“Em cứ ăn đi, anh vào phòng nghỉ ngơi.”
Đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ phụ ở gần đó đóng lại, tôi mới sực tỉnh.
Giờ đã hết phong tỏa, trường cũng mở lại.
Anh ấy vẫn định tiếp tục ở đây sao?
Tôi muốn đuổi người, nhưng khi nhìn xuống chiếc bánh kem hạt dẻ trước mặt, đã bị tôi xúc đến nát bấy.
Ăn của người ta thì khó nói lời từ chối, tôi đành nuốt ý định lại, không mở miệng đuổi anh ấy đi.
Sau đó, tôi lủi vào phòng, lén lút nhắn tin mách mẹ.
“Chu Khinh Nghiễn không chịu rời khỏi nhà con.”
Mẹ trả lời rất nhanh:
“Cứ để Tiểu Nghiễn ở đấy đi, giờ mới mở cửa trường, ở ký túc xá không an toàn. Khi đi học nhớ đeo khẩu trang đầy đủ.”
“Không phải bố con mua nhà bốn phòng ngủ hai phòng khách cho con à? Ở dư sức mà?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đây có phải vấn đề chính không chứ??
Tôi rất không hài lòng, nhấn mạnh:
“Mẹ, nhưng anh ấy là đàn ông đấy!”
“Thế chẳng phải rất tốt sao?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mẹ thẳng thắn phơi bày nỗi lòng thầm kín nhất của tôi:
“Giang Vân, đừng giả vờ trước mặt mẹ nữa. Con chẳng phải thích Tiểu Nghiễn từ lâu rồi sao? Có cơ hội thì nắm bắt đi.”
5
TruyenLau
Tôi giật mình, phản xạ đầu tiên là ngẩng lên, ánh mắt gian manh đảo quanh một vòng.
May quá, trong phòng chỉ có mình tôi.
Tôi vờ vịt, lớn tiếng phủ nhận:
“Mẹ nói gì vậy? Buồn cười chết mất, con ghét anh ấy nhất!”
Mẹ chẳng chừa chút thể diện nào cho tôi:
“Ghét người ta, vậy mà uống rượu vào còn khóc lóc trong mơ, gào lên: ‘Chu Khinh Nghiễn, tôi xuất sắc như vậy, cậu dựa vào đâu mà không thích tôi?'”
“Á à à! Nếu không có chuyện gì thì con cúp máy trước nhé!”
Tôi vội cắt ngang, nhanh như chớp tắt điện thoại, rồi lao vào nhà vệ sinh, nhìn chính mình trong gương.
Tai đỏ bừng.
Tôi vốn tửu lượng kém, Tết năm ngoái nhà có khách, uống hai ly rượu vang thôi đã ngà ngà, lảo đảo vào phòng nghỉ.
Ngủ say, tôi mơ thấy lần bỏ phiếu ấy, cuối cùng tôi giành chiến thắng, và tôi cùng Chu Khinh Nghiễn cũng không trở mặt.
Sau kỳ thi đại học, tôi tỏ tình với anh ấy, nhưng bị từ chối không thương tiếc.
Trong mơ, tôi vừa cảm thấy xấu hổ tột độ, vừa tự tâng bốc bản thân, cuối cùng còn buông lời thách thức:
“Ba tháng, tôi nhất định sẽ có người yêu cho cậu thấy!”
Khi tỉnh dậy, đập vào mắt là cô cháu gái bốn tuổi của tôi, đang chớp mắt hỏi:
“Dì nhỏ, Chu Khinh Nghiễn là ai? Sao cậu ấy không thích dì?”
…Quá mất mặt, không muốn nghĩ tiếp nữa.
Tôi dùng nước lạnh vỗ lên gò má nóng bừng, rồi nằm vật ra giường.
Mấy ngày tiếp theo, tôi và Chu Khinh Nghiễn miễn cưỡng giữ được hòa khí.
Chỉ có trong tiết học mà tôi quên tắt mic hôm trước, thầy giáo đặc biệt gọi cả hai đứng lên xác nhận:
“Người trẻ yêu đương là chuyện bình thường, tôi hiểu. Nhưng trong giờ học phải kiềm chế một chút.”
Một câu nói kéo tôi trở lại ký ức xã hội chết tối hôm ấy.
Tôi đứng đơ ra, gần như bị cảm giác xấu hổ thiêu cháy:
“Chúng em không phải…”
“Biết rồi, xin lỗi thầy, đã làm phiền thầy.”
Chu Khinh Nghiễn cắt ngang lời tôi, giọng nói chân thành nhận lỗi với thầy.
Anh ấy vốn là sinh viên xuất sắc nổi tiếng trong khoa, gần như không thầy cô nào không biết.
Thầy xua tay, bảo chúng tôi ngồi xuống.
Tôi trừng mắt lườm anh ấy.
Sống Chung Thời Học Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.