Thế Tử, Ta Đến Gả Cho Chàng Đây

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thế Tử, Ta Đến Gả Cho Chàng Đây

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Lời còn chưa dứt, Dương phu nhân đã giáng cho hắn một cái tát thật mạnh.

 

Nói xong, bà lập tức hướng phụ thân ta nhận lỗi.

 

Ngay sau đó, bà ta đồng ý đổi người gả.

 

Ta đứng ngoài cửa nghe hết, khẽ lắc đầu.

 

Chuyện mất mặt như thế, vậy mà còn muốn làm cho cả thiên hạ cùng biết.

 

Còn lần này, Phương Vân Y bị kéo vào vòng xoáy, có muốn tránh cũng chẳng được.

  TruyenLau.com

Nàng ta chủ động tìm đến ta, điều đó, ta chẳng hề thấy lạ.

 

5 TruyenLau.com

 

“Biểu ca không thích ngươi đâu.”

  TruyenLau.com

Nàng ta mở miệng nói thẳng, không còn chút rụt rè nào như khi đứng sau lưng Dương Thế Quân hôm đó.

 

Từ lúc nàng ta cùng Dương phu nhân đến phủ ta cầu hôn, ta đã biết nàng ta chẳng phải hạng hiền lành gì.

 

“Ồ? Vậy hắn thích ai? Thích ngươi à?”

 

Phương Vân Y hơi ngẩng cằm, ra vẻ kiêu ngạo:

 

“Ta và chàng là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau. Lâm tiểu thư nếu biết điều thì nên sớm nhận rõ thực tế.”

 

Ta khẽ cười, nụ cười khiến sắc mặt nàng ta khó coi hẳn.

 

“Thanh mai trúc mã, nhưng cũng chẳng thể khiến hắn cưới ngươi làm chính thê. Hai người lớn lên cùng nhau, thế mà hắn vì cứu ta, danh dự cũng chẳng cần nữa, ngươi nói xem, đó là gì?”

 

“Ngươi nói bậy! Biểu ca đã nói rõ, là ngươi tự nhào lên người chàng. Đồ nữ nhân lẳng lơ, đáng bị người đời khinh bỉ!”

 

Phương Vân Y đỏ bừng cả mặt.

 

Ánh mắt thương hại của ta khiến nàng ta càng thêm giận dữ.

 

“Ngươi nhìn ta bằng ánh mắt gì thế?”

 

“Ta đang thương hại ngươi thôi. Ngươi cũng tin lời nam nhân sao? Nam nhân nói không muốn, chính là muốn; nói không phải, lại chính là phải. Ngươi chưa hiểu à? Ta còn tưởng ngươi và ta là cùng một loại người, đáng lẽ phải hiểu điều đó chứ.”

 

Nàng ta trừng ta, ánh mắt trống rỗng, rồi tức đến đỏ cả viền mắt.

 

Ta ung dung đứng dậy, khẽ vuốt lại chiếc trâm tóc mà phủ Quốc Công vừa gửi tới hôm qua.

 

“Phương tiểu thư, muốn bước vào cửa phủ này, cũng phải được ta đồng ý mới được. Dương thế tử có thể thích ngươi một lúc, nhưng sao có thể thích ngươi cả đời? Ngươi nói xem, là ta không đẹp bằng ngươi, hay là ta giả vờ không khéo bằng ngươi?”

 

6

 

Phương Vân Y vừa bị ta chọc cho khóc lóc bỏ đi, thì Dương Thế Quân liền vội vã tìm đến.

 

Hắn xông thẳng đến trước mặt ta:

 

“Ngươi đã nói gì với Vân Y? Sao nàng ấy lại buồn đến thế?”

 

Ta tỏ vẻ kinh ngạc:

 

“Nàng ấy vì sao đau lòng, ta làm sao biết được? Thế tử nên đi hỏi nàng mới phải.”

 

“Ngươi…”

 

Dương Thế Quân nghẹn lời, hừ lạnh một tiếng:

 

“Ta cảnh cáo ngươi, dù cưới ngươi, trong lòng ta cũng chỉ có nàng ấy thôi. Ngươi là nữ nhân tâm địa độc ác.”

 

Mắt ta đỏ lên, c.ắ.n chặt môi, liếc nhìn đám người không xa.

 

“Xin lỗi, để mọi người chê cười rồi.”

 

Gắng gượng nói xong, ta mới cứng cỏi ngẩng đầu nhìn hắn:

 

“Nếu trong lòng thế tử chỉ có Phương tiểu thư, vậy hãy cưới nàng ấy đường đường chính chính, tôn trọng và nâng niu nàng ấy. Chớ nên làm khó ta, một nữ nhân yếu đuối. Ta nghĩ, điều Phương tiểu thư mong nhất, hẳn là được làm chính thê của thế tử.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sắc mặt Dương Thế Quân tối sầm lại.

 

Ta lau khô khóe mắt, khẽ thở dài.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nửa tháng trước, ta đã phi ngựa đến c.h.ế.t hai con mà vẫn không kịp quay về.

 

Đến khi trở về, hôn sự giữa hai nhà đã định xong.

 

Nhìn thiệp cưới bị trưởng bối cất đi, ta chỉ biết im lặng, có muốn nói gì cũng đã muộn rồi.

 

Nếu Dương Thế Quân thật sự có gan, dám làm loạn để hủy hôn, thì cũng đúng ý ta thôi.

 

7

 

Nhưng hắn khiến ta thất vọng.

 

Hôn sự vẫn tiến hành như cũ.

 

Đêm động phòng hoa chúc, Dương Thế Quân đổ chén rượu hợp cẩn xuống đất.

 

“Ngươi biết đấy, cuộc hôn nhân này ta vốn không hề muốn. Ta muốn xem thử, trong phòng tân hôn này, ngươi còn có thể mời ai đến xem trò cười.”

 

Ta làm ra vẻ lo lắng:

 

“Chẳng hay trong phủ Quốc Công có ai vừa qua đời chăng? Đến mức đêm tân hôn mà ngài vẫn cứ mãi tưởng niệm như thế.”

 

“Ngươi có ý gì?”

 

Ta khẽ thở dài, giọng đầy cảm thông:

 

“Ta tưởng… ngài đang muốn kính rượu cho con ma c.h.ế.t đói nào, sợ nó ở dưới âm phủ khát quá mà không có gì để uống.”

 

Sắc mặt Dương Thế Quân khi trắng khi xanh, đôi mắt nhìn ta như muốn bốc lửa.

 

Ta nở một nụ cười nhạt, quay người ngồi trước gương đồng, bắt đầu tháo trâm gỡ trang sức.

 

Sau lưng truyền đến tiếng hừ lạnh của hắn.

 

“Ta sẽ không chạm vào nàng.”

 

Ta quay lại nhìn hắn, chậm rãi đ.á.n.h giá.

 

Một trang tuấn kiệt nổi tiếng khắp kinh thành, lúc ăn mặc tề chỉnh càng thêm tuấn mỹ.

 

Ánh mắt hắn khẽ biến đổi:

 

“Ngươi… ngươi định làm gì?”

 

“Phu quân sao có thể nói vậy được? Đêm tân hôn, nếu không chạm vào ta thì chạm vào ai?”

 

Vừa nói, ta vừa khẽ đỏ mặt, dáng điệu e thẹn, chậm rãi bước đến gần hắn.

 

Chưa kịp chạm vào vạt áo, Dương Thế Quân đã lùi một bước, tránh xa như tránh rắn độc.

 

Khuôn mặt hắn đỏ bừng, nói năng lắp bắp:

 

“Ngươi! Trên đời này sao lại có nữ nhân trơ tráo như ngươi! Thật khiến người ta…”

 

“Thế tử gia, biểu tiểu thư lại lên cơn đau đầu rồi, ngài xem…”

 

Giọng nói bên ngoài vang lên khiến sắc mặt Dương Thế Quân thoáng khựng lại.

 

Ta nhìn hắn, khóe môi cong lên, ánh mắt đầy thích thú.

 

8

 

Quả nhiên, Dương Thế Quân bỏ mặc ta, rời khỏi phòng.

 

Ta sớm đã đoán được Phương Vân Y sẽ không để hắn quay lại, nên ung dung đi ngủ.

 

Sáng hôm sau, ta dậy sớm đến thỉnh an phu nhân, dâng trà, lại bị bà tử chặn ngoài cửa.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu