sớm đã ra sân bay đón cô ta?”
TruyenLau
“Anh chưa bao giờ đón cô ta.”

Chu Khinh Nghiễn khẽ thở dài:

“Là cô ta liên lạc với anh khi đã đến trường, anh mới biết cô ta tới.”
TruyenLau.com
“Vậy sáng sớm hôm đó anh ra ngoài làm gì? Còn không lên lớp…”

Anh đột ngột hít sâu, đứng dậy ra ngoài, lát sau quay lại với một hộp quà dài.

“Cây sáo mà em muốn, anh thấy chủ cửa hàng nhạc cụ đăng lên rằng vừa về một cây, không nhận đặt trước. Nên anh dậy sớm đi mua, định tặng em làm quà Tết.”

Có lẽ do phòng mở sưởi hơi nóng, hoặc mùi rượu vang pha cam trên người anh quá quyến rũ.
TruyenLau
Khi nhận lấy hộp quà và đặt ra sau lưng, mặt tôi đỏ bừng:

“Đang yên đang lành, tại sao tự dưng lại tặng quà Tết cho tôi?”

Chu Khinh Nghiễn ngồi xuống, nhìn sâu vào mắt tôi:

“Vì anh không muốn chiến tranh lạnh với em nữa.”

“Biết học đệ trường nghệ thuật là em bịa chuyện, nhưng anh vẫn sợ em thực sự bị người khác cướp đi.”

Nghe anh nhắc đến học đệ, tôi ngẩn người, phải lục lọi trí nhớ mới tìm được một người từng gặp vài lần như vậy.

Tôi cố gắng chối cãi để vớt vát chút mặt mũi:

“Ai bảo bịa, học đệ thật sự đã mời tôi ăn đồ ngọt. Nếu không phải anh dùng sắc đẹp dụ dỗ tôi, hừ hừ…”

Câu nói của tôi bị anh ngắt lời.

“Hôm đó em kéo Tiểu Đào rời đi, anh đuổi theo, vừa kịp thấy học đệ dẫn bạn gái mới của cậu ta vào căng-tin.”

!

Tôi ngạc nhiên đến mức đỏ bừng mặt, liền xấu hổ chui vào chăn.

Đến khi không thở nổi, tôi mới ló mặt ra, nhưng đôi tai vẫn nóng ran.

“Xin lỗi, là lỗi của tôi, nói lung tung lại thành nói thật.”

Chu Khinh Nghiễn nhìn vào đôi mắt đang giận dỗi của tôi, nhếch môi cười nhẹ.

Anh từ từ đưa tay lên, bắt đầu tháo từng chiếc cúc áo, động tác thong thả:

“Tuỳ em xử lý, coi như anh bồi tội, được không?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu