Tổng Tài Không Có Cá, Chỉ Có Em

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tổng Tài Không Có Cá, Chỉ Có Em

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Tôi cứ tưởng anh chỉ nói đùa.

Ai ngờ, đúng lúc tôi đang thay nước cho mấy con cá nhỏ của anh, anh lại thật sự mở cửa bước vào.

Chuyến công tác dự kiến kéo dài một tuần, nói về là về ngay sao?

Thật quá tùy tiện rồi.

“Sếp, sao anh lại thật sự quay về vậy ạ? Như thế chẳng phải làm lỡ dở công việc sao?”

“Nếu tôi không về, e là mấy con cá của tôi sẽ chẳng còn con nào.”

“Anh đúng là biết đùa thật.”

Tôi chột dạ lùi lại một bước.

Để mặc anh nhìn ngắm hồ cá.

Tự nhủ rằng anh sẽ không nhận ra đâu.

Tôi đã phải tìm khắp thành phố để mua đúng loại cá giống hệt, đến mức quẹt sạch giới hạn thẻ tín dụng.

Nếu lần này mà còn không qua được, tôi chắc khỏi cần sống nữa. Nguồn copy từ TruyenLau.com

**Chu Tinh Tẫn** vớt lên một con cá, nhìn nó đang quẫy trong vợt.

“Đây là con trước đây của tôi sao? Sao nhìn gầy đi nhiều vậy?”

“Có lẽ là do nhớ anh quá đó.”

Tôi vội vàng giải thích.
TruyenLau
“Anh mau thả nó về đi, cá mà rời khỏi nước là không sống nổi đâu. Anh xem nó quẫy dữ chưa, đau lòng quá trời luôn.”

Tôi nhìn nó mà xót hết cả ruột.

Con này 41.000 đó, đều là tiền tôi bỏ ra.

“Sao tôi thấy em còn sốt ruột hơn cả tôi vậy?” TruyenLau

**Chu Tinh Tẫn** nhìn tôi đầy vẻ trêu chọc.

Vợt cá trên tay anh không những không thả con cá về hồ mà còn đặt lên chiếc cân điện tử nhỏ đặt trên bàn.

Con cá giá 41.000 không có nước, quẫy loạn vì ngộp.

Tôi còn hoảng hơn nó.

“**Chu Tinh Tẫn**, anh có ý gì vậy! Một sinh mạng đàng hoàng mà, anh định không để nó sống nữa sao?”

“Anh mau thả nó về hồ đi!”

Nhưng anh hoàn toàn không để tâm đến tôi.

Chỉ bình thản tự lẩm bẩm: “Trước khi đi nặng 3 lạng rưỡi, giờ chỉ còn 1 lạng rưỡi, đây không phải cá của tôi.”

“Thế nên tôi việc gì phải tiếc nuối nó? Có phải cá của tôi đâu?”

Tôi đứng sững ra.

Thì ra cái cân nhỏ bên hồ cá là để làm chuyện này.

Nhà ai mà rảnh rỗi đi cân cá chứ?

Muốn nuôi cho béo rồi thả vào nồi nấu ăn chắc?

“Không phải đâu sếp, nghe em bịa— không, không phải, nghe em giải thích.”

“Thật sự không phải em chăm kém đâu, là tại nó nhớ anh quá, anh đi rồi, nó sống c/h/ế/t không chịu ăn thức ăn em cho, cứ nhất quyết nhịn đói, em cũng hết cách.”

“Đừng nhìn con cá nhỏ mà xem thường, nó giá trị cao lắm, em tốn 41.000 để mua đó.”

Anh cười như không cười, thả con cá lại vào bể.

Tôi còn chưa kịp thở phào, thì thấy anh lại vớt lên một con khác.

“Khoan đã!”

Tôi liều mạng ngăn anh lại.

“Con đó cũng không phải con gốc đâu, 23.000 đấy!”

Anh lại đổi sang con khác.

“Con này 18.000.”

“Con này 5.600.”



Anh bật cười.

“Giờ em đang báo giá cho tôi đấy à?”

Bị vạch trần ý đồ, tôi xấu hổ đến mức mặt đỏ lên, lắp bắp giải thích:

“Không phải đâu sếp, chủ yếu là người nghèo thì hay để tâm đến giá trị, nên nói năng hơi buột miệng chút. Em không có ý bảo anh hoàn tiền đâu.”

“Vậy là, c/h/ế/t hết rồi? Không còn con nào sống?”

“Chúng nó sống không đúng với tinh thần doanh nghiệp của mình cho lắm.”

“Em đề nghị anh nên thả chúng nó về tự nhiên luôn đi.”

Anh tức đến bật cười.

“Tốt nhất là để em đi thả chúng nó, đúng không?”

Chuyện tôi cùng bạn thân Hứa Hương ngồi uống trà trái cây ở Mixue đã là ngày hôm sau.

“Vậy là anh ta cố tình bay về chỉ để nói mấy câu đó, rồi lại bay đi?”

Tôi uể oải đáp.

“Cậu cũng thấy anh ta có bệnh đúng không?”

“Tớ nghĩ công việc này chắc cũng đến lúc kết thúc rồi. Đợi anh ta quay về, kiểu gì tớ cũng bị đuổi vì cái tội bước chân trái vào công ty trước.”

“Hai là tớ lại thấy hứng thú với anh ta ghê. Hay cậu gửi tớ liên lạc của ảnh đi, để tớ xử lý. Khi tớ làm bà chủ rồi, chuyện của cậu không phải dễ như trở bàn tay sao?”

Hứa Hương vén tóc, cực kỳ quyến rũ và tự tin nói.

“Tớ khuyên cậu đừng, anh ta có độc.”

“Nhìn thấy nhân phẩm rồi sẽ quên luôn nhan sắc đó.”

“Cậu biết không? Anh ta căn bản không hề nhớ trọng lượng mấy con cá kia, anh ta lừa tớ đấy! Cậu nói xem anh ta có thiếu đức không? Tớ đã gánh một đống nợ vì mấy con cá đó rồi, vậy mà anh ta còn cố ý vạch trần!”

Tôi tức đến mức dùng nĩa đâm nát miếng bánh nhỏ trong đĩa.

Nghĩ lại cảnh cuối cùng hôm đó, lại càng thấy bực bội.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu