“Đến lúc đó, nếu ta lại loan tin ra ngoài, thử xem vị cô mẫu tốt bụng của ngươi sẽ chọn tương lai của Dương Thế Quân, hay giữ ngươi lại trong hậu viện?”
Trong mắt Phương Vân Y ánh lên vẻ độc hiểm.
Đột nhiên, nàng ta nhào về phía hồ nước bên cạnh.
Nhưng ta nhanh hơn một bước, nắm chặt cổ tay nàng ta thật mạnh.
19
Ta bất ngờ kéo nàng ta sát lại.
Từ xa, khi Dương Thế Quân bước tới, nhìn qua chỉ thấy ta và Phương Vân Y như đang ôm nhau.
Ta khẽ nói bên tai nàng ta:
“Muốn nhảy xuống nước à? Hay định giả vờ bị hại?”
TruyenLau
“Đáng tiếc, trò đó ta đây chơi chán rồi. Nhưng mà đứa nhỏ trong bụng ngươi thì nên giữ cẩn thận một chút, dù sao người lòng dạ đen tối vốn không xứng làm mẫu thân.”
Vừa dứt lời, Dương Thế Quân cũng đã đến.
Website TruyenLau.com
Ta lập tức buông tay, tỏ vẻ hoảng hốt lo sợ.
“Ta cũng chỉ vì muốn tốt cho muội muội thôi, nhiều người cùng được nạp vào phủ, cũng xem như giúp muội có chỗ che chở. Hơn nữa, phu quân đường đường là Thế tử, sau này ắt sẽ có tam thê tứ thiếp, con cháu đầy đàn. Muội nên nghĩ thoáng một chút, bao dung hơn mới phải.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lời cáo tội của Phương Vân Y còn chưa kịp thốt ra, đã bị ta cướp mất cơ hội.
“Biểu ca, nàng ta…”
Dương Thế Quân dường như rất hài lòng với cách hành xử của ta, liền ngắt lời ả.
“Không phải muội nói muốn sống hòa thuận với Đình Tuyết sao?”
“Ta… không phải như vậy, ta…”
“Được rồi, ta không trách muội.”
Nàng ta còn chưa kịp nói hết, ta đã lên tiếng tha thứ.
Phương Vân Y tức đến nỗi cánh mũi phập phồng, ánh mắt âm u, độc địa nhìn ta chằm chằm.
Ngay sau đó, nàng ta khoác tay Dương Thế Quân, giọng dịu đi:
“Biểu ca, ta… ta dạo này ăn uống không ngon, e là… có rồi.”
Nàng ta cúi thấp đầu, ra vẻ e thẹn xấu hổ, nhưng khóe môi lại ngập tràn đắc ý.
Ánh mắt khiêu khích liếc qua ta, giọng mảnh mai, thấm đẫm vẻ đáng thương:
“Vừa nãy khi biết tin, tỷ tỷ bóp tay ta đau lắm… Ta sợ tỷ không thích đứa nhỏ này, biểu ca…”
20
Thế nhưng, Dương Thế Quân chẳng hề vui mừng, mà ngược lại, nỗi lo lại càng hiện rõ.
Giờ đây, chuyện giữa hắn và Phương Vân Y đã lan khắp kinh thành.
Phủ Quốc Công bên ngoài vẫn luôn phủ nhận, nhưng bây giờ Phương Vân Y lại mang thai, chẳng phải là tự tát vào mặt mình sao?
Phương Vân Y nhận ra sự do dự trong ánh mắt hắn, chưa nói hết câu, sắc mặt đã trắng bệch.
Ta liền tốt bụng lên tiếng:
“Chuyện này vẫn nên tính toán kỹ càng, đừng để lộ ra ngoài. Đợi đến khi muội chính thức vào phủ, rồi đổi lại tháng mang thai, nói là sinh non là được. Tin rằng chẳng ai rảnh rỗi đi điều tra kỹ đâu.”
Mắt Dương Thế Quân lập tức sáng lên.
Ta chỉ giữ vẻ mặt dịu dàng, mỉm cười đầy nhu hòa.
Hắn tránh ánh nhìn của ta, gật đầu với vẻ đồng thuận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đình Tuyết nói rất có lý, chuyện này tạm giao cho nàng sắp xếp.”
Dưới ánh mắt phẫn uất của Phương Vân Y, ta mỉm cười rạng rỡ, nhẹ nhàng gật đầu.
“Thiếp thân nhất định sẽ lo chu toàn, phu quân cứ yên tâm.”
Nói rồi, ta liếc nhìn Phương Vân Y, ánh mắt sâu xa.
Giọng nói khẽ vang, chỉ đủ để hai người chúng ta nghe thấy:
“Những ngày tốt đẹp của biểu muội… về sau cứ thong thả mà tận hưởng.”
20
Ta chọn cho Dương Thế Quân toàn những cô nương có thân thế trong sạch, gia giáo rõ ràng.
Tính cả Phương Vân Y, tổng cộng có ba phòng thiếp.
Tất cả đều do ta tự tay sắp xếp, vì vậy, bên ngoài ai nấy đều khen ta hiền lương, đức hạnh.
Danh tiếng của ta ngày càng tốt, đến cả Dương Thế Quân và bà mẫu cũng chẳng thể bắt bẻ được điều gì.
Chỉ riêng Phương Vân Y là nghẹn ứ trong lòng, bụng đã lớn mà vẫn không dám khoe khoang gì.
Sau khi ba người thiếp dâng trà xong, ta cố ý tung lời ra ngoài:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Từ nhỏ thân thể ta yếu, con cháu trong phủ sau này còn phải nhờ các muội cố gắng nhiều hơn.”
Sắc mặt ba người mỗi người một vẻ, mà ánh mắt đầy oán độc của Phương Vân Y thì chẳng rời ta lấy một khắc.
Đợi mọi người rời đi, nàng ta mới mở miệng:
“Nếu chính thất lâu ngày vẫn không sinh nở, Thế tử có quyền hưu thê. Đến lúc đó, ngươi chẳng khác gì một nữ nhân bị ruồng bỏ, không ai cần.”
Ta mỉm cười, chẳng chút sợ hãi.
“Trước khi đến được bước đó, đứa con trong bụng ngươi phải ra đời được cái đã, rồi mới có tư cách ngồi lên bàn.”
“Ý ngươi là gì? Ngươi thật sự muốn hại ta sao?!”
Ta chỉ nhướng mày, không nói gì, chỉ nhìn nàng ta bằng nụ cười đầy mờ ám.
Phương Vân Y sợ đến tái mét, vội vã chạy ra ngoài.
Chẳng bao lâu, Tương Chi quay lại bẩm báo:
“Sau khi quay về, Phương di nương đã đổi hết đồ ăn thức uống trong viện, còn bán đi mấy nha hoàn và nô bộc. Nàng ta nói có người muốn hại mình, cầu xin Thế tử đứng ra làm chủ.”
“Vậy sao? Vậy cứ truyền lời ra ngoài, muốn điều tra thì điều tra thoải mái.”
Dĩ nhiên, Phương Vân Y chẳng tra được gì.
Ngược lại, Dương Thế Quân càng cảm thấy có lỗi với ta hơn.
Nhưng cách hắn thể hiện sự áy náy đó, lại là muốn phòng chung với ta.
22
Ta sợ đến mức lập tức giả bệnh, rồi khéo léo đưa Trương di nương đến trước mặt hắn.
Nàng ta xinh đẹp, từng cử chỉ đều mềm mại dịu dàng.
Chỉ một cái liếc mắt, ta liền biết, Dương Thế Quân đã động lòng.
Đợi đến khi hai người cùng rời đi, Tương Chi không nhịn được nói:
“Nếu tiểu thư không phòng chung, làm sao mà m.a.n.g t.h.a.i được? Chẳng lẽ thật sự không định sinh con sao?”
“Có chứ, tất nhiên là sẽ có, nhưng ta có cách khác.”
Thế Tử, Ta Đến Gả Cho Chàng Đây
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.