Đại tỷ sững người một lát, rồi vội nâng mặt ta lên.
“Là ở phủ Quốc Công bị tổn thương sao?”
“Không phải, bọn họ chẳng đáng để muội phải buồn.”
Từ chỗ đại tỷ bước ra, ta bị Trần Hoài Lý chặn đường.
Khuôn mặt y đầy đau khổ và căm hận, ánh mắt đỏ rực như máu.
“Rốt cuộc ta sai ở đâu? Cái gọi là ‘thay lòng đổi dạ’ của nàng, chính là Dương Thế Quân sao? Đình Tuyết, nàng chưa từng gặp hắn, làm sao mà nói là thích được? Nàng tính toán đủ đường để gả cho hắn, có biết ngoài kia người ta nói gì về nàng không?”
Ta khẽ nhướn mày, thong thả đáp:
“Ít nhất thì hiện tại, danh tiếng của ta vẫn còn tốt hơn Dương Thế Quân.” Website TruyenLau.com
“Đó là phủ Quốc Công, nàng chỉ có một thân một mình, làm sao thoát thân được?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta liếc nhìn bàn tay y đang siết lấy cánh tay ta, ánh mắt lạnh băng.
“Ta vì sao phải thoát thân?” TruyenLau
Đã gả vào phủ Quốc Công, thì cả đời này ta sẽ ở lại phủ Quốc Công.
“Các ngươi đang làm gì đó?”
Tiếng quát đột ngột vang lên khiến ta và Trần Hoài Lý đồng loạt quay đầu.
Dương Thế Quân sầm mặt lao đến, nắm lấy ta kéo ra sau lưng.
“Lâm Đình Tuyết, người này là ai?”
Ta chưa kịp nói, Trần Hoài Lý đã tự trả lời thay:
“Ta là vị hôn phu của Đình Tuyết.”
16
Toàn thân Dương Thế Quân khẽ run lên.
Trước ánh mắt đầy kinh ngạc của hắn, ta bổ sung:
“Đã là vị hôn phu cũ rồi.”
Dương Thế Quân cau mày:
“Ngươi… rốt cuộc muốn làm gì?”
Ta mỉm cười, vô tội mà dịu dàng, bước lên một bước.
“Ta nói ta thích chàng, vừa gặp đã động lòng, chàng lại không tin.”
Hắn vội lùi lại, liếc nhìn Trần Hoài Lý, ánh mắt phức tạp.
Trên đường về, trong xe ngựa, Dương Thế Quân thỉnh thoảng lại liếc nhìn ta.
Hắn mấy lần định mở miệng rồi lại thôi, mãi đến khi xe dừng mới nói:
“Nếu nàng có thể dung thứ cho Vân Y, ta cũng không phải không thể đối xử tốt với nàng.”
Ta nhướng mày, mỉm cười, khóe mắt cong cong:
“Sao chàng biết là ta không thể dung thứ cho nàng ta, chứ không phải nàng ta không thể dung thứ cho ta?”
“Vân Y không phải loại người như vậy.”
“Vậy còn ta thì là loại người như vậy sao?”
Ta đỏ hoe mắt, nước mắt tuôn tràn.
Dương Thế Quân ngẩn ra rất lâu, ánh mắt dần trở nên do dự.
Sau khi trở về, hắn tránh mặt ta suốt nửa tháng.
Cùng lúc đó, Phương Vân Y cũng không thấy hắn đâu, bèn chủ động đến tìm ta.
“Nếu ngươi còn thủ đoạn nào, cứ việc đem ra hết đi. Ngươi ra ngoài nghe thử xem, còn ai ở kinh thành dám bàn tán chuyện phủ Quốc Công không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng điệu nàng ta kiêu ngạo đến khó chịu.
Ta nhàn nhạt liếc nhìn, đáp khẽ:
“Bụng ngươi sắp không giấu nổi nữa rồi, đúng không?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Sắc mặt Phương Vân Y lập tức tái nhợt.
17
Kiếp trước, cũng chính vào thời điểm này, nàng ta dựa vào đứa con trong bụng mà được nạp làm thiếp.
Không bao lâu sau, lại lợi dụng đứa trẻ đó khiến đại tỷ bị Dương Thế Quân chán ghét.
【Ta không hại đứa nhỏ của nàng, nhưng chẳng ai chịu tin ta. Dương thế tử gần đây mới khó khăn lắm mới quyết tâm sống tốt cùng ta, là ta đã làm hỏng hết mọi thứ. Nhưng không sao, người trong sạch tự sẽ được minh oan, rồi sẽ có ngày chân tướng được phơi bày.】
Đó là năm thứ tám sau khi ta và Trần Hoài Lý thành thân.
Ta vô tình lục được trong thư phòng y những bức thư của đại tỷ, thứ mà y vẫn giấu kín, chưa từng để ta biết.
Trần Hoài Lý chột dạ giải thích:
“Lúc ấy trong lòng nàng chỉ có đại tỷ nàng, nếu để nàng thấy những bức thư này, nhất định nàng sẽ bỏ ta mà đi. Hơn nữa, dù có quay về thì sao? Đó là phủ Quốc Công, nào phải nơi để nàng làm càn.”
“Biểu ca, nàng ta muốn hại ta!”
Tiếng kêu thất thanh kéo ta trở về từ ký ức kiếp trước.
Chỉ thấy Phương Vân Y ngã ngồi dưới đất, nước mắt ngấn lệ nhìn Dương Thế Quân.
Ánh mắt hắn nhìn ta đầy xót xa.
“Ta biết nàng làm tất cả chỉ để thu hút sự chú ý của ta. Nhưng nàng là chính thất, nên có lòng độ lượng tối thiểu chứ.”
Ta: “?”
Thì ra mấy ngày nay hắn trốn tránh ta, lại tự kết luận ra được lý do như thế này.
Tốt lắm.
“Phu quân dạy phải, thiếp đương nhiên có lòng độ lượng.”
Không chỉ có, mà còn rộng đến vô biên.
Ta chủ động đề nghị để Dương Thế Quân nạp thiếp.
Bà mẫu ta vô cùng kinh ngạc, rồi ánh mắt trở nên cảnh giác.
“Ngươi lại định làm mất mặt con ta sao?”
“Mẫu thân nói gì thế, nam nhân nào chẳng tam thê tứ thiếp?”
“Vậy ngươi vì sao…”
Ta liếc nhìn Phương Vân Y đang tái nhợt bên cạnh bà, nở nụ cười chân thành tha thiết.
18
“Dĩ nhiên là vì nghĩ cho phủ Quốc Công. Tiện thể nạp luôn biểu muội vào, tránh cho người ngoài bàn tán.”
Khuôn mặt bà mẫu ta đầy nghi hoặc, suýt nữa thì nói thẳng: Ngươi có lòng tốt thế sao?
“Con dâu trước đây suy nghĩ nông cạn, lời nói lại không qua đầu lưỡi, khiến danh tiếng phủ bị tổn hại. Con dâu biết lỗi rồi, mong mẫu thân tha thứ.”
Thấy ta thành khẩn như vậy, bà dường như thở phào nhẹ nhõm.
Còn Phương Vân Y thì lại khó chịu đến mức mặt mày cau có.
Đến nơi không có ai, nàng ta liền đuổi theo, kéo mạnh tay ta.
“Đây là chiêu mới của ngươi sao? Dù có thêm bao nhiêu nữ nhân khác, biểu ca cũng sẽ không bỏ mặc ta đâu!”
Ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng ta, rồi bất ngờ dùng sức gạt mạnh ra.
“Ngoan nào, ta không thích người khác chạm vào ta. Còn nữa, giờ tính ra, ta là ân nhân của ngươi. Nếu không có ta, khi cái bụng kia chẳng thể giấu nổi nữa, ngươi còn chưa chắc đã được vào phủ.”
Thế Tử, Ta Đến Gả Cho Chàng Đây
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.