Thế Tử, Ta Đến Gả Cho Chàng Đây

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thế Tử, Ta Đến Gả Cho Chàng Đây

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

“Phu nhân hôm nay trong người không khoẻ, chỉ có uống trà hãm bằng sương trăm hoa lúc canh tư mới thấy đỡ. Vốn là do biểu tiểu thư chuẩn bị, nhưng dù sao nàng cũng chỉ là khách, xin thiếu phu nhân đích thân đi hái ít về.”

 

Ta vội che miệng, giả vờ kinh ngạc:

 

“Cái gì! Biểu tiểu thư chỉ là khách thôi sao?”

 

Nói đoạn, lại làm ra vẻ khó xử:

 

“Nhưng… đêm qua, phu quân lại nghỉ trong phòng của biểu tiểu thư đó! Chẳng lẽ họ ở cùng nhau mà chưa thành thân sao?”

 
TruyenLau.com
“Ngươi! Vào đây mau!”

 

Phu nhân nghe không nổi nữa, vội lên tiếng gọi.

 
Website TruyenLau.com
Ta liếc nhìn đám nha hoàn, tiểu tư đang quét dọn đầy sân, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.

 

“Quỳ xuống!”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vừa bước vào, phu nhân đã quát lớn.

 

Ta “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, c.ắ.n răng nhẫn nhịn, không nói nửa lời.

 

“Đã gả vào Dương gia, thì phải nhớ bổn phận, giữ đạo tam tòng tứ đức, chớ để người ngoài chê cười. Hôm nay ngươi cứ quỳ ở đây đi, đêm tân hôn mà đến phu quân cũng không giữ nổi, nghĩ xem ngươi sai ở đâu!”

 

Phương Vân Y đứng bên cạnh, nụ cười nơi khóe môi kìm mãi chẳng nổi.

 

“Tỷ tỷ đúng là giỏi bày trò, nhưng đến phủ Quốc Công rồi, thì nên thu móng vuốt lại. Kẻ tự dệt kén trói mình, e rằng chẳng có kết cục tốt đẹp đâu.”

 

Ta tỏ vẻ sợ hãi, liên tục dập đầu vang lên từng tiếng “cộp cộp”.

 

“Phu nhân, con dâu biết lỗi rồi. Phu quân, thiếp biết lỗi rồi. Biểu tiểu thư, đều là lỗi của ta, ta không nên gả cho phu quân, đáng lẽ phải để phu quân cưới biểu tiểu thư mới đúng.”

 

“Ngươi nói cái gì thế hả!”

 

Bà mẫu tức đến nỗi mặt xanh mét.

 

Ta thấy trên nền gạch đã loang một vệt máu, đưa tay sờ lên trán, m.á.u đã chảy ra.

 

Vậy là đủ rồi.

 

9

 

Khi bọn họ còn chưa kịp hoàn hồn, ta đột nhiên bật dậy, lao thẳng ra ngoài.

 

“Ta đã vô dụng đến thế, sống còn có ích gì chứ? Không bằng c.h.ế.t quách cho rồi!”

 

“Nhanh! Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau ngăn nó lại cho ta!”

 

Sau lưng, giọng bà mẫu vang lên đầy kinh hoàng.

 

Ta mới vừa nhập phủ, trong lúc hoảng loạn lại lạc đến tiền viện.

 

Dương quốc công đang cùng khách quý thưởng trà, thấy ta liền sa sầm mặt.

 

“Chuyện gì đây?”

 

Ta sợ hãi quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy:

 

“Con… con thật vô dụng. Đêm tân hôn đã bị phu quân chán ghét. Phu quân thà ngủ lại phòng vị biểu tiểu thư không danh phận, cũng chẳng chịu cùng con động phòng. Bà mẫu trách con là đúng, bắt con quỳ cũng đáng, con thật sự vô dụng…”

 

“...”

 

“Còn không mau kéo nó lại!” 

 

Cách đó không xa, Dương Thế Quân dẫn người chạy tới.

 

Nhưng vừa đến nơi, hắn liền ăn ngay một cái tát trời giáng từ Dương Quốc công.

 

“Nghịch tử!”

 

Dương Thế Quân ngây người, chưa kịp phản ứng.

 

Dương Quốc công quay sang khách quý trên ghế chủ vị, chắp tay:

 

“Khiến vương gia chê cười rồi, là hạ thần dạy con không nghiêm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đối phương chỉ hơi nhướng mày, đứng dậy:

 

“Không sao. Dù triều vụ bận rộn, việc trong hậu viện cũng nên ngăn nắp mới phải. Làm ra trò cười thế này thì thật chẳng hay ho gì.”

 

Đợi bà mẫu ta hấp tấp chạy tới, vị khách quý đã rời đi.

 

Ta khuỵu gối xuống, lại quỳ trước mặt bà.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Con dâu biết lỗi rồi, mong mẫu thân đừng giận.”

 

Bà mẫu mặt cắt không còn giọt máu, vô thức nhìn về phía Dương Quốc công.

 

“Hãy xem con trai bà làm nên trò gì! Nếu không quản nổi hậu viện, thì đổi người khác đi.”

 

Nói xong, ông phất tay áo bỏ đi.

 

Dưới ánh mắt oán hận như muốn ăn tươi nuốt sống của Dương Thế Quân và bà mẫu, ta chỉ biết cúi đầu khóc lóc thút thít.

 

10

 

Chuyện xảy ra trong ngày đại hôn của thế tử rất nhanh đã truyền khắp kinh thành.

 

“Thật không coi Lâm gia ra gì nữa rồi.”

 

“Vị biểu tiểu thư đó đúng là chẳng được dạy dỗ, dám làm chuyện đáng xấu hổ đến thế.”

 

“Không thể nói vậy, có khi tân nương thật sự quá xấu thì sao?”

 

“...”

 

Ta thong thả bước ra, đôi mắt hoe đỏ.

 

“Ta thật xấu đến vậy sao?”

 

Mấy người đang bàn tán đều ngẩn người, vội vàng lắc đầu.

 

“Không, không xấu chút nào cả.”

 

Ta mỉm cười, rồi lại khẽ chau mày.

 

“Không sao cả, dù sao họ cũng chỉ là vì tình không kiềm được mà thôi, mới lén lút ở cùng nhau trong đêm tân hôn của ta.”

 

Nói xong, ta dẫn theo Tường Chi đi thẳng đến hiệu thuốc, mua t.h.u.ố.c trị chứng uất khí.

 

Thế là toàn kinh thành đều biết, ta, người yếu đuối cô độc, bị giận đến sinh bệnh.

 

Danh tiếng của Phương Vân Y hoàn toàn tan nát.

 

Ngay cả Dương Thế Quân, kẻ từng yêu nàng ta đến cuồng si, cũng phải tuyên bố ra ngoài rằng giữa họ chỉ là huynh muội.

 

Hắn nổi giận đùng đùng:

 

“Chuyện gian d.â.m kia, hoàn toàn là lời bịa đặt vô căn cứ!”

 

Tình sủng mà Phương Vân Y dựa vào, trong một đêm liền tan thành mây khói.

 

Tối hôm ấy, nàng ta xông vào phòng ta, hai mắt sưng đỏ như hạch đào.

 

11

 

“Lâm Đình Tuyết! Ngươi thật giỏi tính toán!”

 

Ta thản nhiên nâng chén trà lên, nhấp một ngụm.

 

“Làm sao sánh nổi với biểu tiểu thư và phu quân của ta, tình sâu nghĩa nặng, son sắt như vàng. Ta thực sự rất ngưỡng mộ. Hận không thể để khắp thiên hạ đều biết, trên đời này lại có đôi tình nhân si mê đến thế.”

 

Sắc mặt Phương Vân Y càng lúc càng khó coi, giọng nàng đầy căm hận:

 

“Biết thì sao? Dù gì ngươi giờ cũng là người của phủ Quốc Công. Cả đời này cũng chỉ có thể c.h.ế.t mục rữa ở đây thôi! Không có phu quân thương yêu, không có bà mẫu chống lưng. Vở kịch này ngươi có thể diễn một lần, hai lần. Chẳng lẽ ngươi muốn diễn mãi sao?”

 

Nàng ta nghiến răng nói xong, ta vỗ tay cười khẽ.

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu