1
Ta và thế tử phủ Quốc Công cùng rơi xuống nước.
Khi được vớt lên, người vẫn ướt sũng, ta còn nắm chặt lấy vạt áo hắn không chịu buông.
Sắc mặt hắn tái mét, giật mạnh lại vạt áo mình ra.
Ta loạng choạng, “vừa khéo” ngã thẳng vào người hắn.
Sắc mặt Dương Thế Quân càng đen kịt.
“Xin lỗi, ta chỉ là… không đứng vững.”
Ta vội vàng xin lỗi, nhưng mọi chuyện đã muộn.
Buổi yến tiệc hôm nay do Trường Công chúa mở, tập trung hơn nửa số danh môn quý tộc trong kinh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giữa ánh nhìn của bao người, thanh danh của ta coi như đã mất sạch.
“Đình Tuyết, muội có bị thương không?” TruyenLau.com
Đại tỷ chen qua đám người, vội cởi áo choàng khoác lên người ta.
TruyenLau.com
“Không sao, may mà có Dương thế tử cứu muội, nếu không… e là chẳng còn cơ hội gặp lại tỷ nữa rồi.”
Ta đỏ hoe mắt, nước mắt lã chã rơi xuống.
Đại tỷ thương ta vô cùng, quay sang nhìn Dương Thế Quân, gương mặt tràn đầy cảm kích:
“Đa tạ thế tử đã ra tay tương cứu!”
Dương Thế Quân nghẹn họng, tức giận trừng ta một cái.
Hắn có nỗi khổ, nhưng không thể nói ra.
Không sao, ta nói thay hắn.
“Thế tử vì cứu muội nên mới buộc phải ôm lấy muội. Muội tuy đã mất trong sạch, nhưng mong đại tỷ và thế tử đừng vì vậy mà hủy hôn ước. Nếu không… nếu không, muội chỉ có thể chọn cái c.h.ế.t.”
Nước mắt ta rơi tại chỗ, Dương phu nhân mặt lúc trắng lúc xanh, tức đến run cả người.
2
Dương Thế Quân nén không nổi, bật thốt lên:
“Ngươi! Rõ ràng là ngươi kéo ta xuống nước!”
“Cái gì? Chẳng lẽ thế tử vốn không định cứu ta? Sao ngài có thể là người thấy c.h.ế.t mà không cứu chứ?”
Chưa để hắn nói hết, ta đã kinh hãi cắt lời.
Hắn theo bản năng nhìn quanh, thấy mọi người đều vây lại.
“Không phải, ta không có ý đó!”
Ta thở phào, mặt đỏ bừng, khẽ nói:
“Ta biết mà, Dương thế tử sẽ không bỏ mặc ta đâu.”
Giữa đám đông vang lên vài tiếng cười giễu cợt:
“Thế tử chẳng lẽ cố ý?”
Ta vội cúi đầu, vừa thẹn vừa sợ:
“Ta cũng không hiểu sao lại thành ra thế này…”
“Nói bậy!”
Dương Thế Quân vung tay áo quát lớn.
Lúc này, Dương phu nhân trầm giọng lên tiếng:
“Nhị tiểu thư, mời ngươi nói năng cho cẩn thận. Thế Quân là vị hôn phu của đại tiểu thư nhà ngươi, chuyện này nặng nhẹ thế nào, hẳn ngươi hiểu rõ.”
Ta cúi đầu, nức nở đáp:
“Phu nhân nói phải, đều là lỗi của Đình Tuyết. Dương thế tử sao có thể sai được? Đại tỷ càng vô tội.”
“Lan can trong phủ công chúa chắc chắn lắm, là ta vô dụng, tự mình ngã xuống, đáng đời ta không cẩn thận.”
Dương phu nhân bị ta làm cho nghẹn lời, run rẩy chỉ tay vào ta, mặt tái xanh.
“Hửm! Cả lan can trong phủ bản cung cũng bị kéo vào, Dương phu nhân sao phải ép một cô nương nhỏ như vậy?”
Trường Công chúa mỉm cười hòa giải, lại liếc nhìn ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Trời thương đứa nhỏ này, nhìn xem, bị dọa đến nhường nào.”
Công chúa đã mở lời, chuyện liền được định đoạt.
Phụ thân ta cũng tán thành: hôn ước vẫn giữ nguyên, chỉ đổi người gả sang là ta.
Phía Dương gia không chịu, lại mang Dương Thế Quân đến cửa cầu kiến.
Ta khẽ bật cười, hỏi tiểu nha hoàn Tương Chi:
“Họ có mang theo Dương biểu tiểu thư không?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Không ạ.”
Lần này, xem ra cũng biết điều hơn rồi.
3
“Muội rốt cuộc muốn làm gì?”
Đại tỷ từ ngoài cửa bước vào, ánh mắt rơi trên người ta, đầy nghi hoặc.
Ta quỳ trên đất:
“Muội đã phải lòng Dương thế tử rồi. Nhưng chuyện này là muội có lỗi với tỷ. Nếu tỷ không đồng ý, muội sẽ lấy cái c.h.ế.t để tạ tội.”
Nàng sững người, nhìn ta thật lâu.
“Nếu thật sự thích, nói sớm với ta là được, cần gì phải làm đến mức này…”
Ta lắc đầu:
“Tỷ không hiểu đâu. Muội thân phận thấp hèn, Dương gia sẽ chẳng bao giờ để mắt tới muội.”
Trong đáy mắt nàng thoáng hiện nét thương xót, nàng nặng nề thở dài một hơi.
“Chuyện này ta đã bàn với phụ thân rồi. Nếu hôn ước vẫn giữ, thì chỉ có thể là muội gả đi.”
“Đa tạ tỷ tỷ.”
Ta men theo cánh tay nàng, quỳ gối trượt lên vài bước, đến gần bên người nàng.
Tựa mặt vào đùi đại tỷ, mùi hương quen thuộc khiến ta thấy dễ chịu.
Kiếp trước, đại tỷ của ta, người luôn đoan trang, dịu dàng, c.h.ế.t trong cảnh áo không che thân, khắp người bầm tím.
“Khi đó… ta còn tưởng tỷ thích yên tĩnh, không ngờ lại… lại tự hủy mình đến thế.”
Biểu tiểu thư Dương gia, Phương Vân Y, lúc ấy đã trở thành quý thiếp của phủ Quốc Công.
Nàng ta vừa khóc vừa tố cáo, mắt đỏ hoe, xác nhận chuyện đại tỷ tư thông với người khác.
Mọi người khịt mũi, mặt đầy khinh ghét.
“Đường đường là thế tử phi, sao có thể làm ra chuyện vô đạo đức như vậy?”
“Thế đạo suy đồi rồi! Loại nữ nhân d.â.m đãng như thế, có bị c.h.é.m ngàn d.a.o cũng đáng đời.”
“……”
Cho nên, hang hùm ổ sói kia, ta muốn tự mình bước vào.
4
Chuyện giữa ta và Dương Thế Quân đã truyền khắp kinh thành, ai ai cũng biết.
“Dương thế tử vốn thích thứ nữ Lâm gia, chỉ là bị Dương phu nhân ngăn cản, nên mới giở ra trò lố bịch này.”
“Ta cũng nghe nói, thứ nữ dễ điều khiển hơn, tất cả chỉ vì vị biểu tiểu thư kia thôi.”
“Nghe đâu hai người tình sâu nghĩa nặng, sớm đã hẹn ước cả đời.”
“……”
Nguồn tin đồn không phải từ ta, nhưng ta cũng góp tay thêm dầu vào lửa.
Khi Dương gia đến cửa, phụ thân bảo người đem từng lời đồn ngoài kia đọc cho họ nghe.
Sắc mặt Dương phu nhân tái nhợt, tức đến suýt ngất.
Dương Thế Quân thì không kìm được, buột miệng nói:
“Vân Y đã hạ mình làm thiếp, chẳng lẽ Lâm tiểu thư không có nổi chút độ lượng sao?”
“Câm miệng!”
Thế Tử, Ta Đến Gả Cho Chàng Đây
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.