Lãnh đạo đi công tác, nhờ tôi chăm mấy con cá vàng trong nhà anh ấy.
Ngày thứ ba, tôi nhắn tin:
[Sếp ơi, cá vàng nhà anh đáng yêu quá trời luôn đó, em thích lắm! Anh mua ở đâu vậy ạ?]
Anh ấy trả lời ngay:
[C/h/ế/t mấy con rồi?]
1
[Không có đâu sếp ơi! Em chăm kỹ lắm, con nào con nấy khỏe mạnh lắm luôn!]
Tôi cố tình dùng giọng ngọt lịm gửi tin nhắn thoại.
Nhưng mãi không thấy trả lời.
Tôi bắt đầu hoảng:
Có khi nào anh ấy đang nghi ngờ, đang suy luận để bóc mẽ tôi không?
Website TruyenLau.com
Không được, tuyệt đối không thể để anh ấy kịp nghĩ thông suốt.
Tôi liền liên tục gửi thêm hàng loạt tin nhắn thoại, giọng càng lúc càng “ngọt tự nhiên”:
[Sếp ơi?]
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Anh còn đó không?]
[Sao không trả lời em vậy?]
[Cá thật sự còn sống mà, em lấy mạng đảm bảo luôn á!]
Cắn răng, tôi đành gửi luôn video mấy ngày trước quay cá cho bạn thân xem.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Rồi bắt đầu tự cứu lấy mình.
Mở Taobao, dùng ảnh cá tìm mẫu tương tự.
Cá mú đá Neptune: 41.000 tệ/con.
Cá vược rùa Úc: 34.000 tệ/con.
Cá hồ ly vàng: 55.000 tệ/con.
…
Trời má ơi, mấy con cá này đủ mua nguyên cái nhà! Bán thân tôi cũng không đền nổi.
Tôi gần như bật khóc.
Đúng lúc này, WeChat nhảy lên một tin nhắn của Chu Tinh Tẫn.
[?]
Tôi còn đang mơ hồ thì nhìn lại…
Sắp điên luôn rồi.
Vì hoảng quá nên tôi lỡ gửi nhầm cả đoạn chat với bạn thân cho anh ta luôn.
【Tôi: Tên keo kiệt Chu kia, đi công tác cũng không cho người ta yên, còn bắt trông cá, mệt chếc đi được!】
【Bạn thân: Trộm vài con nấu lẩu đi.】
【Tôi: Tôi chỉ muốn nấu tên Chu Tinh Tẫn kia ăn thôi!】
【Bạn thân: Ồ? Ý cậu là “nấu” kiểu tôi đang nghĩ đó à?】
Tôi điên cuồng bấm “thu hồi”.
Ha ha, đã quá 2 phút rồi, không thu hồi được nữa.
Tốt lắm.
Có những người trông thì sống, nhưng thực ra đã chếc từ lâu rồi.
[Sếp, nếu em nói là em có thể giải thích… anh tin không?]
Có vẻ Chu Tinh Tẫn đã tức đến hóa rồ, chỉ trả lời cụt lủn:
“Được.”
“Chờ tôi về.”
Điều khủng khiếp nhất là — cuối câu anh ta còn thêm một icon mặt cười lạnh tanh.
Làm sao đây?!
Tôi lập tức phân tích tình hình:
Dựa vào hành trình của anh ta, lúc này chắc vừa kết thúc tiệc tiếp khách.
Mà có tiệc thì chắc chắn có rượu, đã uống thì không tránh khỏi say.
Lỡ đâu anh ấy say quá, mất trí nhớ thì sao?
Rồi điện thoại lỡ rơi mất thì sao?
Biết là khả năng liên hoàn trùng hợp này siêu thấp, nhưng “người làm nên chuyện”, không gì là không thể.
Và tôi, chính là người đó.
Tôi nhanh chóng gọi cho trợ lý riêng của anh – Tiểu Tống.
“Tiểu Tống, chị bình thường đối với em không tệ đúng không?”
“Giờ chị đang gặp nạn, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, em giúp chị một tay được không?”
Tiểu Tống rất có nghĩa khí:
“Chị nói đi, dao núi lửa biển gì em cũng lên.”
Tốt, đúng kiểu trai trẻ mới đi làm, vừa dễ cảm động vừa dễ xúi dại. Tôi hài lòng gật đầu.
“Vậy em nghe kỹ nè. Chị giao cho em hai nhiệm vụ — thứ nhất, chuốc cho Chu Tinh Tẫn say đến mức bất tỉnh, say đến mất trí luôn càng tốt!”
“Khụ… chị ơi, cái đó em…”
Tiểu Tống bắt đầu chần chừ, định ngắt lời tôi.
Nhưng tôi làm sao cho phép! Đưa ra yêu cầu “trời ơi đất hỡi” như vậy đã phải gom hết mặt dày rồi, nếu bị từ chối, lần sau còn dám mở miệng nữa sao?
Vì vậy tôi vờ như không nghe thấy, tiếp tục dồn ép:
“Nhiệm vụ thứ hai, tìm cách làm rơi điện thoại của anh ấy vào bồn cầu.”
“Chị!!!”
Giọng Tiểu Tống bỗng chốc tràn đầy tang thương như đã thấy tận cùng sinh mệnh.
Tôi còn chưa hiểu có chuyện gì…
Thì từ đầu dây bên kia, giọng trầm thấp quen thuộc của Chu Tinh Tẫn vang lên:
“Đặt vé máy bay.”
“Lý Di Giai, cô chờ đấy!”
Tổng Tài Không Có Cá, Chỉ Có Em
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.