“Nói rất đúng. Nhưng… sao ngươi biết ta chỉ có mỗi một chiêu này?”
“Ngươi… còn định làm gì nữa?”
Ánh mắt nàng ta cảnh giác, còn ta chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười mềm mại như gió xuân.
12
Chớp mắt đã đến ngày ta về lại mặt.
Trên xe ngựa, Dương Thế Quân nhìn ta thật lâu.
“Lâm Đình Tuyết, ngươi không thích ta, vậy sao nhất định phải gả cho ta?”
Ta nhướng mày,
“Nếu ta không gả cho chàng, lẽ nào chàng lại muốn cưới đại tỷ ta, người trong sạch đoan trang kia?”
“Ngươi… thì ra là vậy. Tâm địa thật độc ác.”
TruyenLau
Ta cúi đầu vuốt phẳng vạt áo, cười nhẹ:
“Thế tử có biết có một câu nói rằng: kẻ ác tự có kẻ ác trị.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sói dữ tất phải đi cùng hổ báo.
TruyenLau
Đâu thể để phượng hoàng của nhà ta rơi vào ổ gà của các người.
“Ai là kẻ ác? Ngươi ăn nói cho cẩn thận!”
“Ai đáp lại, người đó chính là kẻ ác.”
“…”
Dương Thế Quân tức giận giơ tay lên, ta lập tức nghiêng mặt tới gần.
Hắn sững người, rồi xoay cổ tay, nhẹ nhàng tát chính mình một cái.
“Hừ, lại muốn hủy danh tiếng của ta sao? Hôm nay bản thế tử sẽ không mắc lừa đâu.”
Nhìn bộ dạng hèn hạ ấy của hắn, ta thật sự không nhịn được mà bật cười.
Dương Thế Quân lại bỗng nhìn ta chăm chú:
“Khi ngươi cười, trông cũng… dịu dàng lắm đấy.”
Ta vội thu lại nụ cười.
“Không, ta sao sánh được với biểu tiểu thư dịu dàng đoan trang kia.”
“Ngươi nhất định phải phá hỏng bầu không khí sao?”
“Thế tử nói đùa rồi, ta chỉ là bị tình yêu của hai người cảm động thôi.”
Dương Thế Quân tức đến mức khóe môi giật giật, nửa ngày cũng không nói nổi một câu.
Đến khi xe ngựa dừng trước cổng Lâm gia, hắn bỗng phịch một tiếng, quỳ sụp xuống đất.
Hắn… đang học ta sao?
13
“Nhạc mẫu, con rể thật khổ, những lời đồn bên ngoài đều không phải thật, là phu nhân nàng ấy…”
Hắn còn chưa nói hết, đã phát hiện người nhà ta ai nấy đều lạnh nhạt.
Không ai hưởng ứng, vở kịch liền chẳng thể diễn nổi.
Dương Thế Quân xấu hổ đứng thẳng người, cứng đờ như tượng, cho đến khi ta ghé sát bên tai hắn, nhẹ giọng nói:
“Phu quân đạo hạnh còn nông cạn, đừng làm chuyện mất mặt thêm nữa. Lời đồn ngoài kia tuy có phóng đại, nhưng từng việc, từng chuyện, có cái nào là giả đâu?”
“Đêm tân hôn, chàng có ở lại phòng của Phương Vân Y không? Ngày thứ hai sau hôn lễ, ta có bị bà mẫu làm khó không?”
Hắn cứng người quay đầu nhìn ta, dường như đến lúc này mới nhận ra nỗi nhục nhã mà ta phải chịu trong phủ Quốc Công.
Nếu chuyện ấy xảy ra với người con gái bình thường, e đã tức đến hộc m.á.u mà c.h.ế.t rồi.
Chỉ tiếc ta không phải loại người dễ chịu thiệt.
Những ngày sau đó, Dương Thế Quân tự giác làm người vô hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn ta, vui vẻ đi tìm đại tỷ.
“Muội đã sớm biết tình cảnh trong phủ Quốc Công, cố ý giành lấy Dương Thế Quân!”
Đại tỷ giận đến nỗi mặt mày nghiêm lại.
Ta vội nhào đến, dựa lên người nàng, làm nũng mãi không thôi.
Nàng không nỡ trách thêm, chỉ khẽ thở dài:
“Gần đây, từ Dương Châu có người tên Trần Hoài Lý đến, muội có quen không?”
Toàn thân ta khựng lại.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Đại tỷ lập tức hiểu ra.
“Tìm cơ hội hòa ly với Dương Thế Quân đi, rồi sẽ có cách thôi.”
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y tỷ, lắc đầu, giọng vô cùng kiên định:
“Tuy ta không thật lòng gả cho Dương Thế Quân, nhưng ta thật lòng chia tay với Trần Hoài Lý.”
“Vì sao?”
“Không còn thích nữa. Giống như một món đồ từng rất, rất thích, bỗng một ngày lại chẳng còn hứng thú gì.”
Ta bịa bừa một lý do.
Tựa đầu lên vai đại tỷ, ta bỗng nhớ đến kiếp trước.
Dù sống đến tám mươi tuổi, con cháu đầy nhà, ta vẫn chẳng hề vui vẻ.
14
Kiếp trước, khi mới gả cho Trần Hoài Lý, chúng ta cũng từng mặn nồng như mật.
Nhưng rất nhanh, mọi thứ thay đổi.
Y đi công vụ nửa năm, ta sinh ra trưởng tử.
Đến khi y trở về, lại dẫn theo một cô nương.
“Nàng xem, nàng ấy có vài phần giống đại tỷ của nàng không?”
Ánh mắt y nhìn người đó, toàn là yêu thương và ngưỡng mộ.
Nhưng một kẻ như vậy, sao có thể sánh được với đại tỷ của ta?
May thay, chẳng bao lâu sau, người nữ tử kia c.h.ế.t rồi.
c.h.ế.t trong những lời đồn dơ bẩn về việc tư thông với nam nhân khác, bị chính thê tử của người kia, một người nữ nhân ghen tuông, hại c.h.ế.t.
Trần Hoài Lý trách ta:
“Sao nàng không bảo vệ nàng ấy một chút? Ta đưa nàng ấy về, chẳng phải là vì muốn nàng vui sao?”
Khi ấy ta nằm trên giường, thân thể còn chưa hồi phục.
Bên cạnh là đứa con đỏ hỏn đang ngủ say, khuôn mặt ngây thơ, bình yên đến đáng thương.
Ta lặng lẽ nhìn y:
“Đại tỷ ta không phải loại mèo ch.ó tầm thường, không ai có thể thay thế. Vả lại, phu quân chưa từng gặp tỷ ấy, sao lại chắc chắn rằng người này giống nàng? Hay là, lấy cớ ‘giống đại tỷ’ chỉ là lời ngụy biện để giữ nàng ta lại?”
Trần Hoài Lý giận đến mất lý trí, lạnh nhạt với ta suốt một thời gian dài.
Cho đến khi trong hậu viện lại xuất hiện thêm một nữ nhân khác.
Lần này, y thản nhiên nói:
“Ta muốn nạp nàng ấy vào phủ. Nàng bảo người dọn dẹp viện Thanh Khê, để nàng ấy dọn đến đó đi. Đình Tuyết, năm năm rồi, nàng nên biết điều một chút.”
Lời hứa năm nào rõ ràng là “một đời một kiếp”, nhưng nếu y chỉ đơn giản là bội ước, ta cũng sẽ không oán hận đến mức ấy.
15
“A tỷ, nam nhân đều không đáng tin. Muội chỉ muốn ở bên tỷ, giữ bên tỷ, thật lâu, thật lâu. Tỷ đừng có nuốt lời đó nhé.”
Thế Tử, Ta Đến Gả Cho Chàng Đây
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.