Tôi nghiêng tai nghe mọi người bàn luận về các phần thưởng năm nay.
Kích động đến mức tim đập thình thịch.
Quả nhiên phần thưởng rất hấp dẫn.
Giải ba là một bộ thiết bị gia dụng thông minh cho toàn bộ căn nhà.
Giải nhì là một chiếc xe thể thao BMW màu đỏ.
Giải nhất là một căn hộ cao cấp diện tích 200 mét vuông.
Tôi nhìn mà chảy nước miếng.
Càng thêm mong chờ giải đặc biệt.
Sẽ là gì đây?
Không lẽ là một căn biệt thự?
TruyenLau
Thứ còn giá trị hơn cả xe sang và nhà cao tầng, xin tha thứ cho sự nghèo túng lâu năm của tôi, đến tưởng tượng cũng chẳng ra nổi.
Tim tôi đập dữ dội, chờ đợi khoảnh khắc công bố đáp án cuối cùng.
Hai tiếng sau. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi ngồi đối diện với **Chu Tinh Tẫn**, mặt không cảm xúc.
“Vậy ra, cái gọi là giải đặc biệt chính là… ăn tối với tổng tài?”
“Tổng giám đốc Chu, anh có thể nói cho em biết không, phần thưởng này là anh đã biết từ trước, hay cũng bất ngờ biết được giống em vậy?”
Website TruyenLau.com
“Xét theo lý, anh là người đứng đầu công ty, mọi phần thưởng do phòng nhân sự lập ra chắc chắn phải xin ý kiến anh trước.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Thế nhưng **Chu Tinh Tẫn** lại chẳng có chút chột dạ nào.
Anh chỉ nhướng mày, chậm rãi mở miệng.
“Nếu tôi biết trước, thì sao?”
Tôi không kiểm soát được tim mình, bỏ nhịp một nhịp.
Vội vàng né tránh ánh mắt anh.
Mãi đến khi về nhà, tôi mới bình tĩnh ngồi tổng kết lại mọi chuyện thì phát hiện mình bị anh gài rồi!
Từ khi anh nói câu nửa thật nửa giả ấy, tôi chỉ lo hoang mang rối loạn, hoàn toàn quên mất phải truy hỏi cái “giải đặc biệt” nực cười kia!
Nửa đêm, tôi gọi cho Hứa Hương.
“Cậu còn nhớ mấy đoạn trên mạng hay nói về việc tỏ tình với sếp, nếu bị từ chối thì có thể đòi tăng lương không? **Chu Tinh Tẫn** — cái tên khốn đó, rõ ràng là đang áp dụng kiểu ngược lại!”
Giọng Hứa Hương ngái ngủ vang lên trong điện thoại.
“Chị em, cậu là dạng dầu muối không vào hả!”
“Thôi được rồi, trong lòng không có đàn ông, vung kiếm mới linh! Cố lên, tớ chúc cậu may mắn!”
Ngủ mớ đến mức câu trước chẳng ăn nhập câu sau.
Tôi vừa tức cười vừa hết cách.
Đành cúp máy.
Nhưng không hiểu sao, càng lúc tôi càng không ngủ được.
“Cô ấy phải tự đến.”
“Nếu tôi biết trước, thì sao?”
Tôi trằn trọc mãi, càng nghĩ càng thấy bực.
Lại nhớ đến câu nói mang đầy ẩn ý của **Chu Tinh Tẫn**:
“Tôi còn ngủ không được, em ngủ được sao?”
Tôi nổi m/á/u liều, gõ phím nhắn cho anh.
【Sếp, anh ngủ chưa?】
【Em không ngủ được, trách nhiệm chính thuộc về anh đấy.】
Tôi đang do dự câu này có hơi mập mờ, định rút lại thì…
**Chu Tinh Tẫn** đã trả lời:
【Em đang thả thính tôi à?】
【Chẳng phải anh nói rồi sao, muốn thì tự mình đến?】
【Em luôn là nhân viên biết nghe lời mà!】
Sau câu này, anh không trả lời nữa.
Tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã bốc đồng.
Liền tắt máy.
Ép bản thân nhắm mắt ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
Vừa mở máy lên đã thấy đầy tin nhắn.
Tất cả đều là từ **Chu Tinh Tẫn**.
Tôi kéo lên xem, dòng đầu tiên cũng là anh trả lời sau ba tiếng kể từ tin nhắn cuối cùng của tôi.
Không hiểu sao, tôi lại cảm thấy hơi hụt hẫng.
Nhưng vẫn cố tỏ ra vui vẻ.
May mà tôi không chờ anh nhắn lại, nếu không thì bị anh chơi xoay như chong chóng rồi.
Ít nhất bây giờ là anh đang sốt ruột.
【Em đùa tôi à?】
Một tiếng sau.
【Sao không nói gì? Giận rồi à?】
【Xin lỗi, tôi ăn nói linh tinh, không có ý đó.】
【Em đâu rồi?】
【Em nói vậy là muốn đòi tăng lương sao?】
Tám tiếng sau.
【Tốt lắm, rất tốt! Lý Di Giai, em đúng là đùa tôi thật!】
【Em chờ đấy!】
Vì giải đặc biệt là ba buổi tối liên tiếp ăn tối với tổng tài.
Tôi đã bán hai buổi sau cho giám đốc bộ phận thị trường Lâm Lệ Khanh.
Chị ấy đưa tôi chiếc BMW đỏ mà chị trúng được.
Tổng Tài Không Có Cá, Chỉ Có Em
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.